"Ngươi ở năm ngoái mùa hè đã cứu ta, ngươi quên rồi?"
Tư Đồ Nguyệt không thể tin nổi nhìn Khương Kỳ nói.
Tô Ngữ nghe vậy cũng quay đầu nhìn hắn. Năm ngoái mùa hè, chẳng phải là khi Khương Kỳ cùng Thủy Minh rời đi mấy ngày kia sao? Vậy mà còn có thời gian anh hùng cứu mỹ nhân, xem ra, cũng không phải chỉ lo gấp rút lên đường.
Khương Kỳ hơi lộ vẻ mơ hồ, cẩn thận nhìn Tư Đồ Nguyệt một hồi rồi lắc đầu:
"Ta không biết ngươi."
"A..."
Tô Ngữ bật cười khẽ.
Nàng có thể nói, nàng thích nhất chính là hắn nghiêm trang đứng đắn mà mở miệng lại khiến người ta dở khóc dở cười hay không?
Nhìn sắc mặt Tư Đồ Nguyệt lúc này, quả thực còn khó coi hơn ăn phải ruồi bọ.
"Năm ngoái mùa hè, ngươi cùng một nam t.ử cưỡi ngựa, cứu một cỗ xe đang bị người vây đ.á.n.h, ngươi quên rồi?"
Tư Đồ Nguyệt vội vã nói, sau đó chờ đợi hắn nhớ ra.
Khương Kỳ gật gù như tỉnh ngộ, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại bình tĩnh:
"Đúng là ta từng cứu, nhưng ta không biết ngươi."
"Chuyện đó cũng không trách ngươi. Ta lúc ấy ngồi trong xe, ngươi không thấy ta cũng bình thường. Ta vốn định lưu lại hảo hảo cảm tạ, nhưng ngươi cùng người kia lại lập tức giục ngựa rời đi, ta muốn gọi cũng không kịp."
Tư Đồ Nguyệt nói, vẻ mặt thoáng tiếc nuối, song lại cười dịu dàng:
"Không sao cả, ta dốc tâm tìm, nay cũng đã tìm được ngươi."
"Ngươi làm sao biết chuyện của Tô An?"
Khương Kỳ ngẩng đầu nhìn nàng, lạnh lùng hỏi.
Tuy thái độ hắn không mấy tốt, nhưng Tư Đồ Nguyệt lại thấy vui vì được hắn chủ động hỏi chuyện.
"Ta cũng không rõ, là Vân di nói cho ta."
"Vân di là ai?"
"Vân di chính là Vân di, không cần nhắc tới. Hiện tại ta đã tìm được ngươi, ngươi đi theo ta được không, để ta báo đáp ơn cứu mạng?"
Nói rồi nàng định tiến lên kéo tay áo Khương Kỳ, lại bị hắn hất ra, chỉ có thể ủy khuất đứng nhìn.
"Ngươi định báo đáp thế nào?"
Tô Ngữ nhàn nhạt hỏi.
Tư Đồ Nguyệt liếc nàng một cái, rồi ngạo nghễ nói:
"Đương nhiên là lấy thân báo đáp."
Tô Ngữ cạn lời.
Nàng nên nói thế nào đây? Vị muội muội này, quả thật chính là một thiếu nữ não tàn.
"Nếu người cứu ngươi là một lão quái, ngươi cũng chịu lấy thân hứa hôn sao?"
Tô Ngữ tò mò.
"Đương nhiên không. Loại quái vật ấy, đừng nói cưới, ngay cả cứu ta cũng không có tư cách."
Tư Đồ Nguyệt ngẩng cằm cao ngạo.
Tô Ngữ nhún vai, không buồn để ý đến nàng nữa, mà quay sang Tần Liên:
"Xem ra ngươi chẳng qua cũng chỉ là một con ch.ó bên người kẻ khác mà thôi. Đã vậy thì tái kiến. Nhưng Tần Liên, nếu ngươi còn dám sinh sự…"
"Bớt việc thì sao? Ta không cam tâm, cũng tuyệt đối sẽ không để ngươi sống yên ổn!"
Tần Liên nghiến răng nghiến lợi.
Tô Ngữ lạnh lùng nhìn nàng, tay phải khẽ nhấc, một cây ngân châm liền lao v.út tới.
Ngân châm cắm thẳng vào dái tai Tần Liên, nàng căn bản không kịp né tránh. Chỉ thấy nơi ấy lập tức nóng rát, đau đớn, tuy không chảy m.á.u nhưng vẫn khiến nàng biến sắc.
"Tô Ngữ! Ngươi làm gì?"
Tần Liên sờ tai mình, vừa chạm đã đau, tức giận trừng mắt.
"Không có gì, chỉ là cảnh cáo nho nhỏ thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ nhàn nhạt đáp.
"Ngươi… đây là g.i.ế.c người!"
Tần Liên vừa sợ vừa giận, nói năng lộn xộn.
"G.i.ế.c người?"
Tô Ngữ cười nhạt.
"Ngươi còn sống sờ sờ đây, làm sao gọi là g.i.ế.c người?"
"Ngươi vừa xuyên thủng tai ta, đây là chứng cớ!"
Tần Liên chỉ vào lỗ trên tai hét lớn.
"Chỉ là một lỗ tai thôi, nói không chừng tự ngươi xuyên đó."
"Không thể nào! Chính là ngươi làm! Ta vô duyên vô cớ xuyên lỗ tai mình làm gì?"
"Đương nhiên là để đeo khuyên tai."
Tô Ngữ cười gian, nhẹ giọng:
"Ngươi bây giờ cùng bà chủ tiệm bạc kia thân thiết, cửa hàng bạc chẳng phải đều do ngươi quản sao? Có lẽ ngươi muốn nhiều thêm một đôi khuyên tai, nên cố ý xuyên thêm lỗ tai nữa. Ngươi nói có phải không?"
Tần Liên thoáng sững sờ, vô thức sờ tai, quả nhiên có lỗ mới.
"Đây rõ ràng là ngươi xuyên! Ta tin huyện thái gia sẽ phân xử rõ ràng. Nếu ta vì mang khuyên tai, sao lại chỉ xuyên một bên?"
Tần Liên cố gắng cãi lại.
"Vậy à?"
Tô Ngữ cười gian trá.
"Thế thì ta giúp ngươi."
Dứt lời, nàng lại phóng một cây ngân châm, lần này xuyên qua dái tai trái.
"A!"
Tần Liên đau thấu, ôm cả hai tai thét:
"Tô Ngữ, ngươi quá đáng lắm!"
"Ta ngồi yên đây, ngươi nói gì thế?"
Tô Ngữ nhún vai vô tội.
"Rõ ràng tai ta bị ngươi đ.â.m thủng, ngươi còn giả bộ!"
Tần Liên tức muốn nổ tung.
"Ta chỉ là một nha đầu nông thôn, sao có thể ở xa như vậy mà đ.â.m thủng tai ngươi được? Ngươi đừng nói đùa nữa."
Tô Ngữ thu lại nụ cười, giọng lạnh xuống.
"Tần Liên, ta đã cho ngươi nhiều cơ hội. Nếu ngươi không biết trân trọng cuộc sống hiện tại… vậy đừng trách."
Nói xong nàng đứng dậy. Khương Kỳ và Tô Ngôn cũng lập tức theo sau.
"Ngươi muốn đi đâu?"
Tư Đồ Nguyệt nhanh ch.óng chắn trước mặt Khương Kỳ.
"Tránh ra."
Hắn lạnh lùng quét nàng một cái.
Nữ nhân này nhiều lần dây dưa, thật sự coi hắn là người dễ tính?
"Ngươi đã cứu ta, ta muốn báo ân."
"Không cần."
"Nhưng ta cần. Ta nhìn trúng ngươi, ngươi phải theo ta."
Sắc mặt Tư Đồ Nguyệt trầm xuống, nàng vỗ tay hai cái.
Ngay lập tức, mấy đại hán áo đen từ trong phòng lao ra.
---
Hết chương 170.