Bạch Thiện xoay người đưa cho hai hộ vệ phía sau.
Hai người vội vàng xua tay từ chối. Bạch Thiện nói: "Ăn đi, chạy ngựa cả đoạn đường dài, không đói sao được."
Họ đâu phải được êm ái ngồi trong xe ngựa, cưỡi ngựa cũng tiêu hao thể lực dữ lắm, chưa kể tiết trời đang rét mướt, còn phải chống chọi với gió lạnh, bụng sẽ mau đói hơn nhiều.
Đến ba tiểu chủ t.ử còn đói, huống hồ là bọn họ.
Ông chủ quán thoăn thoắt xẻ bánh, băm thịt nhồi nhân. Có lẽ vì diện mạo của ba đứa nhỏ quá đỗi tuấn tú dễ thương, ông chủ lỡ tay xẻ miệng bánh hơi to, thế là lại phải gắng sức nhồi thêm thịt vào cho đầy ắp.
Ông chủ niềm nở mời gọi họ vào trong quán ngồi ăn, lại còn quảng cáo thêm: "Quán chúng tôi còn có canh thịt cừu nữa, rẻ lắm, chỉ năm văn tiền một bát thôi."
Canh thịt cừu còn rẻ hơn cả bánh thịt, vì một cái bánh đã có giá chín văn tiền.
Bạch Thiện móc ra một xâu tiền đồng, cẩn thận đếm đủ bốn mươi lăm đồng rồi đưa cho ông chủ.
Ông chủ quán đếm ra chín đồng thả vào chậu gỗ, rồi lại đếm tiếp chín đồng thả vào. Ba người cứ thế đứng trước quầy nhìn ông đếm đủ năm lần, thả hết vào chậu. Vừa ngẩng đầu lên thấy ba người vẫn chưa rời đi, ông không khỏi có chút sượng sùng.
Lúc nãy ông mải mê đếm tiền quá. Khổ nỗi khả năng tính toán của ông không được tốt lắm, lỡ mà phân tâm một chút là quên béng mất vừa đếm đến số mấy.
Bạch Thiện lại không nhịn được mà giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Đại ca, cách đếm này của huynh hay thật đấy."
Ông chủ quán lập tức mừng rỡ: "Đa tạ tiểu lang quân đã khen ngợi. Nương t.ử nhà ta cũng nói thế đấy. Bình thường bà ấy toàn ngồi cạnh thu tiền, hôm nào bà ấy không ra phụ thì ta đành phải thu theo cách này, chứ bán nhiều bánh quá là dễ nhầm lẫn lắm."
Số lượng lớn thì ông đếm không xuể, nhưng trong phạm vi mười đổ lại thì ông vẫn nắm chắc.
Bạch Thiện nhân cơ hội dò la: "Đại ca, con phố bên cạnh có phải là Nhị Hồ nhai không?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ông chủ quán tuy thấy Bạch Thiện gọi mình là "đại ca" có hơi hạ thấp thân phận tiểu thiếu gia, nhưng vẫn gật đầu xác nhận: "Đúng là Nhị Hồ nhai. Sao thế, tiểu lang quân có thân quyến sống ở đó à?"
Bạch Thiện gật đầu, mỉm cười nói: "Đường bá phụ của ta có một biệt viện ở đó, họ Bạch, huynh có biết không?"
"Ây da, là nhà Bạch lão gia phải không? Biết chứ, biết chứ, vừa lúc nãy Bạch đại thiếu gia còn ghé qua đây mua bánh thịt mà."
Nghe vậy, mắt ba người sáng rực lên. Chắp tay hành lễ từ biệt ông chủ quán, họ liền dắt ngựa rẽ vào con phố bên cạnh.
Nhị Hồ nhai hẹp hơn đường lớn một chút, và chỉ có nửa đầu phố là có cửa hiệu buôn bán, nửa sau thì yên tĩnh hẳn.
Vừa bước vào, ký ức của Bạch Nhị Lang lập tức ùa về. Hắn vô cùng quả quyết nói với Bạch Thiện: "Chính xác là con phố này. Cứ đi thẳng vào trong, căn nhà thứ ba từ dưới đếm lên chính là biệt viện nhà đệ."
Bạch Thiện bóc lớp túi giấy xuống một chút, c.ắ.n một miếng bánh rồi nhóp nhép nói: "Ta biết rồi, lúc nãy ông chủ quán cũng nói thế mà."
Mãn Bảo cũng không hề tỏ ra gấp gáp muốn đến biệt viện. Ngửi thấy mùi thơm phức tỏa ra từ túi giấy, nàng cũng lột giấy bọc ra bắt đầu ăn.
Bạch Nhị Lang thở dài một hơi, cũng vừa đi vừa gặm bánh. Ba chú ngựa con ngoan ngoãn nối bước theo chủ nhân, dường như cũng ngửi thấy mùi thơm, chúng cứ khịt khịt mũi cọ cọ vào người họ.
Mãn Bảo dịu dàng đẩy đầu con Xích Ký ra, dỗ dành: "Cái này cưng không ăn được đâu, lát nữa ta sẽ cho cưng ăn đậu nành nhé."
Ba người thong thả tản bộ. Ăn xong bánh thịt, họ gom giấy gói lại đưa cả cho Bạch Nhị Lang cầm.
Nếu là ngày thường, Bạch Nhị Lang chắc chắn sẽ nhảy dựng lên kêu oan ức, nhưng hôm nay vì trót quên đường nên trong lòng có chút chột dạ, đành ngoan ngoãn cầm lấy mà không dám phản kháng nửa lời.
Cả ba vừa xơi tái một chiếc bánh thịt to bự chảng nên bụng đã lưng lửng, bèn quyết định cứ thong dong thả bộ đi tới đó.
Đặc biệt là Bạch Thiện và Mãn Bảo, hai tay nhàn nhã dắt ngựa, dây cương xoay xoay trong tay, miệng còn ngâm nga vài điệu hát, điệu bộ nhàn nhã vô cùng.
Đi ngang qua một con ngõ nhỏ, Bạch Thiện vô tình liếc mắt nhìn vào trong, rồi quay sang cười nói với Mãn Bảo: "Lúc nãy ta nhìn thấy một người giống hệt đại đường ca."
Vừa dứt lời, Bạch Thiện chợt khựng lại, cảm thấy có điều gì đó sai sai. Hắn kéo cương ngựa, lùi hẳn lại để nhìn cho kỹ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang cũng lập tức lùi lại theo. Ba người đứng thập thò ở đầu ngõ, cùng ló đầu nhìn vào trong. Chỉ thấy Bạch Đại Lang đang cúi đầu đứng trong ngõ, nhỏ to tâm sự điều gì đó với một tiểu nương t.ử đứng đối diện. Tiểu nương t.ử kia cũng đang e ấp cúi gằm mặt, hai gò má ửng hồng.
Đứng gác ở đầu ngõ là một tỳ nữ và một gã tiểu tư. Tỳ nữ thấy có ba cái đầu thò vào nhòm ngó, định lên tiếng quát lớn, nhưng khi nhìn rõ y phục và áo choàng họ đang mặc, nàng ta lại e dè không dám. Lại nhìn thấy ba con tuấn mã theo sau, nàng ta càng câm như hến.
Nàng ta chỉ còn cách quay lại nhỏ giọng nhắc nhở tiểu thư nhà mình: "Tiểu thư..."
Gã tiểu tư cũng giật thót mình, theo bản năng bật thốt lên: "Nhị thiếu gia..."
Nhưng khi chạm phải ánh mắt của Bạch Thiện và Mãn Bảo, gã càng thêm lúng túng, lí nhí gọi: "Đường thiếu gia, Mãn tiểu thư..."
Hai người đang tình chàng ý thiếp nghe thấy tiếng động cũng giật nảy mình, vội vàng quay đầu nhìn lại. Tiểu nương t.ử kia vừa thấy ở đầu ngõ có đông người như vậy, theo bản năng liền nép vội ra sau lưng Bạch Đại Lang để trốn.
Bạch Đại Lang cũng dang tay che chở cho nàng. Nhận ra đó là đám Bạch Thiện, hắn mới thở phào nhẹ nhõm: "Nhị đệ, đường đệ, sư muội, mọi người đến rồi sao?"
Sực nhớ ra điều gì, hắn lại căng thẳng tột độ, vội vàng vặn hỏi: "Thúc tổ mẫu bọn họ đâu rồi..."
Bạch Thiện đáp: "Bọn đệ cưỡi ngựa đi trước, tổ mẫu bọn họ ngồi xe ngựa vẫn đang ở phía sau."
Bạch Đại Lang lúc này mới thở phào một hơi.
Ba người Bạch Thiện đảo mắt nhìn gã tiểu tư đang chắn trước mặt, rồi lại nhìn sang tỳ nữ, cuối cùng dồn ánh mắt về phía thiếu nữ đang e ấp sau lưng Bạch Đại Lang, vẻ mặt chợt bừng tỉnh ngộ.
Bạch Đại Lang thấy vẻ mặt của bọn họ là biết có điềm chẳng lành, vội vàng thanh minh: "Các đệ đừng nghĩ lung tung, đây là Thành nhị tiểu thư. Bọn huynh... bọn huynh..."
Hắn đỏ mặt tía tai nói: "Hai nhà chúng ta đã định hôn ước rồi."
Thành nhị tiểu thư cũng đỏ bừng mặt gật đầu xác nhận.
Bạch Đại Lang bảo gã tiểu tư và tỳ nữ tránh ra, đợi ba đứa đi vào trong ngõ mới nghiêng người giới thiệu: "Nhị tiểu thư, đây là đệ đệ ta, đây là đường đệ Bạch Thiện, còn đây là sư muội Chu Mãn."
Thành nhị tiểu thư thẹn thùng ngẩng đầu lên, nhún mình hành lễ với ba người. Ba đứa trẻ lần đầu tiên gặp người dễ ngượng ngùng đến vậy, ngẩn người ra một lúc rồi mới lật đật đáp lễ.
Bạch Nhị Lang mang bộ mặt khó hiểu: "Đại ca, sao hai người lại phải trốn trong cái xó này để nói chuyện vậy?"
Bạch Đại Lang khẽ ho khan một tiếng: "Ngày mai ta phải lên đường rồi, nên tìm Nhị tiểu thư dặn dò vài câu."
"Vậy sao không về nhà mà nói? Đứng ở trong ngõ hẻm này, trà nước không có, chỗ ngồi cũng không, thật là thất lễ."
Thành nhị tiểu thư nghe vậy mặt càng đỏ hơn, như sắp rỉ m.á.u đến nơi.
Mãn Bảo liền lén giật góc áo Bạch Nhị Lang, ra hiệu cho hắn ngậm miệng lại.
Bạch Đại Lang cũng âm thầm trừng mắt lườm Bạch Nhị Lang một cái. Tưởng hắn không muốn chắc?
Nhưng ở nhà có cả phụ thân và mẫu thân, Thành nhị tiểu thư mà bước vào cửa thì chủ yếu là phải hầu chuyện mẫu thân hắn, hai người làm gì có cơ hội được ở riêng với nhau.
Hơn nữa, hai nhà mới vừa hứa hôn, Thành nhị tiểu thư đã lặn lội tìm tới tận cửa, lọt vào mắt người ngoài e rằng sẽ bị chê trách là không giữ kẽ.
Hoàn cảnh của hai người bọn họ đâu có giống như Bạch Thiện và Mãn Bảo.
Nghĩ đến đây, hắn không khỏi ném một ánh mắt hâm mộ về phía Bạch Thiện và Mãn Bảo đang đứng vai kề vai. Thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên có cái lợi như vậy đấy. Dù Bạch Thiện có ngày ngày chạy sang Lão Chu gia tìm Mãn Bảo, hay Mãn Bảo ngày ngày tót sang Bạch gia tìm Bạch Thiện, thì cũng chẳng ai lấy làm lạ.
Tất cả mọi người đều coi đó là chuyện hiển nhiên, danh chính ngôn thuận.
Bạch Thiện bắt gặp ánh mắt của Bạch Đại Lang nhưng lại hiểu nhầm ý. Hắn gật đầu với đại đường ca tỏ vẻ thấu hiểu sâu sắc, rồi quay sang nói với Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang: "Chúng ta đi thôi, còn phải bẩm báo với đường bá phụ và đường bá mẫu một tiếng, đoàn xe sắp tới rồi."
Hắn quay đầu nói với Bạch Đại Lang: "Đại đường ca, huynh cứ tiếp tục trò chuyện với Thành nhị tiểu thư đi, bọn đệ xin phép cáo lui trước."
Bạch Đại Lang cứ có cảm giác tên đệ đệ này đang hiểu nhầm một cách nghiêm trọng.