Một khi hoài nghi đã gieo xuống, chẳng mấy chốc liền bén rễ nảy mầm.
Trong trí nhớ, từng mảnh vụn hình ảnh nối nhau hiện ra. Dựa vào thái độ Tô An đối với tỷ đệ các nàng mà xét, bọn họ rất có khả năng vốn không phải con ruột của hắn.
Nếu không, Tô An vốn thích mỹ nhân như Ninh thị – chính là mẹ nàng. Lúc gặp bên ngoài đã lập tức mang về cưới làm vợ, vậy vì sao sau khi nàng mất, đối với những đứa con do bà sinh ra lại hờ hững, lạnh nhạt đến thế?
Tất cả mọi chuyện, chỉ có một lời giải thích: Nàng và Tô Ngôn vốn không phải con ruột của Tô An. Cho nên hắn mới đối xử bạc bẽo như vậy.
“Tiểu Ngữ, ngươi làm sao thế?”
Ngô thị thấy sắc mặt nàng biến hóa không ngừng, không khỏi lên tiếng dò hỏi.
“Không có gì. Cám ơn thẩm. Mẹ ta… khi ấy mấy năm có được vui vẻ không? Ta còn nhỏ quá, chẳng nhớ gì cả.”
“Nương ngươi trên mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười, gặp ai cũng hòa nhã, đối nhân tốt lắm. Chưa từng thấy nàng với cha ngươi cãi vã, chỉ là…”
“Chỉ là sao?”
“Ta nhìn thì cảm thấy… hình như nàng và cha ngươi có khoảng cách, chẳng mấy khi thân thiết.”
Ngô thị cân nhắc từng từ, mới chậm rãi nói.
Tô Ngữ nghe xong, càng thêm khẳng định ý nghĩ trong lòng.
Tiễn Ngô thị về, nàng một mình ngồi trên kháng, đem tất cả ký ức vụn vặt có thể nhớ lại một lần. Quả nhiên, Ninh thị và Tô An đúng là có khoảng cách.
Trong nhà, hai người nói chuyện chẳng bao nhiêu, mỗi người làm một việc. Ngay cả buổi tối, Ninh thị cũng ngủ cùng nàng, còn Tô An thì ngủ ở gian phòng khác.
Nàng đột nhiên đứng bật dậy, cảm thấy ý nghĩ của mình đã được chứng thực. Đây chẳng phải bằng chứng rõ ràng nhất sao?
Thế nhưng… Tô Ngôn thì sao? Nó không phải con của Tô An, vậy nó từ đâu mà có?
Đang lúc suy nghĩ rối bời, giọng Khương Kỳ vang lên:
“hoan Hoan của ta, nghe nói nàng còn chưa ăn gì? Sao lại không biết thương thân thể mình thế này?”
Hắn vừa bước vào đã thấy nàng ngồi ngẩn ngơ, vẻ mặt đầy phức tạp, khó tin xen lẫn chút vui mừng.
“Ta quên mất.”
Tô Ngữ ngẩng đầu, thấy chàng đã tới trước mặt, ánh mắt tràn đầy đau lòng nhìn nàng.
“Ta đã dặn Hứa thẩm nấu cháo trắng, lát nữa sẽ bưng lên. Ta cùng nàng ăn một chút.”
Hắn ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay nàng.
“Cũng may, tay vẫn còn ấm.”
Tô Ngữ bật cười:
“Trong phòng thế này ấm áp, sao có thể lạnh được.”
“Không biết thương lấy thân thể mình, thật đáng đ.á.n.h.”
Hắn vừa nói vừa khẽ vỗ m.ô.n.g nàng một cái.
Tô Ngữ chỉ thấy bất đắc dĩ. Rõ ràng không nỡ đ.á.n.h, lại còn làm ra động tác ấy, giống như đang dỗ trẻ con.
“Nàng vừa rồi nói chuyện gì với Ngô thẩm?”
Hắn lại hỏi.
“Đúng rồi… ta hoài nghi, ta và Tiểu Ngôn vốn không phải con của Tô An.”
“Cái gì?”
Hai tiếng “cái gì” vang lên cùng lúc. Một là của Khương Kỳ, còn một là giọng của Tô Ngôn.
Nàng quay đầu nhìn ra cửa, quả nhiên thấy Tiểu Ngôn bưng khay, vẻ mặt kinh ngạc đứng đó.
“Tỷ tỷ, ngươi vừa nói gì?”
Nó bước nhanh vào, đặt khay xuống bàn, vội vàng hỏi.
Nàng hiểu rõ tâm tình của đệ lúc này. Người bị gọi cha suốt mười một năm, vốn đã lạnh nhạt, đột nhiên nghe nói không phải cha ruột. Trong lòng vừa có chút nhẹ nhõm, vừa có chút chua xót.
Nhẹ nhõm vì kẻ đối xử tệ bạc kia không phải cha ruột. Chua xót vì vậy cha ruột thực sự của mình đang ở đâu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiểu Ngôn, nghe tỷ nói. Tỷ hiện tại cũng chỉ là hoài nghi, chưa thể chắc chắn. Ngươi đừng quá nôn nóng.”
Nàng vội an ủi.
“Vậy chúng ta đi tìm hắn hỏi cho rõ.”
Tiểu Ngôn lập tức nói.
“Nếu chàng đi hỏi, hắn sẽ chịu nói sao?”
Nàng trầm mặc một lúc mới đáp.
Tiểu Ngôn chợt ủ rũ. Đúng vậy, bao năm qua, ngay cả khi đuổi huynh muội bọn họ ra khỏi nhà, Tô An cũng chưa từng nói đến thân thế của họ. Giờ đi hỏi, liệu hắn có chịu nói thật không?
“Tiểu Ngôn, chúng ta không cần vội. Một ngày nào đó, nhất định sẽ biết chân tướng.”
Tô Ngữ khẽ dỗ dành.
Khương Kỳ cũng nói thêm vài lời. Tiểu Ngôn không nhắc gì nữa, chỉ dặn nàng phải ăn cơm cho tốt rồi xoay người bỏ đi.
Đợi đệ đi rồi, hắn lo lắng nhìn nàng:
“Nàng… không sao chứ?”
Nàng mỉm cười:
“Ta không sao. Dù sao ta không phải nguyên chủ, cảm xúc cũng chẳng sâu nặng như thế.”
Hắn gật đầu:
“Nhưng nàng vẫn để tâm. Vì nguyên chủ, vì Tiểu Ngôn, nàng nhất định sẽ điều tra cho rõ ràng. Ta nói đúng chứ?”
Nàng khẽ tựa đầu lên vai chàng:
“Còn là chàng hiểu ta.”
“Kỳ thực, ta cũng từng trải qua chuyện tương tự… ở kiếp trước.”
Hắn thở dài.
“Cái gì?”
Đến lượt nàng kinh ngạc. Chàng vậy mà cũng từng trải qua? Đây là điều nàng chưa từng nghĩ tới.
Hơn nữa, đây cũng là lần đầu tiên hắn chủ động nhắc đến chuyện kiếp trước của mình.
“Ăn xong đã, rồi ta kể cho nàng nghe.”
Hắn đưa cho nàng một bát cháo.
Nàng muốn nghe, nên liền nhận lấy, vội vã ăn.
Hắn nhìn nàng dáng vẻ sốt ruột, chỉ thấy buồn cười, bèn cũng ăn nhanh hơn. Một khắc sau, hai người đã xong bữa.
“Được rồi, bây giờ chàng có thể nói rồi chứ?”
Nàng gọi Hà Phương dọn bát đũa, rồi cùng hắn ngồi trên kháng, nghiêm túc lắng nghe.
Hắn không để nàng chờ nữa, chậm rãi kể lại:
“Kiếp trước, sau khi rời khỏi nơi này, ta đến Thịnh Kinh, tìm được người nhà của mình. Mà ta tìm được thuận lợi như vậy, đều nhờ khối ngọc bội ấy.”
“Ngọc bội?”
Nàng sực nhớ ra, liền lấy từ trong không gian ra một khối ngọc bội đã cất giữ hai năm chưa từng lấy ra.
“Có phải là cái này không?”
Hắn nhận lấy ngọc bội từ tay nàng, vừa như hoài niệm vừa như cảm khái, chậm rãi vuốt ve, rồi nói:
“Chính là nó.”
“Kiếp trước, ta cũng tình cờ nhặt được trong núi. Lúc đến Thịnh Kinh, mang theo bên người. Không ngờ vừa đặt chân tới đã gặp một nam nhân, hắn kéo ta lại, nói ta chính là tiểu vương gia của nhà hắn.”
“Tiểu vương gia?”
“Ừ, Cha ta chính là Khương Niết – một thân vương của Đại Tần, anh em kết nghĩa với Thái thượng hoàng, địa vị vô cùng cao quý. Trong tay còn nắm binh quyền, dù nay tân đế đăng cơ, thế lực của hắn vẫn không thể khinh thường.…”
Hết chương 159.