Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 158: NẾU NÀNG KHÔNG PHẢI ĐỨA NHỎ CỦA TÔ AN



 

Tô Ngữ trở về hậu viện, trước tiên vào thượng phòng. Ba đứa nhỏ đều đang ngủ ngoan trên kháng, các nhũ mẫu ngồi bên vừa trông vừa may vá, không hề lo lắng.

Nghe các nàng nói bọn nhỏ đã ăn no, Tô Ngữ dặn dò thêm mấy câu rồi rời đi, thẳng đến tây sương phòng.

Ngoài cửa, Hà Phỉ ngồi dưới hành lang khâu một chiếc áo nhỏ. Thấy nàng tới liền đứng dậy hành lễ:

“Phu nhân.”

“Tỷ tỷ ngủ chưa? Đã ăn cơm chưa?”

Tô Ngữ hỏi.

“Vừa mang cơm vào, phu nhân đang dùng bữa.”

Hà Phỉ mỉm cười đáp.

Tô Ngữ gật đầu, bước vào.

Tây sương phòng giờ đây khác hẳn trước kia, ấm áp và thanh nhã. Rèm cửa, khăn trải bàn đều là những màu dịu dàng khiến cả gian phòng toát ra hơi thở an lành.

Trong lòng nàng không khỏi cảm thán, Lạc Tâm quả là người rất biết bày biện. Chắc chắn điều này có liên quan đến việc được giáo d.ụ.c chu đáo từ nhỏ.

“Là muội muội sao?”

Từ trong phòng, thanh âm vui mừng của Lạc Tâm vọng ra.

“Là muội.”

Tô Ngữ nhanh ch.óng bước vào.

“Muội còn chưa nằm nghỉ, sao lại chạy tới chỗ ta?”

Lạc Tâm hơi trách, nhưng trong mắt ánh lên niềm vui.

Trên bàn kháng đặt đầy những món ăn quen thuộc – cũng là những món Tô Ngữ đã ăn gần như suốt một tháng qua. Dù thay đổi kiểu chế biến, nhưng vị đi vị lại cũng không khác nhau mấy. Nhìn cả bàn thức ăn ấy, nàng chẳng hề có chút khẩu vị.

“Đã lâu không gặp tỷ tỷ, ta nhớ tỷ, cũng nhớ tiểu cháu ngoại trai nên đến xem một chút.”

Tô Ngữ vừa nói vừa bước đến cạnh v.ú em.

Trong lòng v.ú em là một gói tã đỏ, bên trong chính là một tiểu oa trắng trẻo. Đứa nhỏ mở to mắt nhìn nàng, ngoan ngoãn vô cùng.

“Thật đáng yêu.”

Tô Ngữ cười rạng rỡ, đưa tay đón lấy.

“Ngươi còn chưa nhìn đủ ba đứa của mình hay sao?”

Lạc Tâm trêu.

“Không giống nhau mà. Đây là con của tỷ tỷ, nhìn hắn là có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tỷ tỷ khi còn nhỏ.”

Tô Ngữ vừa cười vừa nựng đứa nhỏ trong tay.

“A Minh cũng nói hắn giống ta.”

Nhắc đến, gương mặt Lạc Tâm tràn đầy hạnh phúc.

Sau đó nàng hỏi:

“Ta nghe Hà Phỉ nói, Tần Liên lại đến? Nàng tới làm gì? Còn nữa, lời nàng nói muội đừng để bụng, bản tính nàng vốn không chịu nổi ai hơn mình.”

“Ta không thèm chấp, nàng tính là gì. Vì loại người đó mà tức giận thì không đáng.”

Tô Ngữ thản nhiên đáp.

Lạc Tâm nghe xong cũng bật cười:

“Đúng là thế.”

Nhưng nàng vẫn lo lắng:

“Chỉ sợ sau này nàng còn thường xuyên tìm tới. Muội xem có nên nghĩ cách chấm dứt hẳn, bằng không quá phiền phức.”

“Yên tâm, ta sẽ xử lý. Tỷ không cần lo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Ngữ trấn an.

Hai tỷ muội trò chuyện xong, nàng để Lạc Tâm nghỉ ngơi, còn mình quay lại tiền viện.

---

Bữa tiệc đã gần tàn, phần lớn khách khứa đều đã về, chỉ còn vài người ngồi nói chuyện.

Thấy Ngô thị còn ở lại, Tô Ngữ bước đến nói nhỏ:

“Thẩm, lát nữa đừng vội về, ta có chuyện muốn hỏi.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, Ngô thị lập tức gật đầu.

Đợi tiễn nốt số người cuối cùng, Tô Ngữ liền đưa Ngô thị vào hậu viện.

“Có chuyện gì thì cứ nói với thím.”

Vừa ngồi xuống, Ngô thị đã sốt ruột hỏi.

“Thẩm đừng vội. Ta chỉ muốn biết, bên nhà mẹ ta còn những ai, ông ngoại ta… trong nhà còn ai nữa không?”

Tô Ngữ chậm rãi mở lời.

Ngô thị thoáng sững sờ, rõ ràng không ngờ nàng lại hỏi vậy.

“Chuyện đã lâu lắm rồi, thẩm cũng nhớ không rõ.”

Bà cười gượng.

“Không sao, nhớ được gì thì nói, không nhớ thì thôi.”

Dù chẳng hy vọng nhiều, nhưng nàng vẫn muốn hỏi.

Ngô thị trầm ngâm hồi lâu, rồi bỗng vỗ đùi:

“Đúng rồi, ta nhớ ra.”

“Nhớ ra gì?”

Tô Ngữ vội hỏi.

“Lần đầu tiên ta gặp nương ngươi, là lúc cha ngươi đưa nàng về. Hồi ấy cả thôn đều biết, cha ngươi đi xa về liền mang theo một cô nương xinh đẹp, nói với cha hắn rằng muốn cưới nàng.”

Ngô thị hồi tưởng:

“Nương ngươi thật sự rất đẹp, mười dặm tám thôn không ai sánh bằng, ngay cả trên trấn ta cũng chưa từng gặp ai đẹp như vậy. Đáng tiếc…”

“Đáng tiếc gì?”

“Đầu óc nàng có phần không minh mẫn, mọi người đều nói nàng hơi ngốc.”

Ngốc…

Trong đầu Tô Ngữ chợt hiện lên những lời nàng nghe được ban nãy từ một phụ nhân – hóa ra họ nói mẹ nàng ngốc thật sự, chứ không phải chê bà ngốc khi gả cho Tô An?

Ngô thị tiếp:

“Nương ngươi hiền lành, ít nói, thường cười. Thành thân với cha ngươi được tám tháng thì sinh ra ngươi. Người ta bảo ‘thất sống bát không sống’, vậy mà ngươi vẫn sống khỏe mạnh, nay còn thành gia lập thất, sinh con đẻ cái. Nếu mẹ ngươi biết, hẳn dưới suối vàng cũng yên lòng.”

“Tám tháng đã sinh ta ư?”

Trong lòng Tô Ngữ chấn động. Ý nghĩ đầu tiên hiện ra – lẽ nào nàng không phải con ruột của Tô An?

Ngô thị lại nói:

“Sinh ngươi xong, mẹ ngươi cả ngày ôm ngươi không rời. Có lần ta hỏi bà ấy quê quán ở đâu, còn ai thân thích, bà chỉ cười rồi bảo không nhớ.”

Không nhớ? Vậy là bị mất trí nhớ sao?

Một mỹ nhân mất trí, vì sao lại rơi vào tay Tô An? Lại còn sinh cho hắn hai đứa nhỏ? Điều đó thật khiến người ta khó hiểu.

Nếu thật nàng không phải con của Tô An… thì giải thích được vì sao Tô An luôn chướng mắt nàng.

Nhưng còn Tiểu Ngôn thì sao? Nó mới mười hai tuổi, rõ ràng là do mẹ nàng m.a.n.g t.h.a.i sau khi về Tô gia. Vậy, có phải nó mới thực sự là con ruột của Tô An?

Hết chương 158.