Nồi Mẻ Gặp Vung Sứt

Chương 6



“Nghe nói ngay cả sính lễ của Thẩm Nghiễn Thanh cũng là đi mượn, chỉ có một cây trâm bạc rách và mười lượng bạc.”

 

“Mười lượng bạc? Nha hoàn nhà ta xuất giá còn không chỉ có ngần ấy!”

 

Những lời này, ta không giấu Thẩm Nghiễn Thanh một câu nào.

 

Không phải ta không để ý cảm nhận của hắn, mà ta cảm thấy hắn nên biết. Nếu ngay cả chút lời đàm tiếu này cũng không gánh nổi, vậy con đường sau này càng khỏi cần đi tiếp.

 

Sau khi nghe xong, hắn chỉ “ừ” một tiếng, rồi tiếp tục cúi đầu đọc sách.

 

“Huynh không tức giận sao?” Ta hỏi hắn.

 

“Tức giận có ích gì?” Hắn lật một trang sách, “Miệng mọc trên người người khác, ta cũng không thể lấy kim chỉ khâu lại. Chi bằng xem thêm hai trang sách, cố gắng lần sau thi đỗ.”

 

“Huynh không sợ thi không đỗ sao?”

 

“Sợ.” Cuối cùng hắn ngẩng đầu nhìn ta, “Nhưng ta càng sợ, thi không đỗ rồi liền không dám thi nữa.”

 

Câu này khiến ta suy nghĩ rất lâu.

 

Hôn lễ rất đơn giản.

 

Không có kiệu hoa, không có nghi trượng, không có đội nhạc thổi thổi đ.á.n.h đ.á.n.h.

 

Thẩm Nghiễn Thanh mặc một thân áo tân lang mượn được, dắt một con lừa cũng mượn được, đến nhà ta đón ta.

 

Ta mặc một thân giá y màu thủy hồng, không phải bộ đại hồng mà mẫu thân chuẩn bị cho ta.

 

Bộ kia là sửa lại từ giá y sau khi đại tỷ xuất giá, đã sửa hai lần, đến lượt ta thì thật sự không sửa nổi nữa.

 

Ta dứt khoát tự làm một bộ mới, màu thủy hồng, không phô trương, nhưng thắng ở chữ mới.

 

Ta cưỡi trên lưng lừa, Thẩm Nghiễn Thanh dắt dây cương đi phía trước.

 

Từ phường Thường An đến phường Vĩnh Ninh, xuyên qua hai con ngõ, tổng cộng đi chưa đến thời gian một nén nhang.

 

Người đi đường nhìn thấy chúng ta, có người cười, có người lắc đầu, có người chỉ chỉ trỏ trỏ.

 

Ta đều xem như không thấy.

 

15

 

Đến nhà hắn, không, bây giờ là nhà chúng ta rồi.

 

Mẫu thân hắn đứng ở cửa, mặc một thân áo vải xanh đã giặt đến bạc màu, trên đầu cài một đóa hoa đỏ, cười đến nếp nhăn đầy mặt.

 

“Hảo hài t.ử, mau vào đi.” Bà kéo tay ta, lòng bàn tay toàn là vết chai thô ráp, nhưng rất ấm.

 

Chúng ta không bái đường, không phải không muốn bái, mà là không có tiền mời người chủ trì lễ.

 

Chỉ đơn giản dập đầu ba cái trước Thẩm thẩm, không, mẫu thân ta, rồi uống một chén rượu hợp cẩn.

 

Rượu là do Vương đại thúc nhà bên tự ủ, hơi chua, nhưng hậu kình rất mạnh.

 

Uống xong rượu, mấy người bạn nghèo của Thẩm Nghiễn Thanh, cũng là vài thư sinh sa cơ như hắn, đến náo động phòng một chút.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Nói là náo động phòng, thực ra chỉ nói vài câu cát tường, ăn hai đĩa lạc, rồi tản đi.

 

Đợi tất cả mọi người rời khỏi, trong phòng chỉ còn lại hai chúng ta.

 

Nến đỏ lay động, bóng sáng chập chờn.

 

Thẩm Nghiễn Thanh ngồi bên bàn, cúi đầu nhìn ngón tay mình. Ta cũng ngồi đó, cúi đầu nhìn mũi giày mình.

 

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng bấc nến nổ lách tách.

 

“Cái đó…” Ta là người mở miệng trước, phá vỡ im lặng, “Hôm nay chàng mặc bộ áo này trông rất đẹp.”

 

“Mượn đấy.” Hắn nói.

 

“…Ta biết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lại im lặng.

 

Một lát sau, hắn bỗng nói: “Huệ Nương.”

 

Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên ta. Không phải “Chu tiểu thư”, cũng không phải “Huệ Nương cô nương”, mà chỉ đơn giản là “Huệ Nương”.

 

Giọng hắn rất thấp, giống như sợ kinh động điều gì đó.

 

“Ừ?”

 

“Nàng có hối hận không?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh nến đỏ chiếu lên mặt hắn, khiến gương mặt gầy gò kia dịu đi rất nhiều.

 

Mắt hắn vẫn rất sáng, không đúng, hắn lại không đeo kính, hẳn là nhìn không rõ mới phải. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy hắn nhìn ta rất rõ.

 

“Hối hận chuyện gì?”

 

“Gả cho ta.”

 

Ta nghĩ một lát, nói: “Chàng hỏi ta có hối hận vì bị Lý Thừa Ngạn lui hôn không, ta một chút cũng không hối hận. Loại người như hắn, hôm nay không chê ta nghèo, ngày mai cũng sẽ chê ta chuyện khác. Còn chuyện gả cho chàng…”

 

Ta dừng lại một chút.

 

“Chu Huệ Nương ta trước khi quyết định một việc, sẽ suy nghĩ rất lâu. Nhưng một khi đã quyết định rồi, thì không hối hận.”

 

Khóe môi hắn hơi cong lên, giống như khẽ cười một cái.

 

“Vậy ta cũng nói với nàng một chuyện.”

 

16

 

“Chuyện gì?”

 

“Ba trăm lượng bạc của nàng, ta không định dùng.”

 

“…Cái gì?”

 

“Hôm đó nàng nói để ta lấy một trăm lượng trả nợ, một trăm lượng cho mẫu thân ta dưỡng lão, một trăm lượng chi dùng trong nhà.”

 

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một bọc vải nhỏ, đặt lên bàn, “Mấy ngày nay ta chép sách cho người ta, được hai mươi lượng. Cộng với số ta tích góp trước đó, đủ trả nợ rồi. Số bạc kia của nàng, nàng tự giữ lấy.”

 

Ta sững ra.

 

“Chàng… vì sao không dùng tiền của ta?”

 

Hắn nhìn ta, nghiêm túc nói: “Bởi vì đó là tiền của nàng. Là tiền nàng thêu hoa đến chuột rút tay, chép kinh đến hoa mắt, từng đồng từng đồng tích góp lại. Ta là một đại nam nhân, còn chưa đến mức phải dựa vào của hồi môn của thê t.ử để sống qua ngày.”

 

“Nhưng chúng ta là phu thê mà…”

 

“Phu thê cũng không tính như vậy.” Hắn đứng dậy, đi đến trước giá sách, lấy từ tầng trên cùng xuống một quyển chép tay thật dày, đưa cho ta.

 

“Đây là gì?”

 

“Ta biên soạn.” Hắn nói, “Những năm qua tuy ta nhiều lần thi rớt, nhưng ta đã chỉnh lý đề thi và văn mẫu các năm, phân loại từng mục, thêm chú giải. Thứ này nếu đem bán cho thư tứ, ít nhất cũng đáng năm mươi lượng.”

 

Ta lật xem, chữ viết dày đặc, nét tiểu khải ngay ngắn chỉnh tề, mỗi trang đều có chú giải và tâm đắc.

 

“Chàng định bán?”

 

“Không bán.” Hắn nói, “Ta định in. Hợp tác với thư tứ, ta ra nội dung, bọn họ ra vốn in, lợi nhuận chia đôi. Ta đã bàn xong với Tập Văn Trai ở thành nam, ông chủ của họ xem qua thứ này, rất có hứng thú.”

 

Ta trợn to mắt.

 

“Chàng… chàng làm những chuyện này từ khi nào?”

 

“Trước khi nàng đến nhà ta.” Hắn nói, “Nàng tưởng mấy ngày nay ta chỉ ở nhà ngồi đợi sao? Nàng bảo ta suy nghĩ ba ngày, ta suy nghĩ một ngày, hai ngày còn lại đều bận chuyện này.”

 

“Vậy vì sao chàng vẫn đồng ý cưới ta?”