Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 172: KHÔNG BIẾT XẤU HỔ



 

Tô Ngữ nhìn cây roi bạc quất thẳng đến trước mặt, khóe môi khẽ nhếch, nở nụ cười lạnh.

Nàng cúi mắt, liếc qua mấy gã đại hán đang ngã lăn dưới đất, bên người vẫn còn vung vãi trường đao.

Tô Ngữ nhẹ nhàng hất mũi chân, một thanh đao liền bị bật lên. Nàng nhanh tay đón lấy, vừa vặn lúc roi bạc v.út tới.

Lưỡi đao vung lên, thân roi liền bị quấn c.h.ặ.t.

“Chút bản lĩnh mèo cào thế này mà cũng dám dùng roi? Không bằng đưa cho ta thì hơn.”

Tô Ngữ cười khẩy, siết mạnh trường đao, ép roi bạc căng cứng, ánh mắt tràn ngập trào phúng nhìn Tư Đồ Nguyệt.

“Ngươi nằm mơ!”

Tư Đồ Nguyệt nghiến răng ken két, từng chữ như rít ra từ kẽ răng.

Miệng thì cứng rắn, nhưng trong lòng nàng lại khiếp hãi. Rõ ràng vừa rồi nàng đã dốc hết toàn lực, thế mà roi lại không nhúc nhích, bị Tô Ngữ khống chế c.h.ặ.t chẽ. Sức lực này… sao có thể kinh người đến vậy?

Trong tay Tô Ngữ cầm trường đao, nàng cảm nhận rõ lực đạo từ Tư Đồ Nguyệt truyền đến. Nhưng muốn đoạt roi khỏi tay nàng ư? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Tô Ngữ khẽ hất mạnh cánh tay, đao bạt ngược về sau. Tư Đồ Nguyệt liền không giữ nổi, chuôi roi vuột khỏi tay, còn sượt qua làm rách da nàng, m.á.u tươi trào ra ngay tức thì.

Roi bạc bay ngược về phía Tô Ngữ, nàng liền giơ tay nắm lấy.

Nhìn Tư Đồ Nguyệt đang nhăn mặt che vết thương, Tô Ngữ mỉm cười châm chọc:

“Đã nói ngươi không phải đối thủ, vậy mà còn không chịu tin.”

Tư Đồ Nguyệt tức giận đến nghẹn lời. Giờ roi đã rơi vào tay đối phương, có nói thêm gì cũng chỉ càng thêm mất mặt.

Bên cạnh, Tần Liên từ lúc náo loạn đã lén nép sang một bên. Giờ chứng kiến Tô Ngữ dễ dàng đoạt v.ũ k.h.í của Tư Đồ Nguyệt, nàng kinh ngạc đến mức ánh mắt lấp lánh. Nàng chưa từng ngờ tới, Tô Ngữ lại lợi hại đến thế.

Trong lúc không khí lặng xuống, Khương Kỳ bước vào, tay dắt một sợi dây thừng. Trên dây, trói c.h.ặ.t một hắc y nhân đã bị bắt sống.

“Xong cả rồi?”

Hắn đi đến bên Tô Ngữ, nhàn nhạt hỏi, giọng điệu bình thản như chỉ đang hỏi nàng có ăn cơm hay chưa.

“Đương nhiên. Chàng quên ta là ai rồi à?”

Tô Ngữ khẽ hất cằm, nụ cười sáng rỡ.

Tư Đồ Nguyệt chợt hiểu: thì ra vừa rồi Khương Kỳ bỏ đi, không phải vì mặc kệ Tô Ngữ, mà là bởi hắn thừa biết trong phòng này chẳng ai làm khó được nàng, cho nên mới yên tâm rời đi. Nghĩ đến đây, lòng nàng tràn đầy thất bại. Sao lại như thế? Vì cớ gì một thôn nữ như Tô Ngữ, nay lại thành ra lợi hại đến mức này? Rõ ràng Vân… phu nhân từng nói, nàng chỉ là một quê nữ thô lậu, dù có theo Khương Kỳ học võ vài năm cũng không thể giỏi đến vậy!

“Người kia sao rồi?”

Tô Ngữ liếc nhìn hắc y nhân ngất lịm dưới đất, hỏi.

“Ta đ.á.n.h ngất rồi.”

Khương Kỳ dứt lời, liếc sang Tư Đồ Nguyệt, giọng lãnh đạm:

“Lần sau nếu còn muốn đến gây chuyện, nhớ mang theo vài kẻ có chút bản lĩnh.”

“Không cần chờ lần sau đâu…”

Một giọng nói uyển chuyển, ngọt ngào mà yêu mị vang lên. Theo tiếng nói, một nữ t.ử bạch y che mặt chậm rãi bước vào.

Nàng dáng người uyển chuyển, áo mỏng khoác ngoài chỉ như sương khói, gương mặt nửa che nửa hở, càng làm người ta sinh lòng tò mò.

Mỗi bước đi, mùi hương dìu dịu theo gió lan tỏa, khiến người nghe giọng, ngửi hương cũng muốn si mê.

“Phu nhân!”

Tư Đồ Nguyệt vui mừng chạy tới, cất tiếng gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nguyệt nhi, tay con làm sao thế này?”

Nữ t.ử được gọi là Vân phu nhân nhíu mày, trong giọng vừa có trách, vừa có thương.

“Đều tại ả ta!”

Tư Đồ Nguyệt oán hận chỉ thẳng vào Tô Ngữ,

“Ả cướp roi của con, còn khiến con bị thương!”

Nàng nào dám nói thật là mình bị roi sượt qua khi tuột tay, chỉ mập mờ đổ hết lên đầu Tô Ngữ.

Vân phu nhân liếc vết thương một cái, ánh mắt lóe sáng, dường như đã đoán rõ ngọn nguồn.

“Lấy t.h.u.ố.c trị thương cùng vải băng tới.”

Bà ta khẽ ra lệnh.

Lập tức, một nha hoàn bước nhanh vào, dâng hòm t.h.u.ố.c.

Vân phu nhân rắc t.h.u.ố.c bột, rồi khéo léo băng bó cho Tư Đồ Nguyệt, dịu dàng dặn:

“Mấy ngày tới đừng để dính nước, nghe chưa?”

“Con biết rồi, phu nhân. Con luôn là đứa nghe lời nhất mà.”

Tư Đồ Nguyệt vừa nói vừa cười nịnh nọt.

Khương Kỳ cùng Tô Ngữ đưa mắt nhìn nhau, thần sắc nghiêm trọng. Nữ nhân này thoạt trông dịu dàng, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, ẩn chứa sát khí.

Trong lòng Tô Ngữ phiền muộn vô cùng. Nàng chưa từng đắc tội những kẻ này, vậy vì sao bọn họ lại cứ nhắm vào nàng, căm hận như khắc cốt ghi tâm?

“Phu nhân, người nhất định phải dạy dỗ nữ nhân không biết xấu hổ này một trận.”

Tư Đồ Nguyệt nghiến răng, hằn học nhìn Tô Ngữ.

“Ngốc t.ử.”

Vân phu nhân khẽ chạm ngón tay vào trán nàng, giọng lộ vẻ trách móc.

“Con… con sai ở đâu sao, phu nhân?”

“Ngươi có hủy dung nàng thì có làm sao? Chi bằng bắt ba đứa con của nàng về, để nàng tận mắt chứng kiến chúng bị g.i.ế.c trước mặt. Như vậy chẳng phải càng khiến nàng đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại sao?”

Vân phu nhân cười nhạt, như bàn về chuyện cơm nước thường ngày.

“Đúng rồi, sao con lại ngốc thế! Vậy để con lập tức cho người đi bắt…”

“Không cần. Ta đã sớm sai người đi rồi, giờ chắc cũng tới nơi.”

Vân phu nhân mỉm cười đắc ý.

Sắc mặt Tô Ngữ, Khương Kỳ cùng Tô Ngôn đồng loạt sa sầm. Ngọn lửa giận trong lòng Tô Ngữ bùng lên dữ dội.

Hai nữ nhân vô sỉ này, dám ngang nhiên bàn mưu hại con nàng ngay trước mặt!

Không thể nhịn thêm được nữa!

Tô Ngữ siết c.h.ặ.t roi bạc, quất thẳng về phía Vân phu nhân.

Nhưng Vân phu nhân sớm có đề phòng, liền kéo Tư Đồ Nguyệt né sang bên, nhẹ nhàng tránh thoát. Roi quất mạnh xuống đất, “Bốp!” một tiếng vang giòn, lưu lại vết hằn trắng bệt sâu hoắm trên nền đá.

---

Hết chương 172.