Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 1372: Đa lễ (Chúc độc giả "Miêu Miêu" sinh nhật vui vẻ)



Bạch Đại Lang chiều theo mong muốn của bản thân, tới tiệm kim hoàn cất công chọn lựa trang sức. Trong khi đó, Thành Nhị tiểu thư ngồi rầu rĩ trong xe ngựa, lòng tràn đầy hối hận.

 

Nàng vò nát chiếc khăn tay, ngẫm lại mới thấy hôm nay mình hành xử quá đỗi bồng bột.

 

Nha hoàn thấy sắc mặt tiểu thư đỏ lựng, bèn lên tiếng an ủi: "Tiểu thư, nô tỳ thấy Bạch gia thiếu gia nhìn cũng là người biết lễ nghĩa, chắc chắn sẽ không bép xép chuyện hôm nay ra ngoài đâu ạ."

 

Thành Nhị tiểu thư hoe hoe hốc mắt: "Nói cho cùng, vẫn là chúng ta đã thất lễ trước."

 

"Cũng không thể trách tiểu thư được, ai mà ngờ Bạch thiếu gia lại phải khởi hành gấp gáp như vậy chứ? Lễ hạ định còn chưa kịp mời bà con họ hàng, chỉ có người trong nhà quây quần ăn với nhau một bữa cơm." Nha hoàn vẫn cảm thấy như vậy có phần sơ sài.

 

Thành Nhị tiểu thư thì thầm: "Phụ thân nói huynh ấy biết phấn đấu học hành, đó là chuyện tốt. Nếu vì chuyện hôn nhân mà lơ là thi thư, thì mới là kẻ không đáng để phó thác cả đời."

 

Nha hoàn khó hiểu: "Bạch thiếu gia coi trọng tiểu thư như vậy, chẳng phải là chuyện tốt sao?"

 

Thành Nhị tiểu thư siết c.h.ặ.t chiếc khăn: "Tốt, mà cũng không tốt. Chuyện này phức tạp lắm, có nói ngươi cũng không hiểu đâu. Mau bảo phu xe đi nhanh lên, chúng ta ra ngoài cũng đã lâu rồi, còn phải rẽ qua tiệm vải chọn y phục nữa. Về trễ, mẫu thân lại sinh nghi."

 

Hôm nay họ lấy cớ đó để chuồn ra ngoài, nếu không mang y phục về mà cứ thế quay về phủ, mẫu thân nàng chắc chắn sẽ biết ngay.

 

Nha hoàn vâng dạ.

 

Bạch Đại Lang dạo quanh tiệm kim hoàn, lựa đi lựa lại mới chấm được một cây trâm ngọc khắc hoa mai mà hắn cho là vô cùng hợp với Thành Nhị tiểu thư. Sau khi sai người gói ghém cẩn thận, hắn lại đưa mắt sang quầy trang sức vàng, chỉ vào một bộ và nói: "Gói cả bộ này lại cho ta."

 

Tiểu nhị nhanh nhẹn gói đồ, tươi cười hớn hở tiễn vị khách sộp ra tận cửa.

 

Bạch Đại Lang cùng tiểu tư đi tới ngoài phủ họ Thành. Hắn lấy bức thư được cất kỹ trong n.g.ự.c áo ra, đặt lên trên nắp hộp rồi giao cho tiểu tư, khẽ nhắm mắt lại, đoạn nói: "Đưa vào trong đi."

 

Tiểu tư ôm hộp, xác nhận lại với đại thiếu gia thêm lần nữa: "Đại thiếu gia, tiểu nhân mang vào thật nhé?"

 

Bạch Đại Lang phẩy tay, quay lưng đi, không thèm nhìn nữa.

 

Tiểu tư lững thững đi gõ cửa, trong lòng không khỏi thầm than vãn: Vừa nãy gặp nhau sao không đưa luôn thư cho người ta, cứ phải mua việc làm thêm một vòng thế này.

 

Bạch Đại Lang làm sao có thể thừa nhận là lúc nãy hắn quên béng mất chứ?

 

Chuyện đó tuyệt đối không thể nào.

 

Thành Nhị tiểu thư ủ rũ trở về nhà, vừa mới hàn huyên với mẫu thân xong, chưa kịp lui về phòng thì đã có người bê hai chiếc hộp bước tới, khom người thưa: "Phu nhân, Nhị tiểu thư, tiểu tư của Bạch gia thiếu gia đưa tới hai chiếc hộp, nói là lễ vật biếu phu nhân và Nhị tiểu thư ạ."

 

Thành phu nhân liếc nhìn nữ nhi, thấy nàng đứng ngẩn tò te tại chỗ, liền vẫy tay cười bảo: "Đưa lên đây cho ta xem nào."

 

Hạ nhân dâng hai chiếc hộp cùng một bức thư lên, cúi đầu nói: "Còn có một bức thư của Bạch thiếu gia, nói là gửi riêng cho tiểu thư ạ."

 

Thành phu nhân đón lấy bức thư, một tay mở chiếc hộp lớn ra. Nhìn thấy bộ trang sức vàng ch.ói lóa bên trong, bà bật cười thành tiếng: "Xem ra lễ vật của ta chỉ là tiện thể thôi, muốn tặng đồ cho con mới là mục đích chính."

 

Mặt Thành Nhị tiểu thư lập tức đỏ ửng, nàng khẽ hờn dỗi: "Mẫu thân..."

 

"Được rồi, được rồi, không trêu con nữa, mau mở ra xem bên trong là món đồ gì."

 

Thành Nhị tiểu thư tuy muốn mang về phòng lén lút xem một mình, nhưng vẫn đành phải mở chiếc hộp nhỏ kia ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thành phu nhân ngó đầu sang, thấy bên trong là một cây trâm ngọc chạm khắc hình hoa mai. Bà ngắm nghía cây trâm, rồi lại nhìn con gái, hài lòng gật đầu: "Không tồi, cây trâm này chọn khéo lắm, có thể thấy là đã dụng tâm chọn lựa."

 

Thành Nhị tiểu thư cũng không nén nổi nụ cười mỉm, nhẹ nhàng đặt cây trâm ngọc vào lại trong hộp, ánh mắt lén lút dán c.h.ặ.t vào bức thư đang bị mẫu thân đè dưới tay.

 

Thành phu nhân lại không muốn dễ dàng giao thư cho nàng. Bà phải nắm rõ Bạch Đại Lang đã viết những gì trong thư, có dùng lời lẽ bất kính nào không. Nếu kẻ này ăn nói hàm hồ phóng đãng, thì phải nhân lúc hôn sự này vẫn còn đường lùi mà thay đổi định đoạt.

 

Thế nên, Thành phu nhân cười cười đưa bức thư cho nàng, hối thúc: "Mau mở ra xem đi, cậu ta viết những gì trong thư thế."

 

Thành Nhị tiểu thư cầm bức thư trên tay, e ngại không muốn bóc. Thành phu nhân liền nháy mắt ra hiệu cho đám hạ nhân lui ra. Đợi bọn họ đi khỏi, bà mới nắm lấy tay con gái, trầm giọng thủ thỉ: "Đúng là con bé ngốc nghếch, nương còn có thể hại con sao? Nét chữ và lời thư là thứ phản ánh nhân phẩm con người rõ ràng nhất."

 

Bà nói tiếp: "Phụ thân con bảo Bạch gia đang như mãnh hổ chực chờ tỉnh giấc, nhắm vào chính là tiền đồ xán lạn của họ Bạch. Nhưng phận nữ nhi chúng ta xuất giá tòng phu, đâu thể chỉ nhìn vào mỗi cái tiền đồ ấy, quan trọng hơn cả vẫn là nhân phẩm cơ."

 

Thành phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, thấm thía nói: "Vốn dĩ ta chẳng mấy ưng thuận Bạch gia đâu. Không vì lý do nào khác, chỉ vì hai nhà trước giờ chẳng qua lại giao hảo lấy một ngày, thế mà họ dám cậy nhờ bà mối tới cửa dạm hỏi con. Phụ thân con dẫu sao cũng làm tới chức Trưởng sử, thúc phụ con cũng đang làm quan trong triều. Con gái ta nhan sắc, phẩm hạnh đều xuất chúng, cho dù gả cho nhi t.ử của Thứ sử cũng là môn đăng hộ đối. Trong khi phụ thân cậu ta tuy mang danh người có học, nhưng lại chẳng có lấy một công danh rắt lưng..."

 

"Nhưng sau khi gặp Bạch thái thái, ta thấy bà ấy tuy không hẳn là người sâu sắc thông tuệ, nhưng lại rất đơn thuần, ngây thơ. Ta cũng đã từng lén nghe Bạch lão gia trò chuyện với phụ thân con, thấy ông ấy cũng là người chân thành, chất phác. Lại thấy con có vẻ vừa mắt với diện mạo của cậu ta, nên ta mới gật đầu đồng ý đấy."

 

Thành Nhị tiểu thư nhỏ giọng phản bác: "Nữ nhi đâu phải vì huynh ấy có diện mạo tuấn tú..."

 

Thành phu nhân nhìn nàng chằm chằm, Thành Nhị tiểu thư liền lí nhí nói thêm: "Học vấn của huynh ấy cũng rất uyên bác mà."

 

Thành phu nhân liền bắt bẻ: "Thế nhi t.ử cả của Cảnh Tư mã, học vấn cũng đâu có kém cạnh, nhân phẩm lại tốt, còn là đồng môn với đại ca con, sao con lại chê ỏng chê eo?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Suy cho cùng, chẳng phải vì Bạch Đại Lang có dung mạo khôi ngô tuấn tú hơn Cảnh Đại Lang sao?

 

Thành Nhị tiểu thư mặt đỏ bừng, im thin thít không nói được lời nào.

 

Thành phu nhân thúc giục: "Mau mở ra xem cậu ta viết gì cho con nào."

 

Thành Nhị tiểu thư lúc này mới bóc thư, hai má đỏ ửng đọc lướt qua một lượt.

 

Bức thư này được Bạch Đại Lang chắp b.út từ sáng sớm, trải qua dăm bảy bận chỉnh sửa, tốn không biết bao nhiêu giấy mực. Mãi tới xế trưa hắn mới chốt hạ được bản cuối, cẩn thận nắn nót chép lại thành một bản sạch sẽ, chữ nghĩa ngay ngắn chỉnh tề rồi mới cho vào phong bì.

 

Vốn dĩ định bụng mua xong lễ vật sẽ tiện tay đưa luôn cho Thành Nhị tiểu thư, ai dè nửa đường hắn lại nổi m.á.u chần chừ, lúc chạm mặt nàng cũng quên béng mất chuyện đưa thư, suýt chút nữa là bức thư này đã nằm xó trong tay áo rồi.

 

Thành Nhị tiểu thư vừa liếc mắt nhìn bức thư là biết ngay không phải hắn vừa mới viết. Ít nhất trong thư cũng ghi rành rành là "Kể từ lúc chia tay ngày hôm qua", rõ ràng là hắn đã chuẩn bị từ trước.

 

Khóe môi Thành Nhị tiểu thư bất giác cong lên, bao nỗi muộn phiền trong lòng nháy mắt tan biến hết, tâm trạng chợt trở nên bay bổng lạ thường.

 

Nàng không còn che giấu nữa, trực tiếp đưa cho mẫu thân xem: "Đây, có viết gì quan trọng đâu ạ. Huynh ấy chỉ báo địa chỉ nơi cư trú ở Kinh thành, nói nếu nữ nhi muốn liên lạc thì có thể viết thư gửi đến địa chỉ đó, hoặc đưa thư cho người nhà huynh ấy, họ sẽ gửi hộ."

 

Ánh mắt Thành phu nhân lại dán c.h.ặ.t vào đoạn mở đầu bức thư, đó là những lời Bạch Đại Lang giãi bày lý do hắn ưng thuận mối hôn sự này, nói cách khác, đó chính là những lời tình tự hắn dành cho Thành Nhị tiểu thư.

 

Tuy nhiên, lời lẽ trong thư vẫn giữ được sự chừng mực, lễ giáo, câu từ lại vô cùng hoa mỹ. Thành phu nhân đành vờ như không thấy, lật sang tờ thứ ba ghi địa chỉ, khẽ gật đầu: "Được rồi, con cất đi."

 

Thấy khóe môi con gái vẫn tủm tỉm cười, Thành phu nhân liền nhắc nhở: "Nhưng mà hôm qua mới vừa định hôn, hôm nay đã sai người đưa đồ tới phủ, người ngoài không biết lại tưởng hai đứa đã lén lút qua lại từ trước đấy."

 

Thành Nhị tiểu thư vội vàng thu lại nụ cười, phủ nhận: "Không có chuyện đó đâu, nương còn lạ gì nữa, trước đây nữ nhi đã từng gặp mặt huynh ấy bao giờ đâu."

 

"Ta thì biết, nhưng người ngoài làm sao mà biết được. Nhà này đâu chỉ có hai mẹ con ta. Để tránh bị người đời dị nghị, sau này con vẫn phải giữ kẽ một chút, biết chưa?" Thành phu nhân dặn dò: "Cậu ta gửi lễ vật đến là vì coi trọng con, con cứ giữ lấy, nhưng không được dễ dãi qua lại với cậu ta. Đợi đến dịp lễ tết, hoặc sinh thần của cậu ta, con gửi quà đáp lễ, như vậy mới là đường hoàng hợp lễ nghĩa."