Theo đúng quy củ, lão Chu gia lẽ ra phải lưu khách lại dùng bữa. Hai bên gia đình cùng bà mối quây quần thọ yến, xem như chính thức nhận sính lễ hạ định.
Ngặt nỗi, Lưu lão phu nhân và đoàn người đến quá sớm. Lão Chu đầu chạm mặt Trang tiên sinh, đầu óc bỗng nhiên mụ mẫm thế nào lại gật đầu ưng thuận thoăn thoắt. Giờ chuyện vãn đã xong, nhưng bếp núc tiệc tùng thì vẫn chưa đâu vào đâu.
Cũng chẳng thể để mọi người cứ ngồi suông nhìn nhau chờ đợi được?
May thay, khoảng cách hai nhà chẳng tày gang. Khi bàn đến chuyện ăn uống, Lưu lão phu nhân hào sảng ngỏ ý nhà mình vừa nhập được ít nguyên liệu tươi ngon hiếm lạ, có thể mang sang chung vui cùng lão Chu gia.
Lão phu nhân lại nhẹ nhàng nhắc khéo, lễ tiểu định dẫu không rình rang như đại lễ, nhưng chung quy vẫn là chuyện trọng đại cả đời của hai đứa trẻ. Các bậc trưởng bối trong thôn xưa nay vẫn luôn quý mến Mãn Bảo, dịp vui này thiết nghĩ cũng nên thỉnh bô lão đến cùng chứng giám thì mới vẹn tình.
Nghe lời nhắc nhở ấy, lão Chu đầu lại chợt nhớ đến chuyện ghi danh Mãn Bảo vào gia phả.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lão khẽ đảo mắt suy tính rồi gật gù đồng tình, lập tức sai Chu Tam Lang chạy đi thỉnh thôn trưởng cùng các bậc trưởng thượng trong làng đến thọ yến.
Lưu lão phu nhân cũng cáo từ về thỉnh Bạch lão thái thái, tiện thể mang thêm số nguyên liệu tươi sống như đã hẹn.
Trang tiên sinh thì muốn dạo bước chốn xưa, thăm lại học đường cũ.
Là đệ t.ử chân truyền của Trang tiên sinh, Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang tự nhiên phải theo hầu.
Mãn Bảo cũng toan líu ríu bám gót, lại bị lão Chu đầu một tay giữ rịt lại.
Bạch Thiện đành mang vẻ mặt lưu luyến không rời, bị Bạch Nhị Lang vô tình kéo thẳng ra cửa.
Đợi tiễn xong Lưu lão phu nhân, lão Chu đầu lập tức quay ngoắt vào nhà, cùng lão thê t.ử mở hộp gấm ra vuốt ve ngắm nghía thanh Ngọc Như Ý kia.
Mãn Bảo cũng ngồi xổm một bên, chống cằm dòm theo.
Hai cha con đồng thanh thốt lên một tiếng cảm thán hệt nhau: "Trông thật là lộng lẫy a."
Tiền thị nhẹ nhàng đóng nắp hộp gấm lại: "Nương cất giữ cho con, đợi đến ngày con xuất giá sẽ đem theo cùng của hồi môn đưa tới Bạch gia."
Mãn Bảo chẳng có ý kiến gì. Nàng còn phải dấn thân lên tận Kinh thành, dẫu có "Khoa Khoa" bảo hộ sẽ chẳng sợ rơi rớt, nhưng phụ mẫu ắt hẳn không bao giờ dám để nàng mang theo vật quý giá nhường này bên người.
Lão Chu đầu nhìn Tiền thị cẩn thận giấu kỷ vật xuống tận đáy rương, bấy giờ mới quay sang tóm lấy Mãn Bảo dặn dò: "Hôm nay tuyệt đối không được bén mảng sang Bạch gia đâu nhé."
Mãn Bảo phụng phịu: "Con còn muốn đi tìm phu t.ử để thỉnh giáo công bài mà."
"Chao ôi, thật chẳng biết e lệ là gì. Hôm nay hai đứa vừa mới đính ước, ngày đầu tiên đã chạy tót sang nhà người ta thì còn ra thể thống gì nữa?" Lão Chu đầu nghiêm mặt: "Con là thân nữ nhi, phải biết giữ kẽ một chút, hiểu chưa?"
Lời còn chưa dứt, giọng Tam Nha đã lanh lảnh ngoài sân: "Tiểu cô ơi, Bạch Thiện thiếu gia đến rồi kìa, huynh ấy bảo muốn tìm người trò chuyện, lại nói Trang tiên sinh đang đợi ở học đường đó."
Lão Chu đầu nghe thế liền lật lọng đổi giọng cái rụp: "Được rồi, đi đi."
Rồi lão hạ giọng dặn dò thêm: "Phải giữ chút thanh giá, biết chưa? Sau này cứ để Bạch Thiện chạy tới tìm con."
Mãn Bảo vâng dạ gật đầu, xoay người vụt chạy ra ngoài tìm Bạch Thiện.
Lão Chu đầu ngẩn ngơ thấy có điều gì sai sai, nửa buổi mới sực nhớ ra: "Đã bảo là thỉnh giáo bài vở, sao nó chẳng mang theo lấy một cuốn sách nào thế nhỉ?"
Tiền thị lườm phu quân một cái. Giờ mới nghĩ ra, chẳng phải là quá muộn màng rồi sao?
Bạch Thiện đang đứng lặng chờ ngoài cửa. Thấy nàng ùa ra liền toét miệng cười rạng rỡ. Cả hai không nhịn được mà cười tít cả mắt, đứng nhìn nhau khúc khích một lát mới chịu thu liễm lại đôi chút. Bạch Thiện đứng cách nàng đúng độ một trượng, mỉm cười: "Tiên sinh đang đợi ở học đường kìa."
"Vậy chúng ta mau đi thôi."
Hai đứa trẻ quay gót rảo bước về phía học đường. Mùng bốn vẫn là dịp tốt để vãng lai thăm viếng, nên đường làng vắng hoe chẳng bóng người. Bạch Thiện chạy một chốc đã rút ngắn khoảng cách, lén nắm lấy tay nàng rồi kéo nàng chạy lên phía trước...
Cả hai chạy một mạch đến học đường. Bạch Thiện dừng bước, hơi thở hơi dồn dập, đành ngậm ngùi buông lơi bàn tay nhỏ bé kia ra.
Hóa ra học đường và nhà Mãn Bảo lại gần đến vậy sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai người sóng bước vào trong.
Tiểu viện của học đường hiện do phu t.ử mới phụ trách. Nay người ta đã về quê ăn Tết, cửa viện đóng then cài, dĩ nhiên bọn họ không thề đường đột tiến vào.
Cũng may cổng lớn của học đường vẫn mở toang. Trang tiên sinh chỉ định ghé ngang ngồi ngoạn cảnh đôi chút. Nhìn thấy Bạch Thiện và Mãn Bảo tung tăng từ ngoài đi vào, ông cười hỏi: "Trò chẳng bảo là về lấy sách sao, thế nào lại mang theo cả Mãn Bảo tới thế này?"
Vành tai Bạch Thiện khẽ phiếm hồng, song nét mặt vẫn tỏ ra đoan chính: "Thưa tiên sinh, học đường lạnh lẽo quá, hay là chúng ta về nhà đi ạ. Trò đã sai người đốt chậu than trong thư phòng rồi, chúng ta vừa sưởi ấm vừa đàm đạo cũng tiện hơn."
Bạch Nhị Lang cũng gật gù phụ họa. Cửa sổ nơi này rách rưới lọt gió bấc, nãy giờ đứng nán lại thì chưa thấy gì, chứ bảo ngồi đây mạn đàm thì e là khó chịu vô cùng.
Trang tiên sinh nhìn Bạch Thiện và Mãn Bảo mỉm cười, điềm đạm gật đầu đồng ý.
Bốn thầy trò chuyển dời sang thư phòng của Bạch Thiện, quây quần quanh chậu than hừng hực. Hạ nhân bưng lên hai đĩa điểm tâm tinh xảo cùng mấy chén trà bốc khói.
Bạch Thiện an tọa ngay cạnh Mãn Bảo, vô cùng ngoan ngoãn mang ra mớ nghi vấn tích cóp suốt thời gian qua để thỉnh giáo tiên sinh.
Chờ hắn hỏi xong, Mãn Bảo liền lạch cạch gạt bỏ bớt vô khối câu hỏi trùng lặp, rồi đem phần thắc mắc còn lại của mình ra cầu giải.
Bạch Nhị Lang ngậm ngùi xếp ch.ót. Nhưng lần này, Trang tiên sinh không giải đáp cặn kẽ từng li từng tí như lúc giảng cho Bạch Thiện và Mãn Bảo nữa. Thay vào đó, hễ hắn đưa ra thắc mắc, ông liền điểm mặt chỉ tên Bạch Thiện và Mãn Bảo yêu cầu trả lời, còn ông chỉ làm người bồi đắp lúc ch.ót.
Bạch Nhị Lang vốn đã quen thói, bất quản người trả lời là ai, hắn đều lôi sổ tay nhỏ ra hí hoáy chép lại vài câu tinh yếu.
Hắn liếc mắt nhìn hai kẻ đang thảnh thơi vừa nghe vừa nhấm nháp điểm tâm bên cạnh, trong lòng dâng lên nỗi uất ức bất bình. Tại cớ làm sao những vấn đề của hắn thì hắn phải chép mỏi tay vào sổ mới nhớ nổi, còn Bạch Thiện với Chu Mãn tay không tấc sắt mà vẫn găm hết vào đầu?
Đáng hận nhất là bọn họ dĩ nhiên chẳng thèm động b.út ghi chép đáp án.
Bạch Nhị Lang vừa điên cuồng vẩy b.út vừa âm thầm rủa thầm trong bụng, cầu mong cho qua bận này hai đứa tụi nó quên béng đi mất chữ nào hay chữ nấy.
Trang tiên sinh dõi mắt nhìn ba tiểu đồ nhi ngoan ngoãn ngồi dưới trướng mình, trong lòng vô vàn cảm khái: "Các con thực sự đã khôn lớn cả rồi."
Bạch Thiện và Mãn Bảo còn đương bẽn lẽn thẹn thùng, thì Bạch Nhị Lang đã lanh chanh đáp: "Tiên sinh ơi, bọn con hãy còn nhỏ bé chán."
Trang tiên sinh vươn tay xoa đầu hắn, khẽ cười: "Được rồi, một khi đã định thân thì chính là người lớn rồi. Nhị Lang, trò dẫu xưng phận sư đệ, nhưng xét bề tuổi tác lại lớn hơn cả hai đứa nó, cũng nên tĩnh tâm chững chạc lại đôi chút đi thôi."
"Qua mùng bảy chúng ta sẽ xuất phát, các con cũng liệu đường thu xếp hành lý. Chuyến lên Kinh kỳ này, e rằng phải đến tận cái Tết năm sau mới mong ngày tái ngộ."
Thế nên, các con muốn mang gì thì gói ghém hết cả vào đi, kẻo sau này lại phải phiền người ta gửi hộ, nhọc lòng lắm.
Vì đoàn người đông đúc, lại toàn là thân bằng quyến thuộc sum vầy nên hiện tại cả ba đứa vẫn chưa vương vấn nỗi sầu tư cố hương. Dẫu biết rằng chuyến xa nhà này ắt hẳn sẽ là đằng đẵng nhất từ thuở lọt lòng.
Bạch Nhị Lang thình lình nhớ ra một chuyện, ra chiều hả hê sung sướng: "Vậy là đại ca con cũng phải lưu lại Kinh thành ngót một năm sao? C.h.ế.t chắc rồi, huynh ấy ngần này tuổi đầu mà vẫn chưa yên bề gia thất, thế thì phải chờ đến năm tháng nào mới mong đính ước đây?"
Trang tiên sinh: ...
Bạch Thiện và Mãn Bảo đồng thanh: "... Chuyện đó thì có gì đáng để huynh vui sướng hả?"
Trang tiên sinh lại vỗ đầu hắn một cái, cười mắng: "Tên tiểu t.ử bướng bỉnh này, coi chừng về nhà lệnh tôn lại đ.á.n.h đòn cho bây giờ."
Bạch lão gia tạm thời vắng nhà, nên trưa nay qua bên lão Chu gia thọ yến chỉ có Bạch lão thái thái và Bạch thái thái.
Bạch lão thái thái vốn hiếm khi màng đến chuyện tiệc tùng nhà nông thôn, song lần này do đích thân Lưu lão phu nhân thỉnh mời, lại nể mặt hỷ sự của Bạch Thiện, bà mới cất bước.
Tuy nhiên bà cũng dời gót ra về rất sớm. Bù lại, các bậc bô lão cùng thôn trưởng trong làng lại chén thù chén tạc, ngồi lai rai từ bữa trưa kéo lê sang tận bữa tối.
Lão Chu đầu níu tay họ tỉ tê tâm sự bao chuyện trên trời dưới biển, đặc biệt nhấn mạnh về chuyện hài t.ử của Mãn Bảo sau này ắt sẽ mang họ Hạ. Lão van nài chuyện nhập gia phả của Mãn Bảo có thể hay chăng thông dung một đôi chút, đừng bắt ép ghi tạc họ Hạ nữa, cứ ghi tên họ Chu là vẹn cả đôi đường.
Gia tộc họ Chu chung quy chỉ là một tiểu tộc, gia quy vốn chẳng hà khắc đến nhường ấy. Xét thấy Lão Chu đầu đã thành tâm cầu khẩn, lại đảm bảo sau này Mãn Bảo ắt có hậu nhân kế tự mang họ Hạ, như vậy Chu Ngân cũng chẳng tính là kẻ nuốt lời, mà gia tộc họ Chu cũng không mang danh bội tín. Thế nên, các bô lão cũng mắt nhắm mắt mở mà gật đầu ưng thuận.
Mãn Bảo không cần đổi họ, vẫn lấy danh xưng Chu Mãn khắc tên dưới trướng Chu Ngân.
(Hẹn gặp lúc sáu giờ chiều)