Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 113: KHƯƠNG KỲ TRÙNG SINH



 

Khương Kỳ nhìn dung nhan điềm tĩnh lúc ngủ của Tô Ngữ, trên mặt tràn đầy dịu dàng.

Hắn khẽ đưa tay chỉnh lại góc chăn cho nàng, sau đó mới dựa người ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ ngẩn người.

Hắn tên Khương Kỳ. Tám năm trước, một ngày tỉnh lại, hắn phát hiện mình trở về tiểu sơn trang này, trở về thời điểm được Triệu Đại Trụ cứu giúp.

Lúc mới tỉnh, hắn tưởng mình đang nằm mơ, cho rằng tất cả chỉ là ảo cảnh do lòng hắn khao khát mà sinh ra. Nhưng nhiều ngày liên tiếp sau đó, từng nhân vật, từng cảnh tượng, từng cử chỉ, từng lời nói của Triệu gia đều giống hệt như kiếp trước.

Hắn rốt cuộc hiểu rõ đây không phải giấc mơ.

Hắn thật sự đang sống lại, trở về quãng thời gian mà tất cả còn chưa xảy ra, trở về quãng đời hắn có thể tự mình quyết định.

Ở kiếp này, quyền thế hay người thân hắn đều chẳng còn quan tâm. Hắn chỉ muốn sống một đời an ổn nơi thôn xóm yên bình này.

Tám năm trôi qua, cuộc sống vẫn bình lặng như cũ. Một lần nữa, Triệu gia muốn đuổi hắn đi, còn muốn mua một nàng dâu cho hắn.

Kiếp trước, hắn không chấp nhận sự an bài của Triệu gia, không cần người vợ bị mua kia, mà trực tiếp rời khỏi nơi này.

Cả đời này, hắn vốn cũng chẳng có ý định thành thân. Nhưng không ngờ khi xuống núi, hắn lại tình cờ gặp Tô Ngữ nhảy sông tự vẫn.

Không rõ khi ấy hắn nghĩ gì, chỉ biết theo bản năng nhảy xuống cứu nàng.

Khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Tô Ngữ, tim hắn bỗng dâng lên một cảm giác khác lạ.

Cứ thế, hắn đem nàng cưới về. Không hôn lễ, không tiệc rượu, không chúc phúc chỉ có hai người, một cái bao và ba gian nhà cỏ.

Ngày qua ngày, Tô Ngữ dần chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng hắn.

Hắn vốn cho rằng đời này cứ thế trôi qua là được: cùng Tô Ngữ trồng hoa trái, cùng đọc sách viết chữ, ngắm cảnh, thỉnh thoảng lên núi săn b.ắ.n. Rồi vài năm nữa sinh con, cả đời cứ bình thản như vậy.

Thế nhưng, đời đâu bao giờ theo kế hoạch.

Hắn không ngờ sẽ lại gặp Thủy Minh.

Dù thời gian sớm hơn mấy năm, địa điểm không giống, bọn họ đều không phải như kiếp trước, nhưng duy nhất không đổi chính là bọn họ vẫn vừa gặp đã như quen biết từ lâu.

“Ôm ôm…”

Tô Ngữ khẽ nghiêng người, hai tay đưa về phía chỗ Khương Kỳ.

Sắc mặt Khương Kỳ lập tức dịu lại, hắn thuận thế nằm xuống, ôm nàng vào lòng.

Nghĩ nhiều để làm gì? Hiện tại đã khác với kiếp trước, sau này hắn cũng tuyệt đối sẽ không đi theo vết xe đổ ấy.

Cho dù là yêu ma quỷ quái hay ngưu quỷ xà thần, cứ tới đi hắn, không sợ!

Đến khi bên tai truyền tới nhịp thở nhẹ nhàng, Tô Ngữ mới len lén mở mắt.

Nàng ngắm khuôn mặt Khương Kỳ vài giây, rồi lại khép mắt.

Vừa rồi nàng quả thật ngủ, nhưng mới đây lại tỉnh dậy.

Khi mở mắt, nàng thấy Khương Kỳ ngồi đó với vẻ mặt nặng nề, còn thở dài. Dáng vẻ ấy nàng chưa từng thấy, nhưng lại khiến lòng nàng đau thắt.

Vì thế, nàng cố ý giả vờ nói mớ, để hắn ôm mình, cũng là cắt ngang suy nghĩ của hắn.

Khương Kỳ đang trăn trở điều gì, nàng rất muốn biết. Nhưng nàng không định hỏi.

Điều nàng muốn làm bây giờ và cả tương lai chỉ là ở bên hắn, mãi mãi. Vậy là đủ rồi.



Khi Tô Ngữ lần nữa tỉnh dậy, vừa hay Khương Kỳ cũng mở mắt.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, cùng dậy rửa mặt chải đầu.

Xong xuôi, họ tay trong tay ra ngoài. Vừa vào nhà chính, đã nghe từ tây phòng vọng ra tiếng cười trong trẻo của Lạc Tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tỷ tỷ, các ngươi dậy từ bao giờ vậy?”

Tô Ngữ cùng Khương Kỳ bước vào, thấy Lạc Tâm đang ngồi trên kháng cười ngả nghiêng.

“Tiểu Ngữ, mau lại đây. Vừa rồi a Minh nói muốn học nấu ăn.”

Lạc Tâm kéo tay nàng, kể nguyên do khiến mình bật cười.

“Đây là chuyện tốt mà, tỷ cười cái gì?” Tô Ngữ khó hiểu.

Theo lý, một nam nhân nguyện học nấu ăn vì nữ nhân, đáng lẽ nữ nhân phải cảm động rơi nước mắt chứ. Sao Lạc Tâm lại cười như vậy?

Lạc Tâm càng cười to, Thủy Minh thì đỏ mặt, chẳng biết nói gì, đành quay đầu sang chỗ khác. Nhưng vừa ngẩng lên, đã bắt gặp ánh mắt Khương Kỳ cười cười nhìn mình.

“A Minh từ nhỏ đã nói sau này sẽ nấu cơm cho ta ăn. Vậy mà bao nhiêu năm rồi vẫn chẳng quen tay. Giờ lại bảo đảm với ta rằng nhất định sẽ nấu ngon hơn cả ngươi. Ha ha…”

Lạc Tâm càng nói càng không nhịn được cười, khiến Thủy Minh càng đỏ mặt hơn.

Tô Ngữ mỉm cười, nhìn Thủy Minh lúng túng rồi quay sang Lạc Tâm:

“Tỷ tỷ đừng vội không tin. Tục ngữ nói rồi: không có so sánh thì không có tổn thương, không có tổn thương thì chẳng có động lực. Hôm nay a Minh bị kích thích thế này, biết đâu lại học được nấu ăn thật đó.”

Lạc Tâm nửa tin nửa ngờ:

“Thật sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Tô Ngữ nghiêm túc gật đầu.

“Các ngươi đêm nay ở lại đây đi.”

Khương Kỳ lúc này đột nhiên lên tiếng, khiến ba người còn lại sững sờ.

“Ngươi là nam nhân thì ở trong sơn động không sao. Nhưng còn Lạc Tâm thì sao?” Hắn nói thẳng, ngăn trước lời từ chối của Thủy Minh.

Hắn biết Thủy Minh thì quen chịu khổ, đến ngủ rừng núi hoang vu cũng chẳng hề gì. Nhưng Lạc Tâm khác, nàng từ nhỏ được nuông chiều, thân thể yếu, dù nguyện ý chịu khổ cùng Thủy Minh thì sức nàng cũng không kham nổi.

Thủy Minh nhìn khuôn mặt Lạc Tâm gầy đi sau mấy ngày, cuối cùng gật đầu: “Được.”

Lạc Tâm từ đầu đến cuối chẳng có ý kiến gì. Ở đâu cũng được, chỉ cần cùng Thủy Minh, nàng đều thấy yên lòng.

“Bên kia còn gì cần lấy không? Chúng ta cùng đi mang về.”

Tô Ngữ hỏi.

Lạc Tâm nghĩ một lát, rồi ngập ngừng nhìn Thủy Minh:

“Chúng ta còn con gà rừng chưa ăn hết, có cần mang theo không?”

“Khúc khích ”

Nghe vậy, Tô Ngữ bật cười. Nàng cảm thấy, Lạc Tâm chắc hẳn là cố ý.

“Thôi khỏi.”

Thủy Minh giả bộ bình tĩnh, nhưng sắc mặt càng đỏ.

“Vậy chúng ta lên núi dạo một vòng, tiện thể kiếm ít đồ ăn tươi đem về nhé?” Khương Kỳ đề nghị.

“Được, đi thôi.”

Thủy Minh lập tức đáp, rồi vội vàng bước ra ngoài.

Khương Kỳ gật đầu với Tô Ngữ, cũng theo ra theo.

Tô Ngữ nhìn qua cửa sổ, thấy bóng lưng hai người khuất dần nơi hành lang, mới thu hồi tầm mắt.

Hết chương 113.