Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 171: PHÁ HỦY MẶT NÀNG



 

Tô Ngữ và Khương Kỳ vừa xuất hiện, mấy kẻ kia đều kinh ngạc. Đại hán cao chừng sáu thước, lưng hùm vai gấu, mặt mày nghiêm nghị, trên người mang theo sát khí, nhìn thế nào cũng không giống hạ nhân hay hộ vệ bình thường.

“Khương Kỳ, ngươi hoặc là ngoan ngoãn theo ta, hoặc là…”

Tư Đồ Nguyệt lạnh lùng cất tiếng, khẩu khí cứng rắn,

“Hoặc là bị ép theo ta. Dù thế nào đi nữa, ngươi đã bị ta nhìn trúng, thì sẽ không có lựa chọn khác.”

“Nếu ta không theo thì sao?”

Khương Kỳ nheo mắt, đáy mắt lóe ánh nguy hiểm, nhưng giọng nói vẫn thản nhiên.

“Vậy thì đừng trách ta.”

Tư Đồ Nguyệt cười đắc ý, rồi ánh mắt chuyển qua Tô Ngữ.

“Chậc chậc… gương mặt này đúng là mê hoặc lòng người, quả thật giống hệt hồ ly tinh mẹ ngươi. Giữ lại cũng chỉ thêm tai họa, chẳng bằng phá hủy đi cho rồi.”

“Vậy ngươi thử xem.”

Tô Ngữ cười nhạt, ánh mắt mang theo chút chế nhạo. Nữ nhân này chẳng lẽ tưởng rằng chỉ với mấy kẻ phía sau nàng ta đã có thể làm khó được nàng và Khương Kỳ sao?

“Ta biết võ công ngươi không tệ, mấy kẻ này không phải đối thủ của ngươi. Cho nên ta đặc biệt chuẩn bị cho ngươi một đối thủ, đủ để ngươi đ.á.n.h cho đã tay.”

Theo giọng nói tự tin của Tư Đồ Nguyệt, từ cửa đột nhiên có một bóng đen phi thân tiến vào.

Thân ảnh hắn nhanh đến nỗi nhìn không rõ, chỉ thấy y phục toàn màu đen. Hắn vừa tới gần liền rút kiếm, thẳng tay đ.â.m về phía Khương Kỳ.

Khương Kỳ nghiêng người ra sau, tránh thoát lưỡi kiếm. Hắc y nhân vọt qua trước mặt hắn, lập tức xoay người công tiếp.

Hai bên giao thủ kịch liệt. Tốc độ của Khương Kỳ nhanh hơn, thường xuyên tung ra những cú đá cực mạnh khiến hắc y nhân kêu lên đau đớn.

“Hoan Hoan, nàng cẩn thận.”

Hắn dặn một tiếng, rồi phi thân ra ngoài, chỉ thoáng chốc đã biến mất.

“Xem ra trong lòng hắn, ngươi chẳng đáng gì. Vậy mà hắn có thể bỏ mặc ngươi ở lại.”

Tư Đồ Nguyệt cười lạnh, giọng chua chát,

“Lên cho ta! Hủy gương mặt của nàng trước!”

Theo mệnh lệnh, mấy đại hán lập tức bao vây Tô Ngữ và Tô Ngôn.

“Tiểu Ngôn, đứng sau lưng tỷ.”

Tô Ngữ dặn nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tỷ tỷ yên tâm, tỷ phải cẩn thận.”

Tô Ngôn ánh mắt kiên định, không hề sợ hãi.

Đại hán càng lúc càng áp sát. Ngay khi bọn chúng gần tới nơi, Tô Ngữ xoay người, hai tay tung ra mấy chục cây ngân châm sáng loáng.

Đám người kia chưa từng thấy thủ pháp này của nàng, lại vốn coi thường nàng là nữ t.ử yếu ớt, nên hoàn toàn không phòng bị. Ngân châm cắm vào người nhưng chúng chẳng mấy để tâm, nghĩ rằng vài cây châm nhỏ chẳng thể làm gì được.

Thế nhưng khi chuẩn bị ra tay với Tô Ngữ, bọn chúng lại phát hiện toàn thân mất sức, đứng không vững.

Tư Đồ Nguyệt đứng ở cửa chỉ thấy thuộc hạ bỗng bất động, liền tức giận quát:

“Các ngươi làm gì thế? Mau lên cho ta!”

Nhưng đáp lại nàng là tiếng “bịch bịch” liên tiếp, cả đám đại hán ngã xuống đất, không bò dậy nổi.

“Ngươi nuôi thủ hạ thật vô dụng. Khổ người lớn như vậy mà yếu ớt không khác gì rơm rạ nhét trong áo, giày chắc cũng độn cả tấc? Đúng là làm trò hù dọa thiên hạ.”

Tô Ngữ thản nhiên cười lạnh.

Tư Đồ Nguyệt nhìn bọn thủ hạ bất tỉnh, trong lòng giận dữ xen lẫn kinh ngạc. Nàng ta không ngờ Tô Ngữ lại có chiêu này.

Thật ra, ngân châm nàng vừa dùng khác hẳn lần trước đối phó Tần Liên. Khi ấy chỉ là ngân châm thường, còn lần này trên châm có thoa t.h.u.ố.c mê – thứ nàng từng chuẩn bị cho Lạc Tâm luyện tập. Dù sau này bị bỏ dở, nhưng lúc này lại phát huy tác dụng.

Nghĩ vậy, khóe môi Tô Ngữ khẽ cong, nhưng Tư Đồ Nguyệt nào biết được.

Tư Đồ Nguyệt c.ắ.n răng. Khương Kỳ tạm thời rời đi, nhưng có thể quay lại bất cứ lúc nào. Nàng ta phải nhanh ch.óng ra tay với Tô Ngữ.

Nghĩ thế, nàng liền tháo xuống chiếc đai lưng màu vàng bên hông.

Tô Ngữ liếc nhìn, lập tức hiểu rõ. Quả nhiên, chỉ thoáng sau, dải lưng biến thành một ngọn roi mảnh bằng bạc, dài chừng năm thước, nhỏ hơn cả ngón út, toàn thân sáng loáng, trên bề mặt gắn đầy ngân đinh sắc bén.

“Hừ, chỉ biết dùng ám chiêu, ngươi còn dám càn rỡ trước mặt ta? Thật không biết xấu hổ!”

Tư Đồ Nguyệt hừ lạnh, quét roi vun v.út, đầu roi tựa như linh xà, quất thẳng vào mặt Tô Ngữ.

Ánh mắt Tô Ngữ chợt lạnh. Nữ nhân này quả nhiên muốn hủy dung mạo của nàng, lòng ghen tỵ đúng là độc ác. Nhưng nàng đâu đứng yên để người ta đ.á.n.h.

“Tiểu Ngôn, lui qua một bên!”

“Biết rồi, tỷ tỷ cẩn thận!”

Tô Ngôn đáp, lập tức né sang tường. Hắn biết mình không giúp được gì, càng không thể trở thành gánh nặng cho tỷ tỷ.

---

Hết chương 171.