Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 108:



 

Đã tìm được cách giải quyết thỏa đáng, Tô Ngữ không muốn mất công đi thêm lần nữa. Nàng cũng chẳng so đo có chỗ nào rẻ hơn, chỉ cần hợp ý và giúp nàng bớt việc, thì dẫu có tốn kém chút, nàng cũng cam lòng.

Lão nhân cùng hai người con thu dọn đồ đạc về trước, Tô Ngữ ba người lại tiếp tục dạo các quầy khác.

Cây ăn quả đã mua đủ, nhưng nàng vẫn muốn nhìn thêm xem có loại nào khác không. Biết đâu lại tìm được giống mới.

Liên tiếp đi mấy quầy, hầu như đều na ná nhau, chẳng có thêm loại nào đặc biệt. Đa số cũng không phong phú bằng quầy của cha con lão nhân kia.

Đi tới một quầy khác, lần này không phải bán cây giống mà là hoa non.

Trên mặt đất bày la liệt những chậu hoa cao thấp khác nhau. Phần lớn đều trụi lủi, ngay cả lá cũng chẳng có, khiến Tô Ngữ nhìn hồi lâu mà vẫn không nhận ra. Chỉ có một loại nàng còn nhận biết, là hoa lan, bởi lá của nó rất khác biệt.

Chưa kịp mở lời, Khương Kỳ đã hỏi trước:

“Ngươi ở đây bán những loại hoa gì?”

Chủ quầy là một nam nhân, lập tức bước tới, cười hỏi:

“Mấy vị muốn hoa gì?”

Trong lòng Tô Ngữ thầm bật cười. Người này đúng là láu cá. Hắn không trả lời thẳng, mà ngược lại hỏi xem khách cần gì. Nếu khách nói đúng loại hắn có, liền tiện thể nâng giá; còn không thì cũng có thể nương theo bán thêm vài thứ khác.

Khương Kỳ không thèm dây dưa:

“Chúng ta chỉ muốn hỏi thôi. Nếu ngươi không nói, vậy thôi.”

Nói xong liền kéo Tô Ngữ và Tô Ngôn quay người đi.

“Ấy ấy, đừng đi, ta nói là được mà!”

Nam nhân vội gọi giật lại.

Ba người mới bước được vài bước đã quay lại.

Khương Kỳ chậm rãi nói:

“Vậy ngươi cứ liệt kê xem, ở đây có những loại hoa gì.”

Nam nhân gãi đầu cười xòa:

“Ta cũng không phải giấu, chỉ muốn biết mấy vị cần gì thôi. Được rồi, ta nói.”

Hắn ngẫm nghĩ một chút rồi mới kể:

“Ở đây có mẫu đơn, thược d.ư.ợ.c, hải đường, thái bình hoa, lan dạ hương, linh lan, hồ điệp, cải bắp vũ y, hoa hồng, cỏ huyên, m.á.u đào, đinh hương… cũng phải hơn mười loại.”

Tô Ngữ gật đầu, quả thật cũng phong phú. Nàng liền hỏi:

“Giá cả thế nào?”

“Giá dễ bàn, dễ bàn.”

Nam nhân cười nịnh nọt.

Khương Kỳ nhíu mày:

“Hỏi ngươi thì ngươi cứ nói thẳng.”

Nam nhân lập tức run lên, dường như hơi sợ Khương Kỳ.

“Vậy… mấy vị muốn loại nào?”

“Mỗi loại đều lấy.”

Tô Ngữ nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi cứ báo giá trước, nếu hợp, ta sẽ mua tất.”

Nghe vậy, nam nhân mừng rỡ, vội vàng thao thao báo giá từng loại.

Tô Ngữ và Khương Kỳ im lặng lắng nghe. Sau khi hắn dứt lời hồi lâu, cả hai vẫn chưa mở miệng.

Nam nhân hơi hoang mang:

“Hai vị… sao vậy? Có phải thấy đắt quá không? Ta đã hạ giá hết mức rồi.”

Tô Ngữ mỉm cười:

“Được, cứ theo giá ngươi nói mà tính. Mỗi loại lấy một ít.”

Nam nhân ngẩn người. “Một ít” là bao nhiêu? Hoa non đâu thể tính theo cân.

Khương Kỳ liền nói:

“Mỗi loại bốn chậu.”

“Ôi, được được!”

Nam nhân vui mừng, nhanh nhẹn ngồi xổm xuống chọn từng cây.

Chọn xong hơn mười loại, hắn cẩn thận đặt riêng rồi gói gọn trong bao.

“Tổng cộng bao nhiêu?” Khương Kỳ hỏi.

“Ba lượng bạc.” nam nhân cười tươi đáp.

Đây đúng là khoản lớn. Hắn bán cả ngày chưa chắc đã được ngần ấy, hôm nay lại gặp đúng khách hào phóng, trong lòng không khỏi vui mừng đến đỏ bừng mặt.

Tô Ngữ nhìn thấy dáng vẻ hớn hở kia, vừa buồn cười lại vừa cảm thấy chua xót. Ai cũng chẳng dễ sống, dù lanh lợi thì cũng chỉ để mưu cầu chút bạc mà thôi.

“Này, bạc đây.” nàng đưa cho hắn.

Nam nhân vội nhận, còn c.ắ.n thử rồi cười:

“Vừa nhìn đã biết cô nương là người sảng khoái. Ta có cần đưa giúp các ngài về không?”

“Không cần. Đặt đây, lát chúng ta sẽ mang đi.”Khương Kỳ nói.

“Được, ta sẽ trông giúp.” nam nhân gật đầu chắc nịch.

Ba người rời quầy hoa, tiếp tục dạo chợ. Họ cũng chẳng lo nam nhân kia bỏ chạy. Vì ba lượng bạc mà mất luôn chỗ làm ăn thì hắn đâu dại.

Sau đó, Tô Ngữ còn mua thêm vài loại hoa khác ở những quầy khác mà người này không có, thậm chí còn tìm được một cây đặc biệt, là cây không hoa không quả.

Thực ra nó là một loại vừa có thể làm quả ăn, vừa có công dụng d.ư.ợ.c liệu, hương vị ngon và dinh dưỡng cao. Kiếp trước nàng cũng rất thích loại này.

Cây tuy chỉ cao chừng một mét nhưng lại dễ sống vô cùng. Cắt một nhánh cắm xuống đất cũng có thể mọc thành cây mới.

Khi thuê người khuân hết số hoa về khách điếm, trời đã gần trưa.

Dùng cơm trưa xong, ba người lại ra ngoài. Ngày mai phải về rồi, thời gian có hạn, đương nhiên phải tranh thủ.

Lần này, Tô Ngữ và Khương Kỳ cùng Tô Ngôn đi đến hiệu sách.

Vừa bước vào, Tô Ngữ đã cảm thán: quả nhiên thị trấn lớn khác hẳn, hiệu sách ở đây quy mô hơn nhiều, kệ nào kệ nấy chất đầy sách.

Tô Ngôn vừa vào đã bị hấp dẫn, chạy ngay tới một giá sách, lấy bừa một quyển ra xem.

Một tiểu nhị tầm mười lăm, mười sáu tuổi bước lại, lễ phép hỏi:

“Ba vị muốn mua sách sao? Cần tìm loại nào? Có thể nói cho ta, ta giúp tìm sẽ nhanh hơn."

Hết chương 108.