Nông Môn Bà Bà: Con Đường Trở Thành Cáo Mệnh

Chương 1272: Đệ đệ thần tiên



Hôm sau, Trúc Lan cũng chẳng có chút tinh thần nào. Có lẽ vì Xương Nghĩa vừa đi, nàng có hơi nóng trong người, sáng sớm thức dậy đã thấy cổ họng không khỏe, có chút khó chịu.

 

Trong phủ không chỉ mình Trúc Lan phát hỏa, mà cả Triệu thị, một người phụ nữ vốn mạnh mẽ, lần ly biệt này cũng sinh ốm. Lũ trẻ cũng nóng trong người theo. Thế là, cả nhà lại phải mời đại phu, t.h.u.ố.c thang sắc lên, mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt lan tỏa khắp nơi khiến người ta càng thêm khó chịu.

 

Vốn dĩ Tuyết Hàm muốn đến thăm mẹ, nhưng lại bị chặn ngay ngoài cửa. Mẹ nàng sợ lây bệnh cho con gái, nên không cho nàng vào. Tuyết Hàm đành xoa xoa chiếc bụng đã nhô cao của mình, lủi thủi quay về phủ.

 

Thực ra các chủ tử của Chu gia đều rất khỏe mạnh, nhưng một khi đã ngã bệnh thì lại mãi không khỏi.

 

Mãi một thời gian sau, khi nhận được thư nhà họ Dương gửi tới, Trúc Lan mới phấn chấn trở lại. Thư báo rằng các cháu trai của huynh trưởng và nhị ca đã lên đường tới kinh thành. Mấy đứa trẻ này đã lớn lên không ít, có đứa đến kinh thành để mở mang tầm mắt, có đứa lại muốn gia nhập hải quân.

 

Dương Văn Lộ đã tạo được nền tảng vững chắc, nên mới yên tâm gửi bọn trẻ đến.

 

Trúc Lan vốn có tình cảm sâu đậm với nhà mẹ đẻ, hễ có khả năng là lại muốn giúp đỡ. Nhưng nhà mẹ đẻ lại chẳng cần nàng phải bận tâm lo liệu, bởi họ đã tự vạch ra con đường tương lai rõ ràng cho mình.

 

Trúc Lan vực lại tinh thần, cũng không muốn Triệu thị cứ ủ dột mãi. Mấy ngày nay, Triệu thị đã gầy đi trông thấy, vóc dáng vốn đầy đặn sau khi sinh con nay lại mảnh mai như trước.

 

Trúc Lan bèn kéo Triệu thị vào cùng lo liệu công việc. Chẳng ngờ lại hiệu quả, khi bận rộn lên, cộng thêm bản tính kiên cường, sắc mặt Triệu thị dần tốt lên trông thấy.

 

Vài ngày sau, nhờ Chu Thư Nhân báo trước, Trúc Lan đã biết tin con gái Vương đại nhân sắp nhập cung.

 

Hôm nay cũng là ngày Vương đại nhân nhậm chức ở Hộ Bộ, Trúc Lan nói với Tô Huyên: “Giờ thì những chuyện cần hiểu đều đã tỏ tường rồi.”

 

Tô Huyên đáp: “Con đã gặp tiểu thư nhà họ Vương vài lần, là một người rất dịu dàng.”

 

Trúc Lan lại nghĩ, Hoàng thượng chưa chắc đã thích kiểu người dịu dàng, mà chỉ đơn thuần muốn tìm mấy người yên tĩnh, không gây ồn ào. Ai bảo tâm tư của Hoàng thượng chẳng mấy khi đặt ở hậu cung.

 

Tại Hộ Bộ, Chu Thư Nhân nhìn Vương đại nhân rồi nói: “Sau này đều là quan viên Hộ Bộ, bản quan không có yêu cầu gì khác, chỉ cần làm tốt phận sự của mình là được.”

 

Vương Dật làm quan ở kinh thành đã nhiều năm, cũng biết đôi chút về Chu Thư Nhân. Yêu cầu này nghe thì đơn giản nhưng lại không hề đơn giản, bởi hai chữ “phận sự” bao hàm quá rộng. “Vâng, hạ quan xin ghi nhớ.”

 

Chu Thư Nhân chưa từng làm việc chung với Vương đại nhân, mọi hiểu biết đều qua hồ sơ lý lịch. Còn việc hỏi thăm người khác, ông không làm, vì ông tin mắt thấy mới là thật, tai nghe có thể là hư. Ông thích dùng chính mắt mình để quan sát, chứ không tin vào lời đồn.

 

Vị Vương đại nhân này có thể được Thái tử tin tưởng, ắt hẳn phải có chỗ hơn người. Ông giao cho Khâu Duyên dẫn người mới đi làm quen với Hộ Bộ, rồi không can dự nữa.

 

Vương Dật được nghe về những cải cách của Hộ Bộ, đầu tiên là ở Hộ Bộ, sau đó lan ra lục bộ, rồi dần ảnh hưởng đến các nha môn khác. Khi lục bộ đã thay đổi, để không ảnh hưởng đến hiệu suất, các nha môn khác cũng phải thay đổi theo.

 

Khâu Duyên vừa đi vừa giới thiệu, Vương Dật càng cảm nhận sâu sắc hơn. Phận sự của mỗi người ở mỗi phòng ban đều rất rõ ràng. Ông tự đáy lòng cảm khái: “Chu đại nhân đúng là đại tài.”

 

Khâu Duyên cười: “Ngài mới đến Hộ Bộ, đừng quá căng thẳng. Cứ như lời Thượng thư đại nhân đã nói, làm tốt phận sự của mình là được. Hộ Bộ chúng tôi bận rộn lắm, trước khi ngài đến, ngày nào tôi cũng mong có người tới san sẻ công việc. Giờ ngài đã đến, gánh nặng của tôi cũng nhẹ đi rồi.”

 

Vương Dật nghiêng đầu suy đoán xem lời của Khâu Duyên thật lòng được mấy phần. Mình vừa tới đã giao quyền cho mình ư?

 

Trước khi ông tới, Khâu Duyên một tay quán xuyến tất cả cơ mà.

 

Kết quả chứng minh, Khâu Duyên thật sự giao quyền cho ông. Việc gì thuộc trách nhiệm của ông, Khâu Duyên tuyệt không níu giữ.

 

Vương Dật ngây người, còn Khâu Duyên lại vui mừng khôn xiết. Gần đây ông toàn phải tăng ca đến phát phiền, trời mới biết ông khao khát được như Thượng thư đại nhân, ngày ngày đúng giờ tan làm về nhà đến mức nào.

 

Trong cung, Hoàng thượng biết chuyện ở Hộ Bộ xong liền nói: “Đúng là chủ nào tớ nấy.”

 

Thái Thượng Hoàng đáp: “Phải vậy, Hộ Bộ bây giờ việc hôm nay tuyệt đối không để sang ngày mai.”

 

Hoàng thượng nghĩ đến Vương Dật, nếu không phải thật sự không có người thích hợp để điều đến Hộ Bộ, ngài cũng không muốn điều Vương Dật qua đó. “Chờ Vương thị nhập cung, e rằng sẽ có một vài lời đồn đại.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thái Thượng Hoàng thầm nghĩ, Chu Thư Nhân chỉ mong lời đồn thành sự thật, tiếc là lão hồ ly kia khôn ngoan lắm.

 

Hoàng thượng hỏi: “Phụ hoàng đã chuẩn bị xong để xuất kinh chưa ạ?”

 

“Ừ, chuẩn bị xong rồi. Lần này ta xuất kinh sẽ đi bí mật, ngày cũng định rồi, năm ngày nữa.”

 

Thái Thượng Hoàng vô cùng mong chờ chuyến đi xa kinh thành để thăm thú bốn phương.

 

Hoàng thượng không yên tâm: “Phụ hoàng và mẫu hậu ra ngoài nhất định phải cẩn thận.”

 

Đâu phải thái bình thịnh thế là không có nguy hiểm, nguy hiểm vẫn luôn rình rập. Ngay dưới chân thiên tử ở kinh thành còn có những nơi tối tăm, huống hồ là các châu thành khác.

 

Thái Thượng Hoàng sẽ không đem an nguy của mình ra đùa, ngài nói với Hoàng thượng: “Trẫm sẽ cẩn thận, Hoàng thượng cứ yên tâm.”

 

Hoàng thượng dặn dò: “Nhất định phải thường xuyên gửi thư về.”

 

Thái Thượng Hoàng kiên nhẫn lắng nghe, đây là sự quan tâm của con trai dành cho mình. Cuối cùng, ngài thử dò hỏi: “Nếu trẫm muốn mang Dung Xuyên đi cùng, con có cho đi không?”

 

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác

Hoàng thượng chỉ mỉm cười mà không đáp. Phụ hoàng nghĩ hay thật, không cho là không cho. Lợi ích của việc có một người đệ đệ tốt, trẫm đã cảm nhận sâu sắc, quả nhiên không phải mấy kẻ giả nhân giả nghĩa có thể so bì. Đệ đệ ruột thịt đã giúp trẫm quá nhiều.

 

Thái Thượng Hoàng buồn bã nói: “Không lên tiếng tức là không muốn?”

 

Hoàng thượng đáp: “...Nhi tử vừa mới kế vị, Tề Vương thì ngài cũng biết rồi đó, chỉ thích tiêu d.a.o tự tại. Sở Vương lại càng phiền phức hơn, đến phủ của mình còn chưa dẹp yên. Lương Vương thì cứ ru rú trong vương phủ. Nhi tử thật sự không thể rời Dung Xuyên được.”

 

Lợi ích mà Chu Thư Nhân dạy dỗ đệ đệ, ngài thật sự cảm nhận được. Dung Xuyên làm việc hiệu suất cao, tầm nhìn và ý tưởng đều có. Một người đệ đệ thần tiên như vậy, không buông, không buông, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không buông.

 

Lần này mà thả đi, lỡ nó ham chơi quên đường về, ngài có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc.

 

Thái Thượng Hoàng thấy không thể dẫn theo con út được, bèn hừ một tiếng, để lại cho Hoàng thượng một bóng lưng to lớn rồi ra khỏi cung.

 

Hoàng thượng xoa xoa mũi, vì giang sơn xã tắc, ừm, tiểu đệ nhất định phải ở lại kinh thành.

 

Hôm sau, Chu Thư Nhân liền nghe Thái Thượng Hoàng than thở: “Haiz, người già rồi chỉ mong có con trai ở bên cạnh, nhất là Dung Xuyên. Nhưng Hoàng thượng lại không cho, thật tức c.h.ế.t trẫm mà.”

 

Chu Thư Nhân mặt không cảm xúc, thầm nghĩ, ngài nói với ta thì có ích gì, có bản lĩnh thì đi tìm Hoàng thượng ấy. Ta còn mong Dung Xuyên đi theo ngài xuất kinh lắm chứ.

 

Rể nhà mình mình xót, Dung Xuyên càng tài giỏi, Hoàng thượng dùng càng thuận tay. Nhìn xem, con rể của ông mệt đến gầy cả người đi.

 

Thái Thượng Hoàng nghiến răng: “Thịt mà Dung Xuyên dưỡng được trong dịp Tết, giờ đã mất sạch rồi, trẫm nhìn mà đau lòng.”

 

Chu Thư Nhân giật giật khóe miệng, ồ, ngài cũng biết đau lòng cơ đấy.

 

Thái Thượng Hoàng nhìn Chu Thư Nhân: “Ngươi có cách nào không?”

 

Chu Thư Nhân: “...”

 

Không, không có cách nào, mà có cũng thành không. Chuyện của hai cha con các người, ta điên rồi mới xen vào.

 

Thái Thượng Hoàng cũng chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi. Ngài thật sự muốn mang con út đi cùng, muốn được như những người cha bình thường, hưởng thụ sự hiếu thuận của con trai út. Tiếc là con trai cả không chịu buông người.

 

Thái Thượng Hoàng lại nói: “Thật ra trẫm cũng từng nghĩ đến việc mang theo Minh Đằng.”

 

Đứa trẻ này được quá kế cho tộc Vinh thị, cũng là mẫu tộc của ngài. Cả ngài và Hoàng thượng đều có ý bồi dưỡng, chỉ là Chu Thư Nhân đã quá nổi bật rồi.

 

Chu Thư Nhân đang cầm hạt dưa trên tay mà làm rơi cả xuống, thật sự kinh hãi.