Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 162: ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP



 

Chỉ là lão gia hỏa này nhìn thì béo tốt, không nghĩ đến lại nhanh như vậy không còn dùng được. Mới bao lâu đâu, thủ đoạn của nàng còn chưa kịp vận dụng hết, hắn đã chịu không nổi, một cước bước sang bên kia thế giới.

Thế nhưng, dù Vương Phát Tài đã c.h.ế.t, lại còn có một kẻ là Vương Hữu Tiền. Phụ t.ử hai người mang đến cho nàng thống khổ, nàng nhất định phải bắt bọn họ trả lại gấp trăm lần.

“Cục cưng, ngươi làm sao vậy? Sao không nói gì? Có phải ta hầu hạ chưa tốt?”

Vương Hữu Tiền nói, một đôi tay dài rộng lại bắt đầu vuốt ve khắp thân thể Tần Liên.

Tần Liên nén nội tâm ghê tởm, quay đầu về phía hắn quyến rũ cười. Nhưng chỉ trong nháy mắt, nụ cười ấy lại thu liễm, thay bằng gương mặt đầy u sầu.

“Sau này người ta sẽ nghĩ thế nào về ta? Còn thê t.ử của ngươi nữa, nàng rồi sẽ mang theo các con trở về nhà này. Một nhà các ngươi vui vẻ hòa thuận, vậy còn ta thì sao?”

Nói xong, đôi mắt Tần Liên đã rưng rưng, bi thương mà nhìn hắn.

“Cục cưng, đừng khóc. Ta sẽ không để bọn họ tới. Sau này đây chính là nhà của chúng ta, chỉ có hai người thôi, ngươi nói có được không?”

Vương Hữu Tiền thấy nàng khóc thì đau lòng vô cùng, vội vàng dỗ dành. Đến khi Tần Liên nín khóc mỉm cười, hắn mới yên tâm.

Hai người lại triền miên một hồi rồi mới mặc quần áo ra ngoài.

Tang sự của Vương Phát Tài còn chưa xong, bọn họ, đường đường là nhi t.ử cùng thê t.ử, lẽ ra phải ở trước linh đường khóc lóc bi ai.

Bên này, Tô Ngữ nghe Hứa thị nhắc đến, thì âm thầm suy đoán: cái c.h.ế.t của Vương Phát Tài tuyệt đối không đơn giản.

Dù chỉ từng gặp hắn một lần, nhưng nàng nhìn ra thân thể hắn rất khỏe mạnh, tuyệt đối không thể nói đột nhiên lâm bệnh mà c.h.ế.t ngay được.

Khả năng lớn nhất chính là, Tần Liên cùng Vương Hữu Tiền liên thủ hại c.h.ế.t lão già kia, để tiện cho hai người bọn họ được quang minh chính đại ở bên nhau.

Nhưng, chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến Tô Ngữ, nàng không muốn nghĩ nhiều.

Thời gian thoáng chốc đã bước vào tháng sáu. Thời tiết mỗi ngày một nóng bức, ba bảo bảo của nàng đã gần bốn tháng.

Nhờ mỗi ngày được uống một giọt linh tuyền, thân thể các bé đều vô cùng khỏe mạnh, không chỉ đã học được lật người, còn có thể tự mình nằm bò chơi một hồi.

Tô Ngữ thì không còn phải tự tay tưới nước cho cây ăn quả nữa. Nàng trực tiếp dẫn nước từ con sông sau nhà chảy vào ruộng, rồi trong kênh nước ấy bí mật hòa thêm linh tuyền.

Kênh nước rộng lớn, nước chảy nhiều, linh tuyền thêm vào sẽ bị pha loãng, không rõ ràng, lại không khiến hạ nhân phát hiện điều gì khác thường.

Những cây ăn quả trồng từ năm ngoái, chỉ sau một năm đã cao lớn chẳng khác nào cây ba bốn năm tuổi. Hoa trên cây nở rộ, đi trong vườn cây chẳng khác gì lạc vào bức họa.

Tô Ngữ còn phát hiện Khương Kỳ có tài vẽ tranh, b.út pháp cực kỳ sinh động.

Để tiện cho việc ngắm cảnh, hắn còn đặc biệt cho đặt bàn đá ghế đá trong vườn. Mỗi buổi trưa rảnh rỗi, hắn lại mang theo b.út mực ra vườn, vẽ phong cảnh cùng thê t.ử và con cái.

Một buổi chiều, Tô Ngữ cùng Lạc Tâm ngồi ngắm hoa trong vườn, tam bảo bảo mệt mỏi đã được ôm vào ngủ.

Nhìn những quả đào non treo lủng lẳng trên cành, Tô Ngữ bất giác nuốt nước miếng.

Cẩn thận nghĩ lại, nàng đã hơn hai năm chưa được ăn quả đào. Trước kia quá ngốc, không nghĩ đến chuyện gieo giống cây ăn quả trong không gian, để giờ trong đó chỉ toàn d.ư.ợ.c liệu, chẳng còn chỗ nào mà trồng.

“Hình như, đã lâu không gặp Tiểu Hoa tới chơi.”

Lạc Tâm bỗng nhiên lên tiếng.

Vốn dĩ trước kia còn sợ hãi nó, nhưng sau mấy lần gặp gỡ, nàng đã quen. Lâu nay không thấy, lại có chút nhớ.

“Đúng là đã lâu không gặp.”

Tô Ngữ gật đầu.

Từ sau khi mang thai, nàng không còn lên núi, Tiểu Hoa cũng chẳng ghé qua. Nay nàng đã sinh con mấy tháng, vì ba bảo bảo còn nhỏ nên càng không thể rời đi, đương nhiên cũng chẳng có dịp gặp lại.

“Có khi hôm nay A Minh bọn họ lên núi, nói không chừng sẽ chạm mặt Tiểu Hoa.”

Lời còn chưa dứt, phía xa đã xuất hiện một thân ảnh vàng óng chạy nhanh tới, hòa cùng mấy con ch.ó mèo trong sân nô đùa.

“Là Tiểu Hoa!”

Lạc Tâm chỉ về phía trước, kinh ngạc thốt lên.

Khương Kỳ ngồi xuống bên Tô Ngữ, còn Thủy Minh cười nói:

“Xem ra Tâm nhi có linh cảm thật, vừa nhớ tới thì nó đã đến rồi.”

“A Minh mặt mũi thật dày, rõ ràng Tiểu Hoa tự mình đến, lại còn nói là nhờ hắn đưa tới.”

Khương Kỳ nhàn nhạt vạch trần.

Thủy Minh chẳng hề ngượng ngùng, ngược lại còn cười toe:

“Tâm nhi nàng xem, hắn ghen tị chúng ta tâm ý tương thông, nên mới nói mát đó thôi.”

Mọi người nghe xong đều cười vang.

Một hồi sau, Tiểu Hoa cùng Phì Phì chơi chán rồi mới chạy lại gần.

“Tiểu Hoa, ngươi đến rồi à?”

Tô Ngữ mỉm cười chào.

Tưởng rằng nó sẽ không phản ứng, ai ngờ lại đứng thẳng người, hướng về phía nàng gật đầu.

“Nó… nghe hiểu?”

Tô Ngữ kinh ngạc nhìn Khương Kỳ.

“Tiểu Hoa càng lúc càng có linh tính.”

Hắn gật đầu.

Tiểu Hoa nghe vậy liền liếc hai người một cái, rồi lại thản nhiên nằm xuống nghỉ ngơi.

“Tiểu gia hỏa này thành tinh rồi, còn dám trừng ta.”

Lạc Tâm vừa tấm tắc vừa khen ngợi.

Trưa đến, mọi người cùng trở về phòng.

Tiểu Hoa theo Tô Ngữ vào đông phòng, nhìn thấy tam bảo bảo đã tỉnh, đang bò lăn lộn trên giường.

Nhìn thấy cha mẹ đi vào, mấy bé ê a cười khanh khách, cái miệng nhỏ nhắn há rộng, lộ vẻ vui sướng.

“Các bảo bối của ta đã tỉnh rồi à? Ngoan quá.”

Tô Ngữ vừa cười vừa đi tới.

Nhưng lạ thay, hôm nay ba bé không vươn tay đòi nàng bế, mà lại đồng loạt quay mắt nhìn về phía sau.

Nàng nghi hoặc xoay người, chỉ thấy Tiểu Hoa đang mở to mắt, hứng thú nhìn chằm chằm tam bảo bảo.

“Ê~ a!”

Kiều Kiều cười khanh khách, còn giơ nắm tay nhỏ về phía Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa nghiêng đầu, đôi mắt lóe sáng, chậm rãi há miệng…

Trái tim Tô Ngữ lập tức treo lơ lửng trong n.g.ự.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hết chương 162.CHƯƠNG 162: ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP

Chỉ là lão gia hỏa này nhìn thì béo tốt, không nghĩ đến lại nhanh như vậy không còn dùng được. Mới bao lâu đâu, thủ đoạn của nàng còn chưa kịp vận dụng hết, hắn đã chịu không nổi, một cước bước sang bên kia thế giới.

Thế nhưng, dù Vương Phát Tài đã c.h.ế.t, lại còn có một kẻ là Vương Hữu Tiền. Phụ t.ử hai người mang đến cho nàng thống khổ, nàng nhất định phải bắt bọn họ trả lại gấp trăm lần.

“Cục cưng, ngươi làm sao vậy? Sao không nói gì? Có phải ta hầu hạ chưa tốt?”

Vương Hữu Tiền nói, một đôi tay dài rộng lại bắt đầu vuốt ve khắp thân thể Tần Liên.

Tần Liên nén nội tâm ghê tởm, quay đầu về phía hắn quyến rũ cười. Nhưng chỉ trong nháy mắt, nụ cười ấy lại thu liễm, thay bằng gương mặt đầy u sầu.

“Sau này người ta sẽ nghĩ thế nào về ta? Còn thê t.ử của ngươi nữa, nàng rồi sẽ mang theo các con trở về nhà này. Một nhà các ngươi vui vẻ hòa thuận, vậy còn ta thì sao?”

Nói xong, đôi mắt Tần Liên đã rưng rưng, bi thương mà nhìn hắn.

“Cục cưng, đừng khóc. Ta sẽ không để bọn họ tới. Sau này đây chính là nhà của chúng ta, chỉ có hai người thôi, ngươi nói có được không?”

Vương Hữu Tiền thấy nàng khóc thì đau lòng vô cùng, vội vàng dỗ dành. Đến khi Tần Liên nín khóc mỉm cười, hắn mới yên tâm.

Hai người lại triền miên một hồi rồi mới mặc quần áo ra ngoài.

Tang sự của Vương Phát Tài còn chưa xong, bọn họ, đường đường là nhi t.ử cùng thê t.ử, lẽ ra phải ở trước linh đường khóc lóc bi ai.

Bên này, Tô Ngữ nghe Hứa thị nhắc đến, thì âm thầm suy đoán: cái c.h.ế.t của Vương Phát Tài tuyệt đối không đơn giản.

Dù chỉ từng gặp hắn một lần, nhưng nàng nhìn ra thân thể hắn rất khỏe mạnh, tuyệt đối không thể nói đột nhiên lâm bệnh mà c.h.ế.t ngay được.

Khả năng lớn nhất chính là, Tần Liên cùng Vương Hữu Tiền liên thủ hại c.h.ế.t lão già kia, để tiện cho hai người bọn họ được quang minh chính đại ở bên nhau.

Nhưng, chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến Tô Ngữ, nàng không muốn nghĩ nhiều.

Thời gian thoáng chốc đã bước vào tháng sáu. Thời tiết mỗi ngày một nóng bức, ba bảo bảo của nàng đã gần bốn tháng.

Nhờ mỗi ngày được uống một giọt linh tuyền, thân thể các bé đều vô cùng khỏe mạnh, không chỉ đã học được lật người, còn có thể tự mình nằm bò chơi một hồi.

Tô Ngữ thì không còn phải tự tay tưới nước cho cây ăn quả nữa. Nàng trực tiếp dẫn nước từ con sông sau nhà chảy vào ruộng, rồi trong kênh nước ấy bí mật hòa thêm linh tuyền.

Kênh nước rộng lớn, nước chảy nhiều, linh tuyền thêm vào sẽ bị pha loãng, không rõ ràng, lại không khiến hạ nhân phát hiện điều gì khác thường.

Những cây ăn quả trồng từ năm ngoái, chỉ sau một năm đã cao lớn chẳng khác nào cây ba bốn năm tuổi. Hoa trên cây nở rộ, đi trong vườn cây chẳng khác gì lạc vào bức họa.

Tô Ngữ còn phát hiện Khương Kỳ có tài vẽ tranh, b.út pháp cực kỳ sinh động.

Để tiện cho việc ngắm cảnh, hắn còn đặc biệt cho đặt bàn đá ghế đá trong vườn. Mỗi buổi trưa rảnh rỗi, hắn lại mang theo b.út mực ra vườn, vẽ phong cảnh cùng thê t.ử và con cái.

Một buổi chiều, Tô Ngữ cùng Lạc Tâm ngồi ngắm hoa trong vườn, tam bảo bảo mệt mỏi đã được ôm vào ngủ.

Nhìn những quả đào non treo lủng lẳng trên cành, Tô Ngữ bất giác nuốt nước miếng.

Cẩn thận nghĩ lại, nàng đã hơn hai năm chưa được ăn quả đào. Trước kia quá ngốc, không nghĩ đến chuyện gieo giống cây ăn quả trong không gian, để giờ trong đó chỉ toàn d.ư.ợ.c liệu, chẳng còn chỗ nào mà trồng.

“Hình như, đã lâu không gặp Tiểu Hoa tới chơi.”

Lạc Tâm bỗng nhiên lên tiếng.

Vốn dĩ trước kia còn sợ hãi nó, nhưng sau mấy lần gặp gỡ, nàng đã quen. Lâu nay không thấy, lại có chút nhớ.

“Đúng là đã lâu không gặp.”

Tô Ngữ gật đầu.

Từ sau khi mang thai, nàng không còn lên núi, Tiểu Hoa cũng chẳng ghé qua. Nay nàng đã sinh con mấy tháng, vì ba bảo bảo còn nhỏ nên càng không thể rời đi, đương nhiên cũng chẳng có dịp gặp lại.

“Có khi hôm nay A Minh bọn họ lên núi, nói không chừng sẽ chạm mặt Tiểu Hoa.”

Lời còn chưa dứt, phía xa đã xuất hiện một thân ảnh vàng óng chạy nhanh tới, hòa cùng mấy con ch.ó mèo trong sân nô đùa.

“Là Tiểu Hoa!”

Lạc Tâm chỉ về phía trước, kinh ngạc thốt lên.

Khương Kỳ ngồi xuống bên Tô Ngữ, còn Thủy Minh cười nói:

“Xem ra Tâm nhi có linh cảm thật, vừa nhớ tới thì nó đã đến rồi.”

“A Minh mặt mũi thật dày, rõ ràng Tiểu Hoa tự mình đến, lại còn nói là nhờ hắn đưa tới.”

Khương Kỳ nhàn nhạt vạch trần.

Thủy Minh chẳng hề ngượng ngùng, ngược lại còn cười toe:

“Tâm nhi nàng xem, hắn ghen tị chúng ta tâm ý tương thông, nên mới nói mát đó thôi.”

Mọi người nghe xong đều cười vang.

Một hồi sau, Tiểu Hoa cùng Phì Phì chơi chán rồi mới chạy lại gần.

“Tiểu Hoa, ngươi đến rồi à?”

Tô Ngữ mỉm cười chào.

Tưởng rằng nó sẽ không phản ứng, ai ngờ lại đứng thẳng người, hướng về phía nàng gật đầu.

“Nó… nghe hiểu?”

Tô Ngữ kinh ngạc nhìn Khương Kỳ.

“Tiểu Hoa càng lúc càng có linh tính.”

Hắn gật đầu.

Tiểu Hoa nghe vậy liền liếc hai người một cái, rồi lại thản nhiên nằm xuống nghỉ ngơi.

“Tiểu gia hỏa này thành tinh rồi, còn dám trừng ta.”

Lạc Tâm vừa tấm tắc vừa khen ngợi.

Trưa đến, mọi người cùng trở về phòng.

Tiểu Hoa theo Tô Ngữ vào đông phòng, nhìn thấy tam bảo bảo đã tỉnh, đang bò lăn lộn trên giường.

Nhìn thấy cha mẹ đi vào, mấy bé ê a cười khanh khách, cái miệng nhỏ nhắn há rộng, lộ vẻ vui sướng.

“Các bảo bối của ta đã tỉnh rồi à? Ngoan quá.”

Tô Ngữ vừa cười vừa đi tới.

Nhưng lạ thay, hôm nay ba bé không vươn tay đòi nàng bế, mà lại đồng loạt quay mắt nhìn về phía sau.

Nàng nghi hoặc xoay người, chỉ thấy Tiểu Hoa đang mở to mắt, hứng thú nhìn chằm chằm tam bảo bảo.

“Ê~ a!”

Kiều Kiều cười khanh khách, còn giơ nắm tay nhỏ về phía Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa nghiêng đầu, đôi mắt lóe sáng, chậm rãi há miệng…

Trái tim Tô Ngữ lập tức treo lơ lửng trong n.g.ự.c.

Hết chương 162.