Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 175: NINH THỊ – NGƯỜI KIA



 

“Các ngươi... này…”

Tư Đồ Nguyệt mơ màng vừa tỉnh, liền nghe thấy lời đề nghị của Khương Kỳ, theo bản năng mở miệng.

“Chủ ý này không tệ a, còn chưa kịp làm, nàng đã tỉnh rồi.”

Tô Ngữ nhấp một ngụm trà, nhẹ giọng cười khẽ.

“Tiện nhân! Ngươi nhất định không có kết cục tốt!”

Tư Đồ Nguyệt nghiến răng, cố gắng chống thân đứng dậy, hung hăng trừng Tô Ngữ.

Toàn thân nàng ướt đẫm, lớp trang dung tinh xảo trên mặt đã bị nước làm nhòe nhoẹt, vừa buồn nôn lại dữ tợn.

Ngược lại, Tô Ngữ từ trước đến nay vốn chẳng cần phấn son, da dẻ vốn đã mịn màng nhờ linh tuyền dưỡng sinh.

Chẳng qua trong không gian của nàng cũng chứa không ít đồ trang điểm, những thứ vớt được ở mạt thế. Khi ấy, thiên hạ người người chỉ lo tìm thức ăn, d.ư.ợ.c liệu, ai ngờ đồ xa xỉ lại lọt cả vào tay nàng, chất đầy một rương lớn.

Lúc này nhìn bộ dạng nhếch nhác của Tư Đồ Nguyệt, nàng suýt nữa đã nổi hứng muốn lấy chút đồ trang điểm không thấm nước trong không gian ra cho nàng ta, chỉ tiếc thời điểm và hoàn cảnh không cho phép.

“Đã tỉnh thì thôi, không cần nhiều lời.”

Khương Kỳ lạnh nhạt liếc nhìn Tư Đồ Nguyệt.

“Nói cái gì? Khương Kỳ, ta thật lòng thích ngươi, muốn cùng ngươi rời khỏi cái chỗ nát này. Ai ngờ ngươi chẳng biết cảm kích, ngược lại còn đối xử như vậy với ta cùng Vân phu nhân!”

Tư Đồ Nguyệt đỏ hoe mắt, nước mắt lấp lánh như thể chính mình mới là kẻ bị phụ bạc.

“Ngươi tới nói đi.”

Khương Kỳ hoàn toàn không để tâm đến nàng, mà bước tới trước mặt Vân thị.

“Ha ha, ngươi muốn biết điều gì?”

Vân thị lạnh lùng cười, chưa để hắn đáp, đã tiếp tục:

“Là muốn biết nhạc mẫu đại nhân của ngươi phong lưu trụy lạc đến mức nào? Hay là muốn biết thê t.ử mà ngươi nâng niu che chở, rốt cuộc là con của ai? Hay nói, ngươi muốn biết thê t.ử của huynh đệ ngươi cùng thê t.ử của ngươi, rốt cuộc có phải cùng chung một người cha?”

“Ta chỉ muốn ngươi câm miệng.”

Khương Kỳ ánh mắt băng lãnh, không đợi nàng nói hết, liền rút chủy thủ bên hông, một đao xuyên tim.

“A…”

Tư Đồ Nguyệt trừng mắt nhìn, không tin nổi vào cảnh trước mắt. Vân thị khóe môi rỉ m.á.u, ngã gục xuống đất, tắt thở.

“A a a ——” tiếng thét bén nhọn vang lên.

“Ngươi… ngươi vậy mà g.i.ế.c Vân phu nhân? Khương Kỳ, ngươi là cầm thú! Cha ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Tư Đồ Nguyệt gào lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Kỳ làm như không nghe, chỉ quay sang nhìn Tạ Hoành đang hôn mê bên cạnh.

Thuốc mê hắn dùng không nặng, tính toán thời gian, hẳn đã sắp tỉnh. Quả nhiên, chừng một khắc sau, Tạ Hoành khẽ động, dần mở mắt.

Tư Đồ Nguyệt lập tức nhào tới bên cạnh ông ta, khóc nức nở:

“Tạ thúc thúc… ngài tỉnh rồi… Vân phu nhân… nàng… nàng c.h.ế.t rồi!”

“Ngươi nói gì?”

Tạ Hoành kinh hãi.

“Là hắn! Chính Khương Kỳ g.i.ế.c Vân phu nhân!”

Nàng run rẩy chỉ về phía hắn. Trong mắt chất chứa sợ hãi, căm hận, còn cả hối hận vô cùng.

Nếu không phải nàng si mê Khương Kỳ ngay từ đầu, sao lại khiến Vân thị vì nàng mà bỏ mạng, để bản thân rơi vào kết cục này?

“Ngươi thực sự g.i.ế.c nàng? Vì sao? Chẳng lẽ ngươi không muốn biết thân phận của Ninh thị? Không muốn biết cha của Tô Ngữ là ai?”

Tạ Hoành hỏi dồn.

“Đến lúc cần biết, tự nhiên sẽ rõ. Miệng của ả quá bẩn, ta không muốn nghe.”

Khương Kỳ thản nhiên.

“Ngươi không muốn nghe, vậy còn ngươi?”

Ánh mắt Tạ Hoành xoay sang Tô Ngữ.

“Ta càng không muốn nghe.”

Giọng nàng lạnh nhạt.

Nương nàng, sớm muộn nàng cũng sẽ biết rõ, chẳng cần vội vàng vào lúc này.

“Ha ha ha… ha ha ha…”

Tạ Hoành ngửa mặt cười như điên, cười đến ứa lệ.

“Thì ra ta cùng Song nhi vẫn xem thường các ngươi. Các ngươi không muốn nghe, ngược lại ta càng muốn nói!”

Khương Kỳ chẳng đáp, chỉ thong thả ngồi xuống bên bàn đá.

Trong thoáng chốc, cả sân lặng ngắt.

Một lát sau, Tạ Hoành nhắm mắt, như chìm trong ký ức đã phủ bụi, chậm rãi kể:

“Mười chín năm trước, Vân thị khi ấy vẫn là đại tiểu thư Vân gia ở Thịnh Kinh. Một lần theo gia quyến lên hoàng giác tự thắp hương, nàng gặp một thiếu nữ mười bảy tuổi – Ninh thị. Ninh thị, dung nhan tuyệt mỹ, tính tình lại hiền lương, vừa gặp đã hợp ý Vân thị. Hai người trò chuyện như tri kỷ. Vân thị thấy nàng chỉ có một mình, bèn hỏi thăm. Ninh thị cho biết mình đi cùng ca ca, nhưng ca ca có việc ghé thăm cố nhân nên nàng đợi ở đây. Vân thị liền mời hai huynh muội đến ở lại Vân phủ. Sau khi ca ca nàng trở về, hỏi qua ý hắn, cả hai mới đồng ý. Người ca ca ấy – Ninh Cảnh Tô – dung mạo tuấn mỹ như tiên nhân trong họa, khí chất thanh cao, chỉ là quá mức lạnh lùng. Thế nhưng, khi nhìn sang muội muội, ánh mắt hắn lại chan chứa nhu tình, sủng nịnh khó giấu. Chính nụ cười hiếm hoi của hắn, đã khiến Vân thị động lòng, từ đó say mê không dứt…”

---

Hết chương 175.