Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 114: CHO HẮN MỘT KINH HỈ



 

"Tỷ tỷ, ngươi không có y phục để thay sao?"

Tô Ngữ kỳ quái hỏi.

"Không có, ta chỉ có một bộ quần áo này, đã mặc năm sáu ngày rồi, ta cảm giác trên người mình đều thối cả."

Lạc Tâm vẻ mặt đau khổ nói, xong còn cau mày đưa tay áo lên ngửi ngửi, sau đó ghét bỏ quay mặt sang chỗ khác.

Tô Ngữ nhìn động tác của nàng liền buồn cười, đưa tay kéo nàng từ trên kháng xuống, đi đến bên cạnh so sánh một chút rồi nói:

"Hai chúng ta vóc người, chiều cao cũng không chênh lệch bao nhiêu. Nếu tỷ tỷ không chê, ta lấy một bộ quần áo của ta cho tỷ thay, rồi tắm rửa một cái, có được không?"

Lạc Tâm nghe vậy, đôi mắt trong nháy mắt sáng lên:

"Có thể tắm thật sao?"

"Đấy là đương nhiên."

Tô Ngữ liền đưa Lạc Tâm cùng nhau đến phòng bếp, đốt hai bếp lửa, trong bốn cái nồi đều thêm nước. Đợi nước sôi lên là đủ cho Lạc Tâm tắm rửa một trận thoải mái.

Bởi vì chỉ là đun nước, cho nên lửa có thể đốt rất lớn. Bất quá chỉ một khắc đồng hồ, nước đã sôi sùng sục.

Tắt lửa xong, Tô Ngữ bưng lấy thùng múc nước, đổ vào thùng tắm. Trước tiên đổ hai thùng, còn lại thì chờ Lạc Tâm rửa xong một lượt rồi tính tiếp.

Vừa quay đầu lại, Tô Ngữ đã thấy Lạc Tâm cau mày đứng một chỗ, liền kỳ quái hỏi:

"Tỷ tỷ, sao vậy?"

Lạc Tâm xoắn xuýt nói:

"Sớm biết thế thì đã không để A Minh đi rồi. Thùng nước nặng như vậy, làm sao ta xách nổi?"

Thì ra là vì chuyện này. Tô Ngữ khóe miệng nhếch lên, cười nói:

"Không phải còn có ta đây sao?"

Lạc Tâm dở khóc dở cười:

"Muội thì làm được gì…"

Chữ "gì" còn chưa kịp thốt ra, nàng đã thấy Tô Ngữ một tay nhấc bổng thùng nước, nhẹ nhàng mang đi, khiến Lạc Tâm tròn xoe mắt.

"Thế nào?"

Tô Ngữ nhướng mày.

Lạc Tâm đầu tiên ngẩn người, rồi lập tức hưng phấn gật đầu liên tục:

"Thật lợi hại! Tiểu Ngữ, muội sao lại có sức mạnh lớn như vậy?"

Tô Ngữ kiêu ngạo hất cằm:

"Đây là trời sinh thần lực."

Nàng đem nước nóng đổ vào thùng tắm trong phòng tây, lại đi xách thêm nước lạnh. Sau khi điều chỉnh nhiệt độ vừa vặn, Tô Ngữ nói với Lạc Tâm:

"Tỷ tỷ, có thể tắm được rồi. Tỷ chờ một lát, ta đi lấy y phục cho tỷ."

Nói xong liền chạy về đông phòng. Chẳng mấy chốc, nàng ôm theo một bộ quần áo sạch và khăn tắm trở lại.

"Đây là đồ mới, ta chưa từng mặc qua, tỷ cứ yên tâm. Khăn tắm này cũng mới luôn."

Tô Ngữ đặt đồ lên kháng, mỉm cười nói:

"Tỷ cứ từ từ tắm, ta ở ngay bên ngoài. Nếu cần thêm nước thì gọi ta một tiếng."

Lạc Tâm nhìn mà trong lòng dâng đầy cảm động. Một người vừa mới quen biết chưa đến một ngày, vậy mà lại đối xử tốt với nàng đến thế.

Tô Ngữ thì không muốn nghe những lời cảm kích khách sáo, vì nàng biết sau này bọn họ còn phải sống chung lâu dài. Nàng chỉ cười một cái, rồi xoay người đi ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.

Trong khi Lạc Tâm tắm rửa bên trong, Tô Ngữ ngồi ngoài kháng, ngắm nghía gian phòng. Nhà vốn dĩ xây giống nhau, nhưng bởi vì đông phòng có người ở, nên thỉnh thoảng lại mua thêm đồ, sắp xếp khác đi, thành ra cũng có chút khác biệt so với bên này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong lòng Tô Ngữ thầm nghĩ, có lẽ sau này Thủy Minh sẽ không ở chung phòng lớn cùng bọn họ, mà chắc chắn sẽ chọn tây sương phòng.

Đang suy nghĩ miên man, nàng nghe thấy tiếng gọi nhỏ bên trong:

"Tiểu Ngữ, có thể giúp ta xách thêm nước không?"

"Được".

Tô Ngữ lập tức đáp, rồi đi vào bếp xách thêm hai thùng nước ấm, vừa vặn để Lạc Tâm rửa thêm một lượt.

Nửa canh giờ sau, Lạc Tâm mới bước ra. Thấy Tô Ngữ ngồi thất thần trên kháng, nàng khẽ mỉm cười:

"Tiểu Ngữ, cám ơn muội."

"Tỷ tỷ tắm xong rồi à? Tóc còn chưa khô kìa, qua đây để ta lau cho."

Tô Ngữ cầm sẵn khăn vải, đưa tay kéo nàng ngồi xuống cạnh mình.

Nàng nhẹ nhàng tháo khăn tắm trên đầu Lạc Tâm, rồi từ tốn lau khô từng lọn tóc. Sau đó lại đưa nàng vào đông phòng, ngồi trước bàn trang điểm, cẩn thận chải chuốt, b.úi tóc đơn giản, cài hai cây trâm bạc và một đóa hoa vải tự tay nàng làm.

Lạc Tâm nhìn vào gương, trong mắt thoáng qua kinh diễm. Chỉ trang điểm đơn sơ vậy thôi nhưng đã rất đẹp, đặc biệt là đóa hoa vải, nhìn như thật.

Sau khi xong xuôi, Lạc Tâm khăng khăng muốn tự giặt quần áo của mình. Tô Ngữ bèn dẫn nàng ra giếng nước ở đông khóa viện. Nơi này vốn có chỗ chuyên để giặt đồ, rất tiện.

Nhìn động tác thuần thục của Lạc Tâm, Tô Ngữ đoán chắc nàng trước kia cũng thường rửa y phục, liền thuận miệng hỏi:

"Tỷ tỷ, ngươi có biết nữ công không?"

Lạc Tâm ngẩng đầu, cười:

"Biết làm."

"Vậy thật tốt, sau này tỷ tỷ làm giúp ta mấy chiếc khăn tay nhé."

Lạc Tâm ngạc nhiên:

"Muội không biết nữ công?"

Tô Ngữ gật đầu:

"Đúng vậy, ta không biết."

Lạc Tâm cạn lời. Nàng chưa từng thấy ai thẳng thắn nói mình không biết nữ công như thế. Tô Ngữ đúng là người đầu tiên.

"Vậy để ta dạy cho muội?"

Lạc Tâm đề nghị.

"Không cần, không cần."

Tô Ngữ vội xua tay. Nàng thật sự không hứng thú với việc thêu thùa may vá.

Thấy Lạc Tâm vẫn định khuyên, Tô Ngữ đảo mắt, rồi nói:

"Tỷ tỷ, hay là ta dạy tỷ luyện võ đi? Vừa cường thân kiện thể, lại còn có thể tự vệ."

Lạc Tâm lập tức bị hấp dẫn, quên mất chuyện nữ công ban nãy, liền gật đầu liên tục:

"Tốt! Vậy quyết định vậy đi. Có điều, muội không được để A Minh biết."

Tô Ngữ nháy mắt tinh nghịch, nghiêm túc bảo đảm:

"Yên tâm, ta tuyệt đối không nói. Đến lúc đó tỷ cho hắn một kinh hỉ, thế nào?"

Mặt Lạc Tâm thoáng đỏ lên, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Chỉ cần không phải kinh thì được rồi, ta cũng chẳng cần cái gì hỉ."

Tô Ngữ rõ ràng nghe thấy, nhưng giả bộ mơ hồ, hỏi lại:

"Tỷ tỷ, Tỷ nói cái gì?"

Hết chương 114.