Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 107: MUA CÂY ĂN QUẢ



 

Trên xe đẩy chất đầy cây giống, thoạt nhìn chỉ là những cành khô, nếu không có rễ cùng ít bùn đất bám phía dưới, Tô Ngữ hẳn đã tưởng đó chỉ là cành cây gãy.

Dựng thẳng bên xe cũng có đủ loại giống cây khác nhau: có cây đã ra vài chiếc lá non, có cây đã hé nụ hoa, lại có cây trơ trọi chẳng thấy gì.

Có lẽ vì thấy bọn họ đứng nhìn đã lâu, lão nhân bán hàng liền lên tiếng hỏi:

“Các ngươi muốn mua gì sao?”

Tô Ngữ mỉm cười đáp:

“Lão bá, chúng ta muốn mua ít cây ăn quả. Không biết ở đây ngài bán những loại gì?”

Nghe có khách hỏi, nụ cười trên gương mặt già nua càng rạng rỡ:

“Loại của ta nhiều lắm. Nếu ngươi thấy chưa đủ, kia kìa, bên trái là nhi t.ử ta, bên phải cũng là, là nhị nhi t.ử của ta.”

Vừa nói lão vừa chỉ sang hai phía.

Tô Ngữ lập tức hiểu. Hóa ra lão chia ra từng chỗ bày bán, vừa có thể bổ trợ lẫn nhau, vừa khiến hàng hóa trông phong phú. Quả là người biết buôn bán.

Không vòng vo, nàng nói thẳng:

“Chỉ cần giống cây tốt, bất kể loại nào, ta đều muốn. Càng nhiều càng tốt.”

Lão nhân nghe vậy thì sững ra, sau đó nghi ngờ nhìn nàng:

“Tiểu cô nương, chẳng lẽ ngươi đùa lão hán?”

“Ta đùa ngài làm gì? Ngài nếu không tin, không muốn bán, ta đi hỏi hàng khác.”

Lão nhân vội khoát tay:

“Ấy, chớ vội, để ta giới thiệu một chút.”

Trong bụng ông nghĩ, dù nàng mua thật hay chỉ hỏi qua, cứ nói cũng chẳng thiệt gì.

“Ở đây có táo, lê, đào, lựu, hồng, mận, hạnh, sơn tra, anh đào, anh châu, dâu, nho… cộng lại hơn mười loại.”

Tô Ngữ vừa nghe vừa ghi nhớ, quả nhiên đủ mười lăm loại, cũng giống như những loại hoa quả phổ biến ở phương Bắc mà nàng từng biết. Điều này khiến nàng thấy khá bất ngờ.

Đã có nhiều giống như vậy, nhưng sao ở thị trấn giá hoa quả vẫn đắt đỏ? Nàng thẳng thắn hỏi:

“Lão bá, cây giống nhiều thế, sao hoa quả ở đây vẫn quý như vậy?”

Lão nhân cười khổ:

“Chủng loại thì đủ, nhưng không ai biết chăm sóc. Những giống này phần lớn từ nơi khác đưa tới, một năm sống được thì mang ra bán. Người mua chủ yếu chỉ để trồng chơi, hiếm ai kỳ vọng có trái ăn.”

Câu trả lời thành thật khiến Tô Ngữ càng có thiện cảm. Nếu là người khác, chắc chắn sẽ khoe khoang rằng trồng vài năm sẽ quả sai trĩu cành.

“Vậy thì cảm ơn lão bá đã chỉ bảo.” nàng mỉm cười đáp.

Lão nhân tưởng nàng không mua nữa, cũng chẳng hề trách, bởi buôn bán vốn là ngươi tình ta nguyện.

Nào ngờ Tô Ngữ lại nói tiếp:

“Vậy thì tốt quá. Cây giống ở chỗ ngài, cùng của hai vị công t.ử, ta đều muốn. Ngài tính giúp ta bao nhiêu bạc?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lão nhân còn chưa kịp nghe rõ, đã khoát tay

“Không mua cũng không sao…”

Nói giữa chừng, ông giật mình, trố mắt:

“Ngươi vừa nói gì? Muốn hết sao?”

Tô Ngữ gật đầu:

“Đúng vậy. Ngài tính giúp ta tổng cộng bao nhiêu, à, mà các ngài có thể giúp chở về không?”

“Ngươi… nói thật chứ?”

Lão nhân vẫn còn chưa tin, quay sang nhìn Khương Kỳ.

Khương Kỳ gật đầu xác nhận:

“Là thật. Lão bá cứ gọi các con lại, đếm kỹ số lượng, tính giá rõ ràng. Tốt nhất có thể giúp chúng ta chở về, vì chúng ta không ở trong trấn.”

Nghe vậy, lão nhân kích động không thôi. Ông cùng hai con trai cộng lại cũng chỉ chừng ba bốn trăm cây, nay có người mua hết một lượt, quả là vận may lớn.

Lão gọi gấp hai người con tới bàn bạc. Nhìn bóng lão vội vã, Tô Ngữ và Khương Kỳ đưa mắt nhìn nhau, mỉm cười.

Đúng vậy, Tô Ngữ định dùng mảnh đất phía sau nhà để trồng cây ăn quả. Dù người ta nói khó sống, nhưng nàng tin vào tay nghề chăm sóc của mình, lại có linh tuyền trong không gian, há sợ không trồng được? Cho dù năm nay chưa có thu hoạch, sang năm cũng sẽ đầy ắp quả ngọt.

Chừng một khắc sau, lão nhân cùng hai con quay lại:

“Đã đếm xong, tổng cộng bốn trăm tám mươi cây. Ta lấy giá bốn mươi văn một cây, tính ra mười chín lượng hai tiền.”

“Được.”

Tô Ngữ gật đầu.

“Ta trả tròn hai mươi lượng, coi như phí vận chuyển. Các ngài giúp chở về tận nhà cho chúng ta.”

“Cái này… cũng được!”

Lão nhân suy tính, riêng tiền vận chuyển đã được hẳn tám lượng, đương nhiên đáng.

“Không biết các ngươi ở đâu?”

“Vân Vụ thôn, Cổ Thủy trấn. Từ đây đến đó mất chừng sáu bảy canh giờ.” Tô Ngữ đáp.

“Vậy mai xuất phát nhé. Để hai con ta đưa đi.”

Tô Ngữ biết trong lòng ông vẫn thấp thỏm chưa cầm bạc, liền lấy ra hai lượng đưa trước:

“Đây là tiền đặt cọc, mai sáng sớm chúng ta chờ ở cửa khách điếm gần cầu đá.”

“Được được! Sáng mai nhất định có mặt!”

Lão nhân nhận bạc, gật liên hồi.

“Này thu dọn xong, trở về chuẩn bị xe.”

Tô Ngữ còn để ý thấy, xe nhà lão nhân và hai con là xe lớn, dùng la kéo, chở được nhiều hơn nhiều so với xe tay. Đây cũng là lý do nàng chọn mua từ họ, vừa số lượng nhiều, vừa có xe vận chuyển.

HẾT CHƯƠNG 107.