Tô Ngữ nói xong liền nằm bò lên người Khương Kỳ, một trận loạn gặm. Nàng không dùng nhiều lực, chỉ lấy hàm răng nhỏ c.ắ.n nhẹ lên người chàng, khiến Khương Kỳ dâng lên một loại cảm giác tế nhị.
Loại cảm giác ấy, vừa như hưng phấn, lại vừa như khó chịu.
Khương Kỳ chờ mãi, mà Tô Ngữ vẫn không có thêm động tác gì.
"Hoan Hoan?"
"Ừm? Sao vậy?"
Tô Ngữ ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn chàng.
"Nàng không phải nói muốn đè ta xuống sao?"
Khương Kỳ hỏi.
"Đúng vậy, ta hiện tại không phải đang đè lên người chàng sao?"
Tô Ngữ nghiêm túc trả lời.
Khương Kỳ: …
Tô Ngữ đợi một lúc, không nghe Khương Kỳ nói gì, cảm thấy kỳ quái: chẳng lẽ mình làm sai sao?
"Chàng sao thế?"
Tô Ngữ ân cần hỏi.
Khương Kỳ không trả lời, chỉ xoay người áp nàng xuống, giọng trầm thấp vang bên tai nàng:
"Hoan Hoan đã không biết phải làm sao, vậy để vi phu tới trước."
Nói rồi, Khương Kỳ bắt đầu động thủ, chuyên chọn chỗ mẫn cảm của Tô Ngữ mà trêu chọc. Chẳng mấy chốc, nàng mềm nhũn dưới thân chàng, miệng phát ra từng tiếng rên nhỏ.
Đêm dài đằng đẵng, tràn đầy dịu dàng.
Hậu quả chính là sáng hôm sau, Tô Ngữ không sao dậy nổi.
Khương Kỳ thì đã dậy từ sớm, mặc xong y phục, rửa mặt xong trở ra, thấy Tô Ngữ còn đang ôm chăn ngủ say.
Hắn đi tới mép giường, khẽ hôn lên gương mặt nàng, rồi dịu dàng nói:
"Nàng ngủ thêm một lát đi, ta đi trước."
Tô Ngữ mơ mơ màng màng mở mắt:
"Đi? Chàng đi đâu?"
Khương Kỳ bật cười, tiểu nữ nhân này thật đúng là hay quên. Chuyện tối qua đã bàn, nay lại quên mất.
"Ta với Thủy Minh phải đi một chuyến lên trấn. Dù nhanh thì cũng đến chiều ngày kia mới về, nàng ở nhà chăm sóc bản thân cho tốt."
Khương Kỳ ôn nhu nói.
"A, ta quên mất. Chàng đi đi, yên tâm, trong nhà có ta. Đúng rồi, bạc chàng đã lấy chưa?"
Nghe nhắc tới chuyện đi trấn, đầu óc Tô Ngữ dần tỉnh táo, nhớ lại việc đã thương lượng tối qua.
Nàng chống người dậy, định xuống giường lấy bạc cho hắn.
Khương Kỳ lập tức ấn nàng nằm xuống:
"Ta chuẩn bị hết rồi, nàng ngủ thêm đi, trời còn chưa sáng đâu."
Tô Ngữ không chịu ngủ lại, ngồi dậy mặc y phục.
Nàng tuy không phải kiểu nữ nhân coi phu quân là trời, nhưng cho dù ở kiếp trước, khi phu quân đi xa, thê t.ử cũng nên tiễn một đoạn.
Khương Kỳ thấy vậy, biết không lay chuyển được nàng, bèn im lặng. Nhìn nàng vội vội vàng vàng mặc y phục, rồi còn chạy đi rửa mặt, nước vương đầy trên má.
"Thật giống một đứa nhỏ, thế này ta sao yên tâm để nàng ở nhà một mình?"
Khương Kỳ lấy khăn mặt, nhẹ nhàng lau nước trên gương mặt nàng, giọng tràn đầy lo lắng.
"Có gì đâu mà lo, chẳng qua ta sợ không kịp giờ thôi."
Tô Ngữ cười đáp.
Khương Kỳ cũng không nói thêm, hai người cùng nhau bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi nhà chính, đã thấy Thủy Minh và Lạc Tâm cũng đi ra từ tây sương phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"A Kỳ, chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi."
Thủy Minh nói.
Khương Kỳ gật đầu, cả nhóm cùng đi ra sân.
Tới chỗ cổng, Khương Kỳ dắt la từ chuồng ra, buộc vào xe, cùng Thủy Minh một trái một phải ngồi hai bên.
Thủy Minh nhìn sang Lạc Tâm, rồi quay lại nói với Tô Ngữ:
"Tâm nhi phải nhờ đệ muội chiếu cố. Nàng tuổi tuy lớn hơn muội, nhưng tính tình như trẻ con, phiền đệ muội bận tâm nhiều hơn."
Tô Ngữ mỉm cười:
"Minh đại ca yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tỷ tỷ."
Lạc Tâm nghe thế, trên mặt hơi đỏ. Nàng lớn hơn Tô Ngữ một tuổi, mà Thủy Minh lại muốn Tô Ngữ chiếu cố nàng, quả thật có chút ngượng.
Nhưng nàng cũng hiểu rõ: ở đây, Tô Ngữ biết nhiều hơn nàng. Nàng cần phải học hỏi, cho nên cũng không phản bác.
Khương Kỳ không nói gì thêm, những lời cần dặn đã dặn hết. Chỉ mong chuyến đi thuận lợi, sớm đi sớm về.
Tô Ngữ và Lạc Tâm đứng nhìn Khương Kỳ cùng Thủy Minh đ.á.n.h xe đi xa, đến khi không còn thấy bóng dáng nữa mới đóng cửa, sóng vai đi vào.
Trong lòng Tô Ngữ, từ khi Khương Kỳ rời đi, dường như đã thiếu mất một mảnh.
Từ lúc xuyên tới nay, nàng và chàng gần như hình với bóng. Đây là lần đầu tiên chàng phải rời nàng lâu như vậy, khiến nàng khó quen.
Ngay sau đó, nàng tự cười mình: cũng chỉ có ba ngày thôi, làm gì mà yếu đuối như vậy?
"Tỷ tỷ, chúng ta đi làm điểm tâm nhé?"
Tô Ngữ quay sang hỏi.
"Tốt, muội muội nhớ dạy ta."
Lạc Tâm vui vẻ đáp.
Đối với việc Thủy Minh rời đi, Lạc Tâm không có cảm xúc gì. Dù sao từ trước đến giờ, hai người ở chung ít, xa cách nhiều. Ba ngày xa nhau, căn bản chẳng tính là ly biệt.
Hai người cùng đi vào bếp, bắt đầu nhóm lửa nấu ăn.
Cơm sáng thường đơn giản, trước hết nấu cháo.
Tô Ngữ thì chuẩn bị dạy Lạc Tâm làm bánh rán.
Đây là món bữa sáng mà nàng thường ăn ở kiếp trước.
Nàng cắt hành lá cho vào bát, đập thêm ba quả trứng, bỏ ít bột mì, nêm gia vị, cuối cùng thêm nước, khuấy đều thành hỗn hợp loãng.
Bắc chảo nóng, rót dầu, chờ dầu nóng thì múc một thìa bột vào chảo, tráng thành hình tròn mỏng dưới đáy.
Khoảng một phút, bánh đã thành hình, vì mỏng nên chín rất nhanh.
Ăn kèm với chút dưa muối, đĩa củ cải trộn, thế là có bữa sáng ngon miệng.
Tô Ngữ làm mẫu hai cái, rồi để Lạc Tâm tự tay thử.
Thoạt nhìn đơn giản, nhưng thực tế có chút khó.
Nếu múc bột nhiều quá thì bánh dày, dễ cháy ngoài mà sống trong; ít quá thì bánh không thành hình.
Lạc Tâm thấy Tô Ngữ làm dễ dàng, tưởng đơn giản. Nhưng tự mình thử thì liên tục năm sáu cái đều hỏng, cái thì dày, cái thì rách.
Nàng bắt đầu nản.
Tô Ngữ an ủi:
"Không sao, vẫn ăn được, không lãng phí."
Lạc Tâm mím môi:
"Chỉ là xấu thôi."
Nói rồi chính nàng bật cười, Tô Ngữ cũng ôm bụng cười theo.
May mà làm nhiều, dần dần Lạc Tâm nắm được bí quyết. Đến cái thứ bảy, nàng rốt cuộc làm được một cái bánh tròn trịa.
Tô Ngữ tán thưởng không ngớt. Đây tuyệt đối không phải khách sáo, mà thật sự là tốt.
Dù sao là lần đầu tiên làm, tiến bộ như vậy đã là rất nhanh.
Hết chương 118.