Nồi Mẻ Gặp Vung Sứt

Chương 5



Đổi lại là ta, ta cũng không đến.

 

Ta tự giễu cười cười, nhét chiếc tráp gỗ trở lại dưới ván giường, lấy khung thêu ra, bắt đầu thêu một đóa hoa sen.

 

Sau đó, ta nghe thấy tiếng gõ cửa.

 

Không phải cửa lớn nhà ta, mà là từ hướng đầu ngõ.

 

Ngay sau đó là giọng oang oang của Triệu thẩm t.ử hàng xóm: “Chu đại tẩu! Chu đại tẩu! Nhà bà có khách tới! Là một hậu sinh! Trông tuấn tú lắm! Còn mang theo sính lễ nữa!”

 

Cây kim trong tay ta đ.â.m vào đầu ngón tay, một giọt m.á.u ứa ra, rơi xuống tấm lụa trắng, tựa một đóa hồng mai nho nhỏ.

 

Mẫu thân ta từ phòng bếp lao ra, trên tạp dề còn dính bột mì.

 

Phụ thân ta thò đầu ra từ thư phòng, cây b.út lông trong tay nhỏ một giọt mực xuống tờ công văn vừa viết xong.

 

Cả nhà ba người nhìn nhau.

 

Sau đó phụ thân ta chỉnh lại y quan, hắng giọng, cố tỏ ra trấn định nói: “Mời hắn vào.”

 

Ta trốn vào buồng trong, vén rèm cửa hé ra một khe nhỏ.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Thẩm Nghiễn Thanh bước vào.

 

Hắn thay một bộ y phục sạch sẽ, vẫn là chiếc áo xanh đã cũ một nửa kia, nhưng được giặt rất sạch, là phẳng phiu, phần sờn ở cổ tay áo cũng được hắn cẩn thận cắt bỏ.

 

Trong tay hắn ôm một chiếc hộp bọc giấy đỏ, không lớn, nhưng được gói rất nghiêm chỉnh.

 

Hắn đi đến giữa chính đường, quy quy củ củ hành lễ với phụ thân mẫu thân ta.

 

“Chu đại nhân, Chu phu nhân, vãn bối Thẩm Nghiễn Thanh, người phường Vĩnh Ninh, xuất thân tú tài. Hôm nay mạo muội đến cửa, là muốn…”

 

Hắn dừng lại một chút.

 

Qua khe rèm, ta nhìn thấy vành tai hắn hơi đỏ lên.

 

“Là muốn cầu cưới thiên kim quý phủ, Chu Huệ Nương tiểu thư.”

 

Cây cán bột trong tay mẫu thân ta “bộp” một tiếng rơi xuống đất.

 

Miệng phụ thân ta há ra đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.

 

12

 

Trong chính đường yên lặng đủ mười nhịp thở.

 

Sau đó phụ thân ta mở miệng: “Thẩm… Thẩm Nghiễn Thanh? Là vị… Thẩm Nghiễn Thanh kia?”

 

“Vâng.” Giọng Thẩm Nghiễn Thanh rất bình tĩnh, nhưng ta nhìn thấy những ngón tay đang ôm hộp của hắn hơi siết c.h.ặ.t.

 

“Ngươi… vì sao muốn cưới nữ nhi của ta?” Trong giọng phụ thân ta tràn đầy nghi hoặc, “Các ngươi… quen nhau sao?”

 

“Quen.” Thẩm Nghiễn Thanh nói, “Chu tiểu thư… Huệ Nương cô nương, nàng là một người rất tốt.”

 

Chỉ vậy thôi?

 

Ta suýt nữa lao ra từ sau rèm, ngươi không thể nói vài câu dễ nghe hơn sao? Nào là “huệ chất lan tâm”, “ôn nhu hiền thục”, “nhất kiến khuynh tâm”, tùy tiện bịa hai câu cũng được mà!

 

Nhưng phụ thân ta dường như lại bị câu “một người rất tốt” ấy làm cảm động. Ông im lặng một lúc, hỏi: “Ngươi lấy gì để cưới nó?”

 

Câu hỏi này rất thực tế, cũng rất tàn nhẫn. Nhưng phụ thân ta không phải người cay nghiệt, ông chỉ là nghèo đến sợ, khổ đến sợ, không muốn để nữ nhi từ một ổ nghèo nhảy sang một ổ còn nghèo hơn.

 

Thẩm Nghiễn Thanh im lặng một chút, sau đó mở chiếc hộp bọc giấy đỏ kia ra.

 

Bên trong là một cây trâm bạc.

 

Cây trâm rất mảnh, hoa văn cũng rất đơn giản, chỉ là một nhành lan nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhưng tay nghề rất tinh xảo, từng cánh hoa đều được mài đến nhẵn bóng, dưới ánh đèn ánh lên ánh bạc dịu nhẹ.

 

“Đây là của hồi môn năm xưa của mẫu thân ta,” Thẩm Nghiễn Thanh nói, “bà nói, để lại cho con dâu tương lai.”

 

Hắn lại lấy từ trong tay áo ra một bọc vải, mở ra, bên trong là mười lượng bạc vụn.

 

“Đây là số bạc mấy năm nay ta dành dụm được,” hắn nói, “không nhiều, nhưng đều sạch sẽ.

 

Ta thay người ta chép sách, viết thư, viết văn bia, từng đồng từng đồng tích cóp lại. Ta biết sính lễ này quá đơn sơ, không xứng với Chu tiểu thư. Nhưng điều ta có thể bảo đảm là—”

 

Hắn ngẩng đầu, nhìn vào mắt phụ thân ta.

 

“Ta sẽ đối tốt với nàng.”

 

13

 

Bốn chữ ấy nhẹ bẫng, nhưng chẳng hiểu vì sao, sống mũi ta bỗng cay xè.

 

Khi Lý Thừa Ngạn đến cầu thân năm xưa, hắn mang theo ba mươi sáu gánh sính lễ, lăng la tơ lụa, vàng bạc trang sức, trà lá d.ư.ợ.c liệu, bày kín cả một sân.

 

Những lời hắn nói cũng rất êm tai, nào là “ngưỡng mộ thanh danh của Chu đại nhân đã lâu”, nào là “lệnh thiên kim hiền thục đoan trang”, nào là “Thừa Ngạn đã ái mộ từ lâu”.

 

Nhưng hắn chưa từng nói “ta sẽ đối tốt với nàng”.

 

Mẫu thân ta khóc. Bà là người nước mắt chẳng đáng tiền, xem một vở hí cũng có thể khóc ướt ba chiếc khăn.

 

Nhưng lần này bà khóc khác với trước kia, trước kia là đau lòng, lần này dường như… là thở phào nhẹ nhõm.

 

Phụ thân ta im lặng rất lâu, lâu đến mức ta tưởng ông sắp mở miệng từ chối.

 

Sau đó ông đứng dậy, đi đến trước mặt Thẩm Nghiễn Thanh, đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới một lượt.

 

“Ngươi sẽ đối tốt với nữ nhi của ta?” Ông hỏi.

 

“Sẽ.”

 

“Nếu ngươi thi không đỗ cử nhân thì sao?”

 

“Vậy ta sẽ nghĩ cách kiếm tiền nuôi gia đình. Việc đọc sách, ta sẽ không từ bỏ, nhưng cũng sẽ không để Huệ Nương theo ta uống gió Tây Bắc.”

 

Phụ thân ta gật đầu, như thể rất hài lòng với câu trả lời này.

 

“Được,” ông nói, “vậy mối hôn sự này cứ định như thế.”

 

Ta bước ra từ sau rèm cửa.

 

Thẩm Nghiễn Thanh nhìn thấy ta, hơi sững lại. Đại khái là vì lớp trang điểm trên mặt ta đều đã khóc đến lem nhem, đường kẻ mắt loang thành một mảng, trông như một con gấu trúc.

 

Hắn nhìn ta hai giây, sau đó lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay đưa tới.

 

Khăn tay được giặt rất sạch, gấp ngay ngắn chỉnh tề, viền góc đã sờn lông, nhưng không có một chút vết bẩn nào.

 

Ta nhận lấy, lau mặt.

 

Trên khăn có mùi mực nhàn nhạt.

 

14

 

Hôn kỳ được định vào một tháng sau.

 

Trong một tháng ấy, lời đàm tiếu trong kinh thành về chúng ta chưa từng dứt.

 

“Nghe nói chưa? Cô nương Chu gia vừa bị lui hôn kia, sắp gả cho thư sinh nghèo Thẩm Nghiễn Thanh ở phường Vĩnh Ninh đấy!”

 

“Chính là Thẩm Nghiễn Thanh thi bốn lần cũng không đỗ kia sao?”

 

“Đúng đúng đúng, chính là hắn! Chậc chậc chậc, cái này gọi là gì nhỉ? Nồi mẻ gặp vung sứt, nghèo kiết xác xứng với bần hàn.”