“Meo~”
Một tiếng mèo kêu biếng nhác vang lên, Phì Phì – con mèo mập đen kia – không biết từ đâu đột nhiên lủi ra.
Nó nhảy phốc xuống lưng Tiểu Hoa, dùng chân trước vỗ vỗ đầu Tiểu Hoa.
Tiểu Hoa cố gắng xoay đầu, liếc mắt nhìn Phì Phì phía sau lưng, trong mắt lộ ra thần sắc mê mang, bất quá lại cũng không tiếp tục hướng về phía Kiều Kiều đi tới.
Bên cạnh, ba v.ú nuôi sớm đã ngẩn người tại chỗ, lúc này chân tay run rẩy, không dám thốt ra lời nào, chỉ sợ hãi nhìn Tiểu Hoa.
Tô Ngữ lúc này mới nhớ, mấy v.ú em và hạ nhân mới đến đều chưa từng gặp qua Tiểu Hoa, các nàng bị dọa như vậy cũng có thể hiểu được.
Nàng quay sang hỏi:
“Các ngươi sợ lắm sao?”
Ba v.ú nuôi mấp máy môi, lại không nói thành lời, chỉ đành liên tục gật đầu.
Tô Ngữ thấy thế thì bảo:
“Vậy các ngươi đi nghỉ ngơi trước đi, khi nào cần ta sẽ cho người gọi.”
Ba v.ú nuôi nghe vậy liền đồng loạt thở phào, nhanh ch.óng lui ra ngoài. Sau đó nàng lại nói với Hà Phương:
“Ngươi cũng đi phòng xép nghỉ ngơi đi, có việc ta sẽ cho gọi.”
Trong phòng vắng người, Khương Kỳ mới bước lên đóng c.h.ặ.t cửa, rồi đi tới bên kháng ngồi xuống, nhìn ba tiểu bảo bảo trên giường.
Tô Ngữ nghiêm giọng dặn Tiểu Hoa:
“Ngươi không được nhe răng với bọn nhỏ, hiểu không?”
“Phu nhân, ngươi thật không cần dặn đi dặn lại như vậy. Ta mới sẽ không nhe răng với ba tiểu chủ t.ử đâu.”
Tiểu Hoa mở miệng, từng chữ rõ ràng vang lên.
“Tiểu Hoa… vậy mà có thể nói?”
Tô Ngữ kinh ngạc nhìn nó, sau đó quay sang Khương Kỳ, vẻ không dám tin.
Khương Kỳ cũng sững sờ, cuối cùng nhìn về phía Phì Phì:
“Phì Phì, Tiểu Hoa… vì sao lại biết nói? Có phải do ngươi…”
“Không phải”.
“Không liên quan tới mèo con, đây là chuyện của chính ta.”
Tiểu Hoa vội vàng lên tiếng giải thích.
Qua lời nó kể, Tô Ngữ mới biết nguyên nhân Tiểu Hoa biến mất lâu nay là bởi vì trong lúc vô tình chạy vào chỗ sâu trong Vân Vụ sơn.
Ở đó, nó ăn một loại hoa màu lam, đơn độc mọc trên một cây thấp, toả ra hương thơm dễ ngửi. Vì mùi hương hấp dẫn, Tiểu Hoa mới c.ắ.n nuốt cả đóa hoa.
Không ngờ, sau khi đóa hoa bị ăn, cành lá liền héo rũ rồi biến mất. Còn Tiểu Hoa thì dần cảm thấy mệt mỏi, lại đau đớn khó chịu vô cùng.
Nó không biết mình đã ngủ bao lâu. Đến khi tỉnh lại thì phát hiện thân thể có chút biến hóa – quan trọng nhất là nó có thể mở miệng nói tiếng người.
Ban đầu, Tiểu Hoa chỉ có thể chậm rãi từng chữ, nhưng vẫn cảm thấy hưng phấn dị thường. Cha mẹ nó cũng kinh ngạc, song không nói gì thêm. Từ đó, mỗi ngày Tiểu Hoa chăm chỉ luyện tập, qua hơn một tháng mới thuần thục như bây giờ, và không chờ nổi mà tìm đến Tô Ngữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe xong, Tô Ngữ càng cảm thấy thế giới này tràn ngập huyền ảo.
Một đóa hoa, khiến động vật ăn vào liền biết nói tiếng người – từ cổ chí kim chưa từng nghe thấy.
Nàng hưng phấn hỏi Tiểu Hoa rất nhiều vấn đề. Nghĩ mà xem, một người một hổ mặt đối mặt, cùng nhau bàn chuyện hôm nay trời đẹp, cơm sáng ăn gì, trưa muốn ăn gì, đây đúng là cảnh tượng kỳ dị biết bao.
Trên kháng, ba tiểu bảo bảo dĩ nhiên không hiểu, nhưng chúng lại vô cùng hứng thú với Tiểu Hoa, đôi mắt tròn xoe dán c.h.ặ.t không rời.
“Quả nhiên là con ta, gan dạ thật lớn.”
Tô Ngữ thấy thế, có chút tự hào nói với Khương Kỳ.
“Bọn nhỏ chẳng qua là căn bản không biết sợ là gì thôi?”
Khương Kỳ trầm ngâm.
“Cái này… ha ha ha”.
Bị hắn nói toạc ra, Tô Ngữ chỉ cười khan, rồi cúi xuống kháng, nhìn ba bảo bảo ê a với Tiểu Hoa.
Từ hôm đó trở đi, chỉ cần tỉnh dậy là bọn nhỏ lại muốn thấy Tiểu Hoa, chơi với nó một lúc. Nếu không, chúng liền khóc không dứt cho đến khi Tiểu Hoa xuất hiện, tiếng khóc mới đột nhiên ngừng.
May mắn thay, lần này Tiểu Hoa không có ý định rời đi. Tô Ngữ đoán hẳn là vì vừa học được cách nói chuyện, nếu đi xa thì không ai hiểu nó, nên nó mới ở lại.
Về việc Tiểu Hoa biết nói, nàng cùng Khương Kỳ bàn bạc rồi quyết định tạm thời chưa cho Lạc Tâm và Thủy Minh biết. Dù sao chuyện Phì Phì biết nói họ cũng giấu kín.
Loại sự tình khó tin này, người biết càng ít càng tốt, nếu chẳng may lộ ra ngoài sẽ dẫn đến vô số phiền toái.
Hai người còn dặn dò Tiểu Hoa, trước mặt người khác thì không được mở miệng. Tiểu Hoa cũng đáp ứng, nói rằng nó chẳng buồn nói chuyện với người thường.
Đối mặt với một Tiểu Hoa ngày càng giống người, Tô Ngữ vừa thấy mới lạ, vừa cảm thấy mờ mịt.
Lúc mới xuyên đến, nàng nghĩ mình chỉ là tới làm ruộng. Sau đó biết Khương Kỳ kiếp trước cùng Thủy Minh có thân phận, nàng lại nghĩ mình sẽ bước vào cung đấu trạch đấu. Thế nhưng bây giờ, biết trên đời còn có chuyện huyền huyễn như vậy, nàng cảm thấy tựa hồ bản thân sẽ bước vào con đường tu luyện?
Trong khi nàng còn chìm trong suy nghĩ, thì ở Vân Vụ thôn, Tô gia, lại xảy ra một việc trọng đại có liên quan đến nàng.
…
Tại Tô gia, Tần Liên ngồi bên bàn, mỉm cười nhìn Tô An ở đối diện, thong thả nói:
“Cha, ta còn gọi ngài một tiếng cha, là vì cảm kích ngài đã gả ta cho nhà chồng tốt, nếu không, đâu có được ngày hôm nay ta ăn sung mặc sướng?”
“Tiểu Liên, ngươi sao lại nói chuyện với cha như thế?”
Bên cạnh, Lý thị vừa dỗ con gái nhỏ vừa trách.
“Không sao. Ta sớm đã nói, ta không có đứa con gái như thế. Ngươi có được phúc phận, đó là mệnh ngươi, không liên quan gì đến ta, cũng không cần cám ơn ta.”
Tô An lạnh lùng nói.
Hắn từ lâu đã đoạn tuyệt với Tần Liên, không ngờ hôm nay nàng lại tới, còn mang theo sính lễ hậu hĩnh. Chỉ riêng trang sức cùng bạc vụn đã hơn một trăm lượng, nhiều hơn số bạc hắn dành dụm cả đời.
Tô An vốn tham tài, nhưng không đến mức hồ đồ. Hắn thừa hiểu, Tần Liên ngoài miệng nói cảm kích, kỳ thực trong lòng hận hắn thấu xương. Nay mang bạc đến, ắt hẳn cũng có ý làm khó dễ hắn.
“Thật không ngờ, cha còn có lúc không tham tiền.”
Tần Liên khẽ lắc đầu, sau đó lại nở nụ cười như đã hiểu rõ điều gì, nói:
“Ta biết, cha đang nghĩ đến đại nữ nhi Tô Ngữ đi. Cũng phải thôi, hiện tại nàng ta hô mưa gọi gió, còn tốt hơn ta nhiều.”
Hết chương 163.