Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 1370: Phi lễ vật thính (Không hợp lễ nghĩa thì không nghe)



Bạch Đại Lang toan gọi ba người nọ dừng bước, nhưng vừa há miệng, khóe mắt liếc thấy Thành Nhị tiểu thư đang bẽn lẽn cúi gằm mặt bên cạnh, hắn đành nuốt lời vào trong, khẽ gật đầu: "Được, các đệ về trước đi."

 

Ba người xoay lưng bước ra khỏi ngõ. Dắt ngựa đi thêm một đoạn, xác nhận những người trong ngõ không còn nhìn thấy mình, cả ba lập tức ném dây cương lại, rón rén lùi về.

 

Hai tên hộ vệ trợn tròn mắt, đành ôm vẻ mặt khó tin mà đứng lại giữ ngựa giúp mấy vị tiểu chủ t.ử.

 

Ba người cẩn thận từng li từng tí lẻn lại gần đầu ngõ, không dám ló đầu ra, chỉ áp sát tai vào tường đá nghe ngóng động tĩnh bên trong.

 

Bên trong, Thành Nhị tiểu thư lúc này mặt mũi đã đỏ lựng vì ngượng. Nàng cũng chẳng hiểu nổi bản thân bị làm sao nữa, chỉ là trong phút chốc muốn tận tay trao món đồ này cho hắn. Nhưng khi chân vừa bước đến Nhị Hồ nhai, sự hối hận đã dâng trào trong lòng.

 

Ngặt một nỗi sự đời quá đỗi trùng hợp. Nàng vừa mới toan ra lệnh cho phu xe quay đầu, thì lại chạm trán ngay Bạch Đại Lang vừa hay mua bánh thịt trở về.

 

Bây giờ thì hay rồi, lại bị đệ đệ nhà người ta bắt quả tang tại trận. Nàng thật không dám nghĩ sau này bọn họ sẽ đ.á.n.h giá nàng ra sao.

 

Hốc mắt Thành Nhị tiểu thư hoe đỏ, nàng ấn vội món đồ đang cầm vào tay hắn, lí nhí nói: "Ta... ta về trước đây."

 

Bạch Đại Lang nhìn thấu sự bối rối và tự trách của nàng, nhất thời cũng luống cuống không biết mở lời an ủi ra sao, đành gượng gạo nói: "Mấy đứa đệ đệ của ta tư tưởng rất thoáng, bọn chúng sẽ không nghĩ ngợi lung tung đâu."

 

Hắn ngập ngừng một thoáng rồi đề nghị: "Hay là... nàng ghé qua nhà ta ngồi một lát? Lát nữa thúc tổ mẫu của ta sẽ tới, hai người có thể gặp mặt nhau."

 

Thành Nhị tiểu thư lắc đầu quầy quậy. Hôm nay nàng mượn cớ đi may y phục mới để trốn ra ngoài. Nếu để người nhà biết nàng đường đột tới thăm nhà người ta mà không có trưởng bối đi cùng, cũng không hề đưa thiếp mời bái phỏng trước, ắt hẳn phụ mẫu sẽ trách phạt nàng không biết giữ lễ nghĩa.

 

Mà Bạch gia nếu biết chuyện, e rằng cũng sẽ xem nhẹ nàng.

 

Thành Nhị tiểu thư nhún mình hành lễ với Bạch Đại Lang, dứt khoát quay người rời đi.

 

Tỳ nữ vội vàng tiến lên đỡ tay tiểu thư. Ba kẻ đang áp tai vào tường bên ngoài nghe thấy tiếng bước chân, lập tức quay ngoắt người co giò chạy thục mạng. Cuống cuồng lao về phía bầy ngựa, luống cuống tay chân thế nào mà ba đứa dắt nhầm cả ngựa của nhau.

 

Lúc này cũng chẳng rảnh đâu mà đổi lại, bọn chúng đành nín thở, đứng quay lưng về phía đầu ngõ, ra vẻ như "Bọn ta không hề nghe lén gì đâu nhé, chỉ là đang đứng đây ngắm phong cảnh, tiện thể đợi đại ca ra thôi."

 

Thành Nhị tiểu thư vừa bước ra khỏi ngõ, vô tình ngoái đầu lại liền bắt gặp ba người cùng hai tên hộ vệ đang đứng cách đó không xa. Đôi gò má nàng lại ửng đỏ thêm lần nữa, vội vàng vịn tay tỳ nữ bước nhanh về phía đầu phố, nơi chiếc xe ngựa đã đỗ sẵn từ lâu đang tiến lại đón người.

 

Bạch Đại Lang đuổi theo ra ngoài, cũng nhìn thấy ba tên tiểu quỷ kia. Đập vào mắt hắn là cảnh Mãn Bảo đứng cạnh Lục Nhĩ, Bạch Nhị Lang thì nắm dây cương con Đạo Ly của Bạch Thiện, còn Bạch Thiện lại đang gồng mình giữ c.h.ặ.t con Xích Ký của Mãn Bảo. Có gì mà hắn không hiểu cơ chứ?

 

Hắn lén lút trừng mắt lườm bọn chúng một cái sắc lẹm, rồi tiếp tục bước tới tiễn Thành Nhị tiểu thư lên xe. Đợi đến khi cỗ xe khuất bóng, hắn mới hùng hổ quay lại tính sổ với ba tên kia.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Cả ba đứa vẫn đứng cứng đờ như tượng đá ở đằng xa, không dám ngoái đầu lại, chỉ lí nhí hỏi hộ vệ bên cạnh: "Thành Nhị tiểu thư đi chưa vậy?"

 

Hộ vệ đáp gọn lỏn: "Đi rồi. Đại đường thiếu gia đang đi tới kìa."

 

Nghe vậy, ba người mới thở phào một hơi, quay lại đối diện với Bạch Đại Lang. Chưa đợi hắn kịp cất lời, ba cái miệng đã tranh nhau trách móc: "Đại ca à, sao huynh có thể lôi kéo nữ nhi nhà người ta chui rúc vào hẻm tối thế cơ chứ, lại còn là Thành Nhị tiểu thư nữa."

 

Bạch Thiện gật gù phụ họa: "Đúng thế, dù không tiện mời về nhà thì cũng phải lịch sự mời Nhị tiểu thư tới t.ửu lâu hay khách điếm ngồi hàn huyên đàng hoàng chứ, như thế mới thể hiện sự tôn trọng người ta."

 

Mãn Bảo lắc đầu thở dài: "Sư huynh, huynh làm vậy quả thật không nên. À mà nhìn tình hình này, hai nhà đã chính thức định hôn ước rồi phải không?"

 

Bạch Đại Lang chưa kịp buông lời mắng mỏ đã bị ba đứa nhỏ tung đòn phủ đầu tước mất quyền chủ động. Hắn đành uất ức nuốt những lời chất vấn ngược vào trong, nghẹn ngào đáp: "Ừm, hai nhà đã bàn bạc xong xuôi, hôm qua vừa trao đổi sính lễ hạ định rồi."

 

Tiến độ thần tốc thật, ba đứa đồng loạt giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

 

Sự tò mò của Mãn Bảo lại trỗi dậy: "Vậy Thành Nhị tiểu thư tới đây là để tiễn sư huynh sao? Cũng phải, ngày mai huynh đã lên đường vào Kinh rồi, chuyến đi này còn chẳng biết ngày tháng năm nào mới tái ngộ. Tỷ ấy đã tặng huynh món quà gì vậy?"

 

Bạch Đại Lang lập tức giấu nhẹm chiếc hộp trong tay vào ống tay áo, kiên quyết không cho chúng xem.

 

Bạch Thiện lại tò mò hỏi tiếp: "Thế đại đường ca đã tặng lại Thành Nhị tiểu thư món gì?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cả ba đồng loạt nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trống trơn của hắn, rồi lại đưa mắt nhìn túi giấy bọc đồ ăn quen thuộc đang nằm trên tay gã tiểu tư phía sau.

 

Bạch Nhị Lang bĩu môi: "Đại ca, huynh keo kiệt tới mức một cái bánh thịt cũng không nỡ tặng người ta sao?"

 

Bạch Đại Lang tức tối giơ tay định gõ đầu thằng đệ: "Có kẻ ngốc nào đi tặng bánh thịt làm quà cho nữ nhi chưa hả?"

 

Bạch Nhị Lang ôm đầu né đòn, gân cổ cãi: "Sao lại không? Vừa nãy Bạch Thiện còn mua tặng Mãn Bảo một cái bánh thịt to bự đấy thôi."

 

Bạch Thiện vội vàng đính chính: "Ta tặng muội ấy nhiều thứ lắm rồi, đâu phải mỗi bánh thịt."

 

Mãn Bảo ra dáng bậc thầy tình trường, nhiệt tình quân sư: "Sư huynh à, huynh phải chọn món quà nào lưu giữ được lâu, mang ý nghĩa kỷ niệm sâu sắc, mà lại phải hợp ý Thành Nhị tiểu thư mới được. Đừng quên, lần chia xa này dài đằng đẵng cả một năm trời đấy."

 

Bạch Đại Lang bắt đầu nhíu mày vò đầu bứt tai: "Thế muội bảo nên tặng gì?"

 

"Tặng hoa đi," Mãn Bảo tự tin hiến kế, "Trên đời này làm gì có nữ t.ử nào không yêu hoa. Hơn nữa mùa xuân sắp sang rồi, huynh thử cân nhắc tặng tỷ ấy một chậu mẫu đơn xem sao?"

 

Bạch Thiện trợn tròn mắt nhìn Mãn Bảo: "Muội định chào hàng bán hoa cho đại đường ca đấy à?"

 

Bạch Nhị Lang hùa theo: "Lại là loại hoa quý hiếm mà chỉ mình muội kiếm được ấy hả?"

 

Mãn Bảo bĩu môi đáp: "Đâu có, ta bảo huynh ấy tự vác xác ra phố mà mua. Chọn lấy một chậu hoa thật rực rỡ, tươi tốt, để tỷ ấy có thể mang về thong thả chăm bẵm."

 

Bạch Đại Lang xua tay bác bỏ: "Ta e là sở thích của muội không đại diện được cho tất cả nữ nhi trong thiên hạ đâu. Trong đầu ta đã có dự tính sẽ tặng nàng ấy thứ gì rồi."

 

Bạch Thiện dỏng tai tò mò: "Thế rốt cuộc là món gì vậy?"

 

Bạch Đại Lang không thèm trả lời. Hắn nheo mắt dò xét ba đứa một lượt từ trên xuống dưới rồi hỏi vặn lại: "Ba đứa bây không định đổi lại ngựa cho nhau à?"

 

Ba kẻ nhiều chuyện lúc này mới giật mình nhận ra mình đang giữ nhầm ngựa, vội vàng cuống cuồng đổi lại cho đúng chủ.

 

Bạch Đại Lang thở dài một hơi. Hắn quay đầu nghiêm giọng dặn dò hai tên hộ vệ tuyệt đối không được bép xép chuyện hôm nay ra ngoài, rồi quay sang quở trách ba tên tiểu quỷ: "Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính (Không hợp lễ thì đừng nhìn, không hợp lễ thì đừng nghe), mấy đứa có hiểu đạo lý đó không hả? Đã vô tình bắt gặp thì phải nhắm mắt làm ngơ, coi như không thấy mới phải đạo. Đằng này còn cố tình chạy tới bắt chuyện. Chuyện đó tạm gác qua một bên, nhưng đã bảo đi rồi, cớ sao lại giở trò quay lại bám tường nghe lén?"

 

Cả ba ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi về phần "bám tường nghe lén", hứa hẹn thề thốt sau này sẽ không bao giờ tái phạm. Tuy nhiên, về phần đầu, Bạch Thiện vẫn lên tiếng phản pháo: "Đại đường ca đã biết là thất lễ, vậy tại sao còn làm vậy?"

 

Gã tiểu tư đi theo phía sau vội vàng nhảy ra đỡ lời cho chủ: "Đường thiếu gia minh xét, ban đầu thiếu gia nhà tiểu nhân có nhã ý mời Thành Nhị tiểu thư tới t.ửu lâu hàn huyên. Chỉ là Thành Nhị tiểu thư quá đỗi e thẹn, lại bảo chỉ muốn dặn dò thiếu gia vài câu ngắn gọn, nên mới đành đứng nói chuyện trong ngõ hẻm này một lát."

 

Bạch Thiện tỏ vẻ hoài nghi: "Nhưng ông chủ quán bánh thịt ở đầu phố nói đại đường ca đi mua bánh từ lâu lắm rồi cơ mà. Thời gian qua lâu như vậy, sao có thể chỉ nói vài câu ngắn gọn được?"

 

Bạch Đại Lang kinh ngạc: "Sao mấy đứa biết?"

 

Bạch Nhị Lang tự hào khoe khoang: "Bọn đệ cũng vừa rẽ vào đó mua bánh thịt, lại còn tiện miệng hỏi đường. Mua xong thì vừa thong thả nhâm nhi vừa tản bộ tới đây. Huynh xem, bánh thịt bọn đệ xơi sạch sành sanh rồi đây này."

 

Cả ba đồng lòng bày tỏ sự nghi ngờ sâu sắc đối với cái gọi là "vài câu ngắn gọn" của gã tiểu tư.

 

Bạch Đại Lang tằng hắng một tiếng, chủ động giải thích lấp l.i.ế.m: "Vốn dĩ định nói vài lời rồi đi, nhưng mạn đàm hợp ý nên câu chuyện cứ thế kéo dài thêm thôi."

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo gật gù tỏ vẻ đồng cảm sâu sắc, bởi vì bình thường bọn họ nói chuyện cũng lê thê y như vậy.

 

Bạch Đại Lang dặn dò: "Thành Nhị tiểu thư da mặt mỏng lắm, chuyện hôm nay mấy đứa đừng có đem về mách phụ mẫu đấy."

 

Cả ba đồng loạt gật đầu, vỗ n.g.ự.c cam đoan sẽ giữ mồm giữ miệng.

 

Lúc này Bạch Nhị Lang mới nhớ ra một chuyện: "Đại ca, trong nhà thiếu thốn đồ ăn lắm sao mà huynh phải thân chinh ra phố mua bánh thịt vậy?"

 

Bạch Đại Lang hắng giọng, ánh mắt đảo lộn lảng tránh không nói lời nào.