Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 1373: Vừa mắt



Thành Nhị tiểu thư vâng lời, nhưng khi ôm những món lễ vật về phòng, nàng vẫn không kìm được niềm vui sướng, ôm c.h.ặ.t chiếc hộp xoay một vòng, nói nhỏ với nha hoàn tâm phúc: "Hôm nay ra ngoài một chuyến quả là không uổng công."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Nha hoàn mỉm cười đáp: "Tiểu thư vui là được rồi."

 

Thành Nhị tiểu thư ôm rịt chiếc hộp, cười khúc khích: "Ta tất nhiên là vui rồi."

 

Thành trưởng sử vốn dĩ chẳng mảy may để tâm đến những chuyện vặt vãnh này. Đối với nỗi lo lắng của thê t.ử về việc liệu Bạch Đại Lang có ý mượn danh tiếng nhà họ Thành để trèo cao hay không, ngài lại nhìn nhận rất thoáng.

 

"Ta đã từng đàm đạo với Bạch Trực, bài vở của nó rất vững vàng, nhân phẩm cũng sáng lạn, phóng khoáng. Đúng như lời bà mối đã nói, Bạch gia bọn họ cũng xuất thân từ danh môn vọng tộc, nếu lật lại gia phả tổ tông thì nhà họ còn danh giá hơn cả nhà chúng ta đấy."

 

Ít nhất tổ tiên người ta còn được ghi danh trong Cuốn Tộc Phổ, còn Thành gia bọn họ thì ngay cả cái bậu cửa của danh gia vọng tộc còn chưa chạm tới được.

 

Tất nhiên, chi của Bạch lão gia không những là chi thứ mà còn đã ra ở riêng, lật lại hai đời đều chẳng có ai làm quan, nhìn bề ngoài quả thật kém xa Thành gia.

 

Thế nhưng, nhìn người không chỉ nhìn quá khứ và hiện tại, mà còn phải nhìn xa trông rộng về tương lai.

 

Ngài nói tiếp: "Năm ngoái vụ án Ích Châu vương náo động cả thiên hạ, Bạch Thiện - đường đệ của Bạch Trực chính là người đứng ra gõ mõ kêu oan. Hiện tại, sĩ t.ử trong thiên hạ còn ai mà không biết đến danh tiếng của thằng bé?"

 

"Hơn nữa, Bạch Thiện nay đang theo học tại Quốc T.ử Giám, nghe đồn tài hoa xuất chúng, cộng thêm sự mưu trí hơn người và thanh danh lừng lẫy như vậy, tương lai ắt hẳn không phải là vật trong ao (không phải hạng tầm thường)."

 

Thành phu nhân nhắc khéo: "Trước Tết, lúc ta bàn chuyện nhà Thứ sử có ý định nhắm cậu ta cho tiểu khuê nữ nhà họ, ông còn bảo tiền đồ của cậu ta mờ mịt, e rằng sẽ rước họa cho gia tộc cơ mà."

 

"Khụ khụ, muốn vươn tới tiền đồ rộng mở thì phải chấp nhận mạo hiểm chứ. Mà giờ chúng ta đâu có kết thân với Bạch Thiện, người chúng ta gả con gái là Bạch Trực cơ mà." Thành trưởng sử tiếp tục phân tích: "Thêm nữa, đệ đệ của Bạch Trực cũng đang theo học tại Thái Học. Nàng thử nghĩ xem, mấy đứa con nhà chúng ta, hiện tại có đứa nào đủ sức thi đỗ vào Quốc T.ử Giám không?"

 

Chỉ có thể chờ đến tuổi rồi dựa vào ân huệ của gia tộc để được tiến cử vào học. Nhưng những viên quan làm việc ở ngoài kinh như họ, gia tộc lại không lớn, khi lên đến Kinh thành muốn được tiến cử cũng phải xếp hàng mỏi cổ.

 

Thành trưởng sử chỉ có duy nhất một suất tiến cử, và cũng chỉ có thể đưa con vào học tại Tứ Môn Học. Vì vậy, ngài cực kỳ thận trọng, phải chọn ra đứa nào có tư chất học hành nhất mới đưa vào, như vậy mới không lãng phí cái suất ân huệ này, đồng thời mang lại lợi ích lớn nhất cho gia tộc.

 

Hai năm trở lại đây, vì cái suất tiến cử này mà mấy anh em trong nhà suýt nữa sứt đầu mẻ trán.

 

Thành trưởng sử buông tiếng thở dài: "Bọn trẻ trong nhà mà có đứa nào tự mình thi đỗ vào Quốc T.ử Giám như Bạch Trực thì tốt biết mấy."

 

Đến nước này thì Thành phu nhân câm nín.

 

Quốc T.ử Giám đâu phải muốn vào là vào được?

 

Vậy nên, nghĩ đến tương lai xán lạn của Bạch Trực, Thành phu nhân cũng không còn lời nào để phản đối.

 

Thành trưởng sử chốt hạ: "Mối hôn sự này đối với cả hai nhà đều là đôi bên cùng có lợi. Chuyện đã định đoạt xong xuôi rồi, nàng đừng bận tâm nữa, chẳng phải Nhị nương cũng đã gật đầu ưng thuận rồi sao?"

 

Thành phu nhân liếc nhìn Thành trưởng sử một cái. Nhị nương đương nhiên là ưng thuận rồi. Trong mấy đứa con trai trong nhà, cả những đứa thường xuyên lui tới chơi đùa, có đứa nào khôi ngô tuấn tú được bằng Bạch Đại Lang chứ?

 

Bạch Đại Lang vừa bước vào nhà, ba tên tiểu quỷ lập tức vây quanh hắn ngồi thành một vòng tròn. Hắn phiền phức phẩy tay đuổi: "Mấy đứa chạy rong cả ngày không biết mệt sao? Mau đi nghỉ ngơi đi, sáng sớm mai còn phải lên đường nữa."

 

Mãn Bảo không kìm được sự tò mò, hai mắt sáng rực nhìn hắn: "Sư huynh, Bạch lão gia nói huynh và Thành Nhị tiểu thư trò chuyện xong là ưng ngay, huynh có muốn truyền đạt chút kinh nghiệm cho bọn đệ không?"

 

Bạch Đại Lang liếc nàng một cái, rồi chuyển ánh nhìn sang Bạch Thiện: "Hai đứa mà còn cần ta truyền kinh nghiệm sao?"

 

Bạch Thiện khẽ ho một tiếng, chỉ tay về phía Bạch Nhị Lang: "Vẫn còn Nhị Lang cần học hỏi mà."

 

Lần này Bạch Nhị Lang không thèm để ý đến việc bị đem ra làm bình phong, gật đầu lia lịa giục: "Đại ca, kể nghe xem nào, kể nghe xem nào."

 

Bạch Đại Lang bất lực thở dài: "Làm gì có kinh nghiệm nào, chỉ là cảm thấy nói chuyện khá hợp ý, trong lòng thấy vui vẻ liền quyết định định chung thân thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba đứa lại chống cằm chăm chú nhìn hắn, chờ đợi hắn kể chi tiết hơn.

 

Đối diện với ánh mắt trông mong của bọn chúng, Bạch Đại Lang nhìn ra ngoài một cái. Trong sân lúc này chỉ có bốn người bọn họ. Hắn do dự một thoáng, khẽ hắng giọng rồi bắt đầu kể lể ngọn ngành.

 

Thực ra lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau, bầu không khí cũng gượng gạo lắm.

 

Sau khi Bạch thái thái và Thành phu nhân khéo léo ngỏ ý muốn cho hai đứa trẻ gặp mặt và trò chuyện, Thành phu nhân suy nghĩ một lát rồi bảo Thành Nhị tiểu thư dẫn Bạch Đại Lang ra hoa viên tìm ca ca của nàng.

 

Nhưng rõ ràng là ca ca nàng sẽ không bao giờ xuất hiện ở hoa viên, nên thực chất chỉ là hai người họ cùng nhau dạo một vòng quanh hoa viên.

 

Ban đầu Bạch Đại Lang cũng chẳng biết mở lời ra sao, hai người cứ một trước một sau, cách nhau ba bước chân dạo bước trong hoa viên, theo sau là hai tỳ nữ và một bà t.ử.

 

Đi hết một vòng hoa viên, số câu họ nói với nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mãi cho đến khi cả hai ngồi nghỉ trong đình, hạ nhân dâng trà lên, họ mới mượn chén trà để bắt chuyện.

 

Khi đã bắt đầu nói chuyện, hắn nhận ra cả hai có chung sở thích về trà. Từ trà chuyển sang sách, rồi từ sách bàn sang tranh họa, sau đó lại nói đến ẩm thực. Hắn nhận thấy hai người có rất nhiều điểm tương đồng...

 

Và chính khoảnh khắc Thành Nhị tiểu thư cúi đầu, che miệng mỉm cười đã khiến hắn si mê, nên hắn lập tức gật đầu đồng ý hôn sự này.

 

Vì vậy, lời khuyên của hắn dành cho đệ đệ là: "Đợi đến khi đệ gặp được người đó, đệ sẽ tự khắc biết người ấy có phải là người cùng đệ chung sống cả đời hay không, đó chính là người đệ cần tìm."

 

Bạch Nhị Lang lại cảm thấy lời khuyên này có phần sáo rỗng, lý do hiển nhiên chính là Bạch Thiện và Chu Mãn đang ngồi lù lù bên cạnh.

 

Hắn quay sang hỏi hai người: "Ngày xưa khi lần đầu gặp nhau, hai người có biết tương lai sẽ gắn bó với nhau cả đời không?"

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu, rồi mắng hắn: "Bọn ta đâu có điên, lúc đó mới có mấy tuổi đầu ranh chứ?"

 

Bạch Nhị Lang bèn nhún vai bó tay với ông anh trai.

 

Bạch Đại Lang tức tối muốn cốc đầu hắn: "Bảo ta truyền kinh nghiệm là đệ, giờ phản bác cũng là đệ, muốn ăn đòn phải không?"

 

Bạch Nhị Lang ba chân bốn cẳng bỏ chạy, thầm nghĩ đại ca từ ngày có vị hôn thê trở nên cục súc quá đáng.

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo thấy tình hình không ổn, cũng chẳng dám trêu chọc hắn thêm, vội vàng xách dép chạy theo.

 

Bạch lão gia và Trang tiên sinh cùng nhau bàn luận về mối hôn sự này. Mọi chuyện diễn ra có phần vội vã khiến lão vẫn còn chút bất an trong lòng.

 

Trang tiên sinh dường như hiểu thấu nỗi lo của lão, trầm ngâm một lát rồi mỉm cười an ủi: "Âu cũng là sự tương trợ lẫn nhau. Quan danh của Thành trưởng sử ở Miên Châu rất tốt, tương lai nếu Đại Lang bước vào chốn quan trường, có nhạc gia (nhà vợ) nâng đỡ thì con đường thăng tiến cũng sẽ vững vàng hơn."

 

Nghe Trang tiên sinh cũng tán thành mối hôn sự này, Bạch lão gia mới trút được gánh nặng trong lòng. Lão tươi cười chắp tay nhờ vả: "Lên đến Kinh thành, trăm sự đành nhờ Trang tiên sinh thường xuyên đốc thúc, đừng để hai đứa trẻ lơ là chuyện b.út nghiên."

 

Bạch lão gia tiếp lời: "Đứa nào hư ngài cứ việc quở mắng, cần đòn roi cứ thẳng tay. Đại Lang là do ngài khai tâm, Nhị Lang lại càng là đệ t.ử nhập thất của ngài. Một ngày làm thầy, cả đời làm cha, ngài ngàn vạn lần đừng khách sáo."

 

Trang tiên sinh dĩ nhiên cũng nói vài lời khiêm nhường, khẳng định cả hai đứa trẻ đều rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

 

Đoàn người nghỉ ngơi tại biệt viện Miên Châu một đêm. Đám Tam Đầu lần đầu tiên đặt chân đến Miên Châu, nhưng lại không dám chạy lung tung ra ngoài chơi, chỉ quanh quẩn trước cổng một vòng rồi ngoan ngoãn trở vào.

 

Mấy đứa trẻ bàn nhau đợi sáng hôm sau ngồi xe ngựa ra khỏi thành sẽ tranh thủ ngắm nhìn thành Miên Châu cho thỏa thích. Ngờ đâu vừa rạng sáng, sau khi dùng xong bữa sáng, đoàn người đã vội vã nhổ neo rời thành.

 

Lúc này, trên phố vẫn còn vắng tanh vắng ngắt. Bọn trẻ tì cằm lên cửa sổ ngó ra ngoài, chỉ thấy lác đác vài gánh hàng rong bốc khói mờ ảo, thi thoảng mới có người ra mua đồ ăn sáng rồi thoắt cái đã biến mất sau cánh cửa nhà.

 

Mãi cho đến khi ra khỏi thành cổng, bọn chúng chẳng vớt vát được chút không khí náo nhiệt nào.

 

Nhóm Bạch Thiện sáng nay cũng ngoan ngoãn yên vị trên xe ngựa. Ngáp ngắn ngáp dài liếc ra ngoài một cái, rồi lại tiếp tục nhắm nghiền mắt, dựa lưng vào thành xe lắc lư theo nhịp điệu xóc nảy.