Tiểu gia tộc việc khai mở từ đường vốn rất gọn lẹ. Tối qua Lão Chu đầu vừa đàm luận với các bô lão xong xuôi, ngay tảng sáng hôm sau đã tản bộ đi thỉnh thôn trưởng cùng các lão trưởng thượng mở cửa từ đường.
Dĩ nhiên, lễ vật heo gà rượu xôi đều do một tay lão Chu gia lo liệu sắm sanh.
Thôn trưởng rước gia phả ra, lật đúng đến trang của Chu Ngân. Lão đảo mắt nhìn Lão Chu đầu, rồi lại dòm Mãn Bảo đang đứng chắp tay ngoan ngoãn bên dưới. Được các bô lão gật gù đồng thuận, lão mới vẫy tay gọi tôn t.ử tới, truyền khẩu dụ bắt hắn biên thêm tên Mãn Bảo ngay sau danh tính của Chu Ngân.
Thôn trưởng cũng tiện lời tóm tắt qua ngọn nguồn gốc rễ sự việc.
Lão Chu đầu đón lấy gia phả liếc nhìn. Lão vốn ít chữ nghĩa, quét mắt qua một vòng chỉ lờ mờ nhận ra dăm ba con chữ, bèn chuyển tay đưa cho Mãn Bảo xem tường tận.
Mãn Bảo lia mắt đọc nhanh như gió. Ở chi của gia đình nàng, tên cha ruột đứng ở đầu hàng, theo sau là một tràng dài tên tuổi của các ca ca. Phải sang hẳn một dòng mới là danh xưng của cha đẻ, bên cạnh đó là dòng họ mẫu thân, và ngay phía dưới là tên của nàng chễm chệ.
Mãn Bảo khẽ gật đầu, ra hiệu với cha rằng mọi sự đã ổn thỏa.
Lão Chu đầu thở phào một hơi nhẹ nhõm, nét mặt rạng rỡ hẳn lên, đưa tay hào sảng gọi mọi người về nhà mình dự tiệc.
Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang vốn rảnh rỗi sinh nông nổi, chạy rong khắp xóm chơi bời thế nào cũng ăn ké được một bữa ngon lành.
Thôn trưởng và các bô lão thay nhau bưng bát rượu ùa tới kính Bạch Thiện, ai nấy đều vỗ vai hắn bôm bốp: "Tiểu t.ử khá lắm! Khá lắm! Quả là một đấng nam nhi trượng nghĩa!"
Bạch Nhị Lang: ...
Hắn dòm trái ngó phải, tò mò hỏi Bạch Thiện: "Sao ai cũng ca ngợi đệ là kẻ trượng nghĩa thế?"
Bạch Thiện mặt nhăn mày nhó nốc cạn bát rượu, gồng mình cố không nhíu mày: "Bởi vì đệ cam tâm tình nguyện để con trai đệ mang họ Hạ."
Bạch Nhị Lang nghệt mặt ra hỏi: "Con trai đệ là đứa nào?"
Bạch Thiện lắc đầu ngao ngán: "Đệ còn chưa nghĩ ra tên cho nó cơ mà."
Mãn Bảo cũng lén lút châm một ít rượu vào bát, the thé nhấp thử một ngụm rồi cũng nhăn nhó mặt mày. Quả nhiên hương vị vẫn cay sè đắng ngắt y như lần đầu nếm thử.
Tuy vậy, nàng vẫn dạn dĩ bưng bát xông tới cụng cạch với Bạch Thiện, hùa theo đám đông: "Ta cũng kính huynh một bát."
Bạch Thiện lẳng lặng nhìn nàng. Hắn khẽ liếc lượng rượu lèo tèo dưới đáy bát của đối phương, rồi lại cúi dòm nửa bát rượu đầy ăm ắp của mình.
Mãn Bảo quán triệt tư tưởng "C.h.ế.t đạo hữu chứ không c.h.ế.t bần đạo". Nàng vờ như không thấy ánh mắt oán thán của hắn, ngửa cổ dốc cạn. Nuốt ực thứ nước cay nồng rồi nhăn nhó bảo: "Ta cạn chén trước làm kính."
Thôn trưởng và các bô lão nào hay biết uẩn khúc bên trong, thấy thế liền đồng thanh hô vang: "Hảo! Phải thế chứ, đôi tiểu phu thê các cháu sau này cứ tương kính như tân thế này là tốt nhất..."
Bạch Thiện đành ngậm ngùi nốc sạch nửa bát rượu còn lại. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm nhận được hương vị say sưa chuếnh choáng. Tim đập dồn dập rộn ràng, có chút không quen, nhưng bảo là khó chịu thì cũng không hẳn, bởi trong thâm tâm hắn vẫn nhận thức được sự thanh tỉnh của bản thân.
Nhưng Mãn Bảo thì ngẩn người ra nhìn. Gương mặt Bạch Thiện lúc này đã đỏ ửng như trái táo chín, ráng đỏ lan từ khóe mắt lan xuống tận cần cổ.
Bạch Nhị Lang cũng ngây người. Hắn quơ quơ tay trước mặt đệ đệ, thấy hắn cứ ngây dại dòm mình, liền quay sang hỏi Mãn Bảo: "Say rồi à?"
Mãn Bảo lập tức tỉnh mộng, vội vàng buông bát xuống chắp tay với mọi người: "Thưa thúc công, các bá bá, thôn trưởng đại ca, cháu và Bạch Thành xin phép đưa Bạch Thiện về trước ạ."
Đám người lớn cũng tinh ý nhìn ra vấn đề, liền phẩy tay giục giã: "Mau đưa nó về đi, mau đưa về, trùm chăn đ.á.n.h một giấc là tỉnh thôi."
Dĩ nhiên là chẳng thể nào trùm chăn đi ngủ được. Mãn Bảo dẫu chưa từng say xỉn, nhưng thân là đại phu, y thuật giải rượu ắt có vô vàn cao kiến.
Nàng và Bạch Nhị Lang mỗi người xốc một bên cánh tay Bạch Thiện, dìu đi chệch choạng ra ngoài.
Bạch Thiện cũng ngoan ngoãn mặc cho hai người lôi đi.
Chu Tứ Lang lo nơm nớp bước theo rào đón, đang tự hỏi có nên cõng người ta về hay không thì đột nhiên Bạch Thiện hất văng tay Bạch Nhị Lang ra, giọng nói rành rọt rành rẽ: "Không say."
Cả ba người đồng loạt nhìn gương mặt Bạch Thiện với vẻ hoài nghi. Mặt vẫn đỏ rực, nhưng ánh mắt đã không còn đờ đẫn như lúc nãy nữa.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hắn hất văng tay Bạch Nhị Lang, nhưng lại cẩn trọng giữ rịt lấy tay Mãn Bảo. Dưới sự dìu dắt của nàng, hắn vững bước tiến về phía trước.
Chu Tứ Lang mặt đầy ngờ vực, ghé sát tai Mãn Bảo thì thầm: "Mãn Bảo à, muội buông tay ra để đệ ấy tự đi thử một đoạn xem sao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãn Bảo đáp lời: "Lỡ ngã thì sao? Cứ dìu về trước đã, say hay không say cũng phải uống bát canh giải rượu, huynh không thấy mặt mũi người ta đỏ rực lên rồi sao?"
Chu Tứ Lang bĩu môi: "Muội thì biết gì! Có những kẻ rượu chui vào bụng là bốc lên đầu, bề ngoài trông có vẻ say khướt, nhưng thực chất trong lòng minh mẫn sáng rỡ."
Huynh ấy quả quyết rằng tên Bạch Thiện kia đang nhân cơ hội ăn đậu hũ của muội muội mình.
Quả nhiên, vừa dứt lời, nhìn lại đã thấy vẻ mặt Bạch Thiện dại ra thêm hai phần, ánh mắt lại quay về trạng thái lờ đờ vô thần.
Chu Tứ Lang: ...
Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang cùng chụm đầu quan sát cẩn thận, cuối cùng hạ phán quyết: "Say thật rồi! Ôi chao, thôi cứ đưa về nhà trước đã."
Nói đoạn lại dìu người tiến về phía trước. Lần này Bạch Nhị Lang đưa tay ra đỡ, Bạch Thiện chẳng hề vùng vằng hất ra nữa.
Chu Tứ Lang giậm chân bình bịch phẫn nộ, hừ lạnh một tiếng rồi quay ngoắt về nhà, chẳng thèm màng tới chuyện hộ tống đám phiền phức này nữa.
Mãn Bảo hộ tống Bạch Thiện về đến phòng, bắt mạch kiểm tra t.ử tế rồi chạy xuống bếp phân phó đầu bếp nấu canh giải rượu. Tự tay cạy miệng ép hắn uống cạn xong, nàng mới phủi tay đứng dậy: "Ngủ một giấc là khỏe re thôi, nhưng nhớ là không được trùm chăn kín đầu đâu đấy."
Thấy Bạch Thiện nhắm nghiền hai mắt, nàng liền vươn ngón tay chọc chọc vào gò má vẫn còn vương nét phúng phính của thiếu niên, mắng yêu: "Đừng giả vờ nữa, ta biết huynh chưa ngủ, ta là đại phu cơ mà."
Bạch Thiện bấy giờ mới chịu mở mắt. Ánh nhìn lướt nhanh quanh phòng, hắn hỏi: "Bạch Nhị đâu rồi?"
"Lúc canh giải rượu đang sắc thì huynh ấy đã chuồn về nhà rồi. Bạch lão gia và Bạch đại ca mới về, hình như mua sắm được bao nhiêu là đồ đạc."
Bạch Thiện liền vươn tay níu c.h.ặ.t lấy tay nàng: "Vậy muội ở lại trò chuyện với ta đi?"
Mãn Bảo lén lút ngó ra ngoài, thì thào: "Đại Cát đang túc trực ngoài kia kìa."
Bạch Thiện nắm tay nàng lỳ lợm không buông: "Huynh ấy sẽ không vào đâu."
Mãn Bảo đành chiều theo ý hắn, tò mò hỏi: "Huynh muốn tâm tình chuyện gì?"
Bạch Thiện nhất thời khựng lại. Nào có phải hắn nhất quyết có chuyện muốn tỏ bày, hắn chỉ đơn thuần muốn kề cận bên Mãn Bảo. Cho dẫu chẳng thốt lên lời nào, chỉ lặng yên sát cánh bên nhau cũng đủ mãn nguyện rồi.
Mãn Bảo thấy hắn cứ đờ đẫn nhìn mình chẳng hé răng nửa lời, hai má thoắt ửng hồng. Nàng khẽ lắc lắc bàn tay đang đan vào nhau, giục: "Nói đi chứ?"
Bạch Thiện liền áp bàn tay nhỏ nhắn của nàng lên má mình, lấp l.i.ế.m qua quýt: "Muội xem xem ta có phải đang lên cơn sốt không?"
Mãn Bảo chững lại một giây rồi đáp: "Không phải đâu. Đây là nóng, do t.ửu lượng nung nhiệt cơ thể thôi."
Bạch Thiện giở trò ngang ngược: "Nhưng ta cứ thấy người mình ngây ngấy sốt. Muội sờ lại kỹ lưỡng xem nào?"
Mãn Bảo lại ngoan ngoãn sờ má hắn, rồi tiện tay sờ luôn lên vầng trán, ngập ngừng đề xuất: "Thế lấy nước lạnh rửa mặt nhé?"
"Không chịu đâu, lạnh buốt lắm."
Mãn Bảo cảm thấy tên này hôm nay quá đỗi nhõng nhẽo. Hơn nữa tay hắn cứ giữ rịt lấy tay nàng không chịu buông, rõ ràng chẳng có ý định muốn hạ nhiệt thực sự. Nàng dứt khoát buông thõng người ngồi ngay bên mép giường, dòm bộ dạng làm nũng vô cớ của hắn.
Chẳng biết có phải hơi men bốc lên tận não hay không, lúc này ngắm nhìn nụ cười tươi tắn của Mãn Bảo, Bạch Thiện lại thấy trời đất quay cuồng. Gương mặt như bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Hắn đành nhắm mắt lại, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, miệng lẩm bẩm: "Ta say thật rồi..."
Mãn Bảo khẽ bật cười khúc khích: "Thế thì huynh mau ngủ đi, ngủ một giấc là khỏe ngay."
Bạch Thiện lại ti hí mắt nhìn nàng: "Muội định bỏ ta lại mà đi sao?"
Mãn Bảo lắc đầu cự tuyệt: "Ta sẽ ở đây canh chừng cho huynh ngủ."
Bạch Thiện nghe vậy mới yên lòng nhắm mắt, tay vẫn gắt gao giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng. Lâu lâu hắn lại he hé mắt điểm danh, ngụ ý thông báo rằng ta vẫn chưa ngủ say, muội đừng hòng chuồn mất.
Mãn Bảo cứ thế chống cằm ngồi gác bên cạnh, hễ hắn quấy rầy quá đáng là nàng lại véo cho một cái, Bạch Thiện lại nằm im thin thít một lát.
(Hẹn gặp lúc chín giờ tối)