Nha hoàn còn sót lại, Tô Ngữ căn bản không thèm để vào mắt.
Nàng kéo Tô Ngôn đi ra cửa trước, Khương Kỳ đ.á.n.h xe ngựa theo sau.
Ngoài cổng, Hà Tam nằm bất tỉnh bên cạnh xe. Khương Kỳ vội nhảy xuống kiểm tra, thấy hắn chỉ ngất đi, liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó đặt hắn vào xe ngựa.
Một chiếc xe do Khương Kỳ đ.á.n.h, còn Tô Ngữ cùng Tô Ngôn lên xe của Tần Liên, hai xe nối nhau lao thẳng về Vân Vụ thôn.
Vì quá nóng ruột, tốc độ đ.á.n.h xe gần như cực hạn. Chưa đến nửa khắc, bọn họ đã về tới cửa nhà.
Thấy đại môn mở rộng, hai hạ nhân đứng canh ngoài cửa, trong lòng Tô Ngữ liền bớt lo lắng đôi phần.
“Đại gia phu nhân đã về! Thủy đại gia bảo mau vào chính viện.”
Hai hạ nhân vội vàng bẩm báo.
Khương Kỳ lập tức phân phó:
“Dắt xe vào trong, người trên xe cũng mang cả vào chính viện.”
Nói xong, hắn cùng Tô Ngữ và Tô Ngôn bước nhanh vào.
Vừa qua sân, họ đã thấy bảy tám hán t.ử áo đen nằm la liệt giữa viện. Nhưng Tô Ngữ không buồn liếc mắt, chỉ cắm đầu chạy thẳng vào chính phòng.
Đẩy cửa đông phòng, nàng thấy bốn v.ú nuôi mỗi người bế một đứa nhỏ cho b.ú, còn Lạc Tâm ngồi bên cạnh canh.
“Muội muội, muội đã về...”
Lạc Tâm thấy Tô Ngữ liền mừng rỡ đứng lên.
“Ừ, tỷ tỷ. Các con thế nào?”
Tô Ngữ đáp vội, bước nhanh tới chỗ mấy đứa nhỏ.
Thấy mấy tiểu bảo mở mắt uống sữa, còn nhoẻn miệng cười với nàng, trên người không thương tích, cũng không bị kinh sợ, Tô Ngữ mới thật sự yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Kỳ và Tô Ngôn dừng lại ngoài cửa, thấy bọn nhỏ an ổn thì cũng không vào thêm, chỉ xoay người đi bàn bạc việc xử trí.
Vừa lúc đó, Thủy Minh từ ngoài vào, trên tay còn cầm kiếm.
“Các ngươi đã về?”
“Ngươi đây là?”
Khương Kỳ hỏi.
“Có kẻ chạy thoát, ta đuổi theo. May được Phì Phì vung móng vỗ cho bất tỉnh, tiểu Hoa tha về, hiện để trong sân.”
Ba người cùng ra viện. Dưới giàn nho, nắng gần chính ngọ mà vẫn mát rượi. Trên nền đá cuội chính giữa, mười mấy kẻ áo đen nằm ngổn ngang. Ngoài Vân Song còn chút ý thức, tất cả đều ngất lịm.
Nghe Khương Kỳ kể lại mọi chuyện, Thủy Minh cũng trăm mối không giải, không hiểu sao bọn chúng dám xông tới như vậy.
Lúc này, Tô Ngữ bế bọn nhỏ xong mới cùng Lạc Tâm ra sân. Nàng nhìn đám hắc y, liền phân phó:
“Trời nóng thế này, đem nước lạnh cùng băng tới, tưới cho bọn chúng hạ nhiệt.”
Hạ nhân vâng lời, xách từng thùng nước tạt xuống.
Đang bị nắng thiêu đốt, lại bất ngờ hứng nước lạnh băng, đám người kia lập tức run rẩy, cả trong hôn mê cũng nhăn nhó khó chịu.
Chỉ một lát, ngay cả Vân Song vốn còn tỉnh cũng chịu không nổi mà hôn mê theo.
Liên tục năm lần như vậy, Khương Kỳ mới khoát tay cho dừng.
Hắn mỉm cười, giả bộ lo lắng:
“Thế này cũng không tỉnh được. Hay thử đổi sang nước nóng xem? Dội lạnh mãi, e là bọn chúng đông cứng cả rồi.”
---
Hết chương 174.