Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 106: KHÁCH SẠN



 

Đến Thanh Thiên huyện, Tô Ngữ chỉ cảm thấy toàn thân xương cốt như rã rời sắp vỡ nát.

Xe la lăn bánh qua cửa thành, nhờ vậy bọn họ không phải ở ngoài thành qua đêm.

Đi thêm chừng một khắc, xe mới dừng lại. Khi Tô Ngữ bước xuống, nàng mới thấy mình như sống lại.

Dưới bầu trời chạng vạng, nàng nhìn quanh, liền nhận ra nơi này chính là khách điếm mà lần trước bọn họ đã nghỉ trọ, giờ đang đứng ở hậu viện.

Viện rất rộng, trong sân đã đỗ mấy cỗ xe, bên cạnh còn có chuồng ngựa, mấy con đang cúi đầu ăn cỏ.

Tô Ngữ và Tô Ngôn vừa xuống xe, lập tức có một tiểu nhị tiến đến, tươi cười chào:

– Khách quan, mời vào, cứ giao chỗ này cho tiểu nhân.

Khương Kỳ tháo xe, giao con la cho tiểu nhị dắt đi chuồng cho nó nghỉ ngơi, rồi ba người cùng nhau đi vào.

Từ cửa sau bước vào đại sảnh tầng một, chỉ thấy trong sảnh bàn ghế đã ngồi quá nửa.

Tiểu nhị theo vào, lễ phép hỏi:

“Ba vị khách quan muốn ăn cơm trước, hay nghỉ ngơi trước?”

Khương Kỳ nói:

“Cho chúng ta hai gian phòng, trước hết mang nước nóng đến.”

“Được ạ, khách quan theo tiểu nhân.”

Hắn liền đi trước dẫn đường.

Bọn họ được an bài ở gian hướng đông tầng hai. Vì từng ở nơi này, Tô Ngữ đã quen bố cục nên cũng không thấy xa lạ.

Tiếp đó, ba người lại sang gian bên cạnh lấy thêm một phòng, rồi để tiểu nhị đi lấy nước nóng.

Có lẽ do khách nghỉ không nhiều, hoặc là quán trọ phục vụ chu đáo, chẳng bao lâu tiểu nhị đã bưng nước trở về.

Khương Kỳ nhận lấy, lại gọi thêm ít thức ăn, thưởng bạc cho hắn rồi bảo đi.

Ba người rửa mặt mũi, ăn qua loa, trò chuyện một lát, lại tắm rửa rồi nghỉ ngơi.

Ngồi xe suốt một ngày, cả thân lẫn tinh thần đều mỏi mệt.

Đêm đó, Tô Ngữ ngủ sâu hiếm thấy.

Kiếp trước nàng vốn là người cực kì tỉnh ngủ, ngay cả trong căn cứ nơi ở của mình cũng khó mà ngủ yên, chỉ một chút động tĩnh là lập tức tỉnh.

Thế nhưng từ khi đến đây, không biết vì cuộc sống an nhàn, hay vì có Khương Kỳ ở bên, mà nàng thường ngủ rất ngon, có lúc hắn rời giường mà nàng vẫn chẳng hay biết.

Nghĩ tới cũng thấy thích, được toàn tâm tín nhiệm, ỷ lại vào một người, thực sự rất hạnh phúc.

Hôm sau, nàng bị tiếng ồn dưới lầu đ.á.n.h thức. Mơ màng mở mắt, phát hiện mình vẫn nằm trong vòng tay Khương Kỳ.

“Mấy giờ rồi?”

Tô Ngữ dụi dụi mặt vào hắn, hỏi.

“Sắp đến giờ Thìn”.

Khương Kỳ đáp.

“Dậy đi, xuống ăn chút gì rồi ra ngoài dạo.”

Tô Ngữ lại lim dim vài giây, rồi bỗng bật dậy như cá chép nhảy, lớn tiếng:

“Được rồi, ta tỉnh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói xong, nàng vén chăn, xỏ dép, lấy y phục thay.

Khương Kỳ nhìn bóng lưng nàng, chỉ thấy buồn cười. Tiểu nữ nhân này luôn thay đổi nhanh đến mức khiến người ta chẳng đoán được giây tiếp theo nàng sẽ thế nào.

Hai người mặc xong, Khương Kỳ xách chậu xuống lầu múc nước rửa mặt. Buổi sáng khách điếm không phát nước tận phòng, vì khách dậy mỗi người mỗi giờ khác nhau.

Còn Tô Ngữ thì đi tới phòng của Tô Ngôn, định gõ cửa thì cánh cửa đã mở.

“ Tiểu Ngôn, ngươi tỉnh rồi à? ” nàng cười hỏi.

“Vâng. Đệ đã đọc sách một canh giờ.” Tô Ngôn gật đầu.

Nói rồi đóng cửa phòng, cùng chị trở về phòng nàng.

Ngồi xuống, Tô Ngữ hỏi:"Sao dậy sớm thế?"

Tô Ngôn nghiêm túc:

“Hai ngày nay ta không đến học, sợ bị rớt lại. Cho nên ta tự đọc trước, chỗ nào không hiểu sẽ đợi về hỏi tiên sinh.”

Từ Vân Vụ thôn đến Thanh Thiên huyện mất một ngày, mua sắm rồi trở về mất ít nhất ba ngày, nên hắn đã xin nghỉ hai ngày.

Thật ra Tô Ngôn có thể không cần đi, nhưng Tô Ngữ vẫn muốn mang theo, phòng khi gặp được thứ hắn cần.

Nói chuyện xong, Khương Kỳ cũng đã múc nước về. Tô Ngôn bảo đã rửa rồi, nên Tô Ngữ đi cùng Khương Kỳ rửa mặt.

Thu xếp ổn thỏa, mang bạc theo, khóa cửa, ba người cùng xuống lầu.

Dưới lầu, khách ăn sáng cũng đông, nhưng vẫn còn bàn trống. Cả ba chọn một bàn ngồi.

Tiểu nhị bưng trà tới, cười hỏi: “Ba vị muốn dùng gì?”

Tô Ngữ gọi:

“Ba phần bánh hấp, ba cái bánh rán, một đĩa bánh vừng, ba quả trứng luộc, một phần thịt kho, dưa muối các loại, cháo thì cho cháo bí đỏ.”

Nói rồi quay sang hỏi:

“Hai người có muốn gọi thêm gì không?”

Khương Kỳ và Tô Ngôn đều lắc đầu. Chừng đó đã đủ ăn no.

“Vâng, xin chờ một chút”. Tiểu nhị đáp, rồi lui xuống bếp.

Trong lúc chờ, Tô Ngữ đưa mắt quan sát, phát hiện sinh ý của khách điếm rất tốt.

Lần trước họ tới là dịp năm mới, đông khách cũng phải. Nhưng nay vẫn náo nhiệt như vậy, đủ thấy nơi này thật sự làm ăn rất khá.

Một lát sau đồ ăn được bưng lên, ba người lặng lẽ ăn xong, thanh toán rồi ra ngoài.

Đường phố đã khá đông người, chủ yếu là mua rau cỏ.

Nơi bán cây giống và hoa non nằm trên mảnh đất trống phía trước, muốn qua phải băng qua một cây cầu đá.

Từ trên cầu nhìn xuống, dưới là dòng nước xanh ngọc, sóng lăn tăn, thỉnh thoảng có bóng cá bơi qua.

Người qua lại tấp nập, có người ôm cây giống, có người cầm khay hoa non, xem ra họ không đi nhầm chỗ.

Qua khỏi cầu, từ xa đã thấy nơi tập trung đông người – chính là mục tiêu của bọn họ.

Đến gần mới phát hiện, tuy nhìn từ xa như chen chúc, nhưng thật ra đất rất rộng, mỗi người chọn một chỗ xem hàng, không đến nỗi quá chật chội.

Tô Ngữ kéo Tô Ngôn và Khương Kỳ lại gần một quầy. Chủ quầy là một lão nhân ngoài năm mươi, sau lưng còn có một chiếc xe đẩy.

Hết chương 106.