"Tỷ tỷ, cái này không tốt lắm đâu? Không bằng tỷ chỉ làm cho tỷ với Minh đại ca thôi, chúng ta nhiều người thế này, y phục đều do một mình tỷ làm, thật sự là quá nhiều rồi."
Tô Ngữ có chút không đồng ý.
Cho dù nàng không giỏi may vá, cũng biết việc này không dễ dàng, nhất là số lượng còn lớn như vậy.
"Không sao, chờ muội thấy tay nghề của ta, đảm bảo muội sẽ không còn muốn mặc đồ người khác làm nữa."
Lạc Tâm đầy lòng tin nói.
"Không có việc gì, Tâm nhi tự có chừng mực."
Thủy Minh cũng xen vào.
Tô Ngữ thấy hai người đều nói như thế, cũng không tiện nói thêm gì. Cùng lắm thì nàng cũng học nữ công, dù sao tự tay làm y phục cho phu quân, quả thật là chuyện rất tốt.
Bàn bạc xong, mấy người đi ra cửa hàng rèn.
Họ muốn mua ít nông cụ, lại đặt thêm một cái kéo lớn, để sau này cắt tỉa cành lá cây ăn quả.
Sau khi làm xong việc, cả nhóm ngồi xe lừa trở về nhà.
Về đến nhà thì chưa tới buổi trưa, nhưng cũng vừa lúc chuẩn bị bữa cơm.
Bốn người cùng nhau động thủ, rốt cuộc cũng kịp làm xong bữa trưa trước khi Tô Ngôn đi học về.
Hôm qua Tô Ngữ nói muốn hôm nay trồng cây giống ăn quả, nhưng cuối cùng vẫn đợi đến sau khi ngủ trưa dậy mới bắt đầu.
Khiêng xẻng, xách thùng nước, lại dùng xe ba gác kéo một xe cây giống, bốn người cùng đi ra vườn phía sau.
"Những cây giống này, mỗi bó là một loại. Chúng ta trồng thì nhớ trồng cùng một chỗ, sau này kết quả thì việc thu hoạch cũng tiện."
Tô Ngữ dặn dò.
Ba người kia gật đầu đồng ý, thế là họ chia làm hai tổ: Khương Kỳ cùng Thủy Minh trồng từ tây sang đông, còn Tô Ngữ cùng Lạc Tâm trồng từ đông sang tây.
Sở dĩ phân công như vậy, là vì nghĩ đến việc Lạc Tâm và Thủy Minh đều chưa có kinh nghiệm trồng cây ăn quả.
Bên Tô Ngữ và Lạc Tâm, Tô Ngữ đào hố, Lạc Tâm đặt cây giống xuống rồi lấp đất.
Tô Ngữ vừa đào hố vừa liếc mắt nhìn về phía Khương Kỳ, thấy chàng cũng đang đào hố, trong lòng lập tức dâng lên ý muốn thi đua, động tác nhanh hẳn lên.
Qua hai canh giờ, họ đã trồng được một nửa số cây giống. Hai nhóm đều mệt lả, nếu không phải sắc trời đã muộn, e rằng họ còn có thể hăng hái trồng tiếp cho xong.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Ta với A Kỳ đi nấu nước, các muội về nghỉ trước đi."
Thủy Minh nói.
Tô Ngữ vốn muốn nhân cơ hội này bỏ thêm chút linh tuyền vào nước tưới, để cây giống sống tốt hơn. Nhưng có hai nam nhân ở đây, nàng kiên trì ở lại thì sẽ gây nghi ngờ, chi bằng đợi ngày mai rồi tính.
Thế là nàng kéo Lạc Tâm cùng đi về nhà trước.
Trên đường, Lạc Tâm nói:
"Tiểu Ngữ, ta thấy chúng ta đem cây giống trồng hết, e rằng đất này cũng chẳng còn bao nhiêu chỗ nữa."
Tô Ngữ gật đầu:
"Đúng vậy, cho nên ta nghĩ, có nên nhân lúc trời còn sớm, đi thêm một chuyến thị trấn, mua thêm ít cây giống về không?"
Đây chính là ý nghĩ thật sự của Tô Ngữ. Năm nay trồng cây, sang năm đã có thể kết quả. Mặc dù mỗi cây không cho nhiều, nhưng số lượng lớn thì vẫn đáng kể.
Cho nên, chuyện mua thêm cây giống, nàng muốn bàn lại với Khương Kỳ.
Buổi tối, khi nằm trên giường, Tô Ngữ liền nói với Khương Kỳ.
Khương Kỳ cũng đồng ý:
"Ta với Hoan Hoan nghĩ giống nhau. Vậy đi, mai buổi sáng trồng nốt chỗ còn lại, ta với Thủy Minh lên trấn mua thêm ít cây giống về, thế nào?"
Tô Ngữ nói:
"Không cần, các chàng cứ sáng mai đi đi. Phần còn lại ta với Lạc Tâm tỷ từ từ trồng cũng được. Các chàng đi trên trấn mất hai ngày, mà chúng ta cần nhiều, lỡ đi muộn thì hết mất."
Khương Kỳ cười:
"Được thôi, vậy Hoan Hoan tính thưởng cho vi phu thế nào đây?"
Tô Ngữ nghi hoặc nhìn chàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thưởng? Thưởng cái gì? Vì sao lại thưởng?"
Khương Kỳ đặt tay lên hông nàng, nhẹ nhàng xoa:
"Vi phu vất vả thế này, chẳng lẽ Hoan Hoan không nên khen thưởng một chút?"
Tô Ngữ nghe thế, lập tức hiểu ra.
Nhưng như vậy… có được không?
Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, dù đã che rèm vẫn còn thấy ánh sáng mờ ảo. Trăng sáng thế này, ở kiếp trước gần như chưa từng thấy.
Tô Ngữ chỉ cảm thấy thân thể mình trĩu xuống, trong ánh sáng m.ô.n.g lung, gương mặt Khương Kỳ đã ở ngay trước mắt.
Không biết vì thời gian dài uống linh tuyền, hay do ánh sáng lờ mờ, mà trên gương mặt Khương Kỳ, nàng gần như không còn thấy rõ vết sẹo dài ấy nữa.
Tô Ngữ đưa tay nhẹ nhàng vuốt mặt chàng. Ngón tay lạnh chạm vào làn da nóng bỏng, mang đến cảm giác khác biệt, khiến người ta rùng mình.
"Hoan Hoan, vi phu coi được chứ?"
Giọng Khương Kỳ trầm khàn, như đang kìm nén.
"Được…"
Tô Ngữ ngẩn ngơ nhìn chàng, vô thức đáp.
Khương Kỳ rất hài lòng với phản ứng đó, cúi xuống hôn lên gương mặt nàng.
Những nụ hôn mềm mại nối tiếp, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt Tô Ngữ, như châm ngòi ngọn lửa, khiến nàng nóng bừng.
"Hoan Hoan… Hoan Hoan…"
Khương Kỳ hôn xuống tai nàng, thấp giọng gọi mãi.
Mặc dù hai người đã thân mật nhiều lần, nhưng Tô Ngữ vẫn không biết nên phản ứng ra sao.
Chợt nàng nhớ đến một câu nói từng nghe ở kiếp trước:
"Đè nam nhân xuống dưới."
Như chợt giác ngộ, Tô Ngữ lập tức dùng lực, đẩy Khương Kỳ xuống dưới mình.
Khương Kỳ hơi ngẩn ra, chưa kịp hỏi gì thì nàng đã áp lên người chàng.
"Hoan Hoan, nàng muốn làm gì?"
"Đem chàng đè xuống."
Khương Kỳ muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn:
"Thế Hoan Hoan tính làm sao đè vi phu đây?"
Tô Ngữ suy nghĩ một lúc, rốt cuộc chẳng nghĩ ra cách hay, bèn mạnh miệng: "Đương nhiên là… trước hết phải cởi y phục của chàng."
Nói rồi nàng liền động thủ. Nhưng càng tháo càng vụng, nhớ lại thì y phục của Khương Kỳ trước nay đều do chàng tự cởi.
Mềm không xong, Tô Ngữ quyết định dùng biện pháp mạnh.
Vừa thấy nét mặt nàng khác lạ, Khương Kỳ đã nghe “xoẹt” một tiếng, sau đó cảm thấy thân thể mát lạnh.
Hóa ra Tô Ngữ đã xé rách áo hắn.
Nàng thoăn thoắt cởi sạch, hài lòng gật đầu:
"Được rồi, không còn y phục vướng bận nữa."
Khương Kỳ liếc nàng, nửa cười nửa không:
"Vậy Hoan Hoan chẳng lẽ không nên cởi y phục của mình luôn sao?"
Tô Ngữ gật đầu:
"Đúng, ta quên mất. Chàng chờ một chút."
Nói xong, nàng cũng nhanh ch.óng cởi sạch, rồi đổ ập xuống người Khương Kỳ.
"Được rồi, bây giờ ta có thể đè chàng xuống rồi!"
Tô Ngữ hưng phấn nói.
Hết chương 117.