“Chuyện sau đó, ngươi với Vân thị cũng không rõ ràng, đúng không?”
Tô Ngữ nhàn nhạt hỏi.
“Đúng.”
Tạ Hoành thẳng thắn gật đầu.
Chuyện phía sau, hắn quả thật không biết, cũng chẳng có ý định lừa gạt Tô Ngữ.
Khương Kỳ xen vào:
“Sư phụ ngươi vì sao lại cứu Vân thị? Nàng và Vân thị có quan hệ gì? Còn Tư Đồ Nguyệt thì sao, nàng với Vân thị, với ngươi, rốt cuộc là quan hệ thế nào?”
“Ta không biết vì sao sư phụ cứu Vân thị, bà cũng chưa từng nói. Vân thị cũng không hé răng về chuyện này. Còn Nguyệt nhi… nàng là nữ nhi của sư phụ.”
Tạ Hoành đáp.
Nghe đến đây, trong lòng Tô Ngữ bỗng dấy lên một trận hỗn loạn, như cỏ dại cuồng phong xô đẩy.
Nàng cố trấn định mà hỏi:
“Sư phụ ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Không biết.”
Tạ Hoành lại lắc đầu.
Tô Ngữ ngạc nhiên:
“Ngươi là đồ đệ, mà tuổi tác sư phụ ngươi cũng không rõ?”
Rồi nàng lại nghĩ đến một vấn đề khác:
“Vậy… phụ thân của Tư Đồ Nguyệt là ai?”
“Chỉ biết tên hắn là Tư Đồ Hạo. Ngoài ra, ta cũng không biết gì thêm.”
Tô Ngữ: …
Hỏi gì cũng không biết!
Nàng đổi hướng:
“Vậy, các ngươi thuộc môn phái nào?”
Câu hỏi này lại khiến Tạ Hoành ngẩn ra.
Hắn giật mình nhận ra bản thân chưa từng nói rõ về thân phận sư phụ, đành c.ắ.n răng đáp:
“Sư phụ ta… chính là muội muội của Thái thượng hoàng – An Khánh công chúa.”
Công chúa… Hơn nữa còn là muội muội của Thái thượng hoàng. Thân phận ấy quả thật tôn quý vô cùng!
Nữ nhi công chúa sinh ra, ít nhất cũng là một vị quận chúa.
Tô Ngữ nghĩ vậy, liếc nhìn sang Tư Đồ Nguyệt. Quả nhiên, đối phương ngẩng cao đầu, ánh mắt kiêu ngạo nhìn chằm chằm nàng.
Chẳng trách Tư Đồ Nguyệt lại bá đạo, coi trọng điều gì liền giành cho bằng được, bất chấp thủ đoạn. Thì ra thân phận của nàng còn cao hơn cả Vân thị.
Nhưng… hình như có điểm không đúng.
“Không phải ngươi từng nói, ngươi cưới Vân thị làm thê t.ử sao?”
Lạc Tâm nghi ngờ hỏi.
Câu hỏi của nàng cũng là thắc mắc của Tô Ngữ. Cả hai đều nhìn chằm chằm vào Tạ Hoành, chờ hắn trả lời.
“Chuyện này… sư phụ ta tinh thông dịch dung, cho nên…”
Tạ Hoành lúng túng, mồ hôi lạnh rịn ra. Bên cạnh còn có Tư Đồ Nguyệt, hắn vừa nói ra liền hối hận không kịp.
Tinh thông dịch dung, võ công lại cao cường, xem ra An Khánh công chúa quả nhiên không tầm thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thủy Minh lên tiếng, giọng nghiêm trọng:
“Các ngươi đã rơi vào tay chúng ta, An Khánh công chúa liệu có đến cứu? Khi nào bà ta tới?”
Thái độ của hắn khiến Tô Ngữ thoáng kinh ngạc. Nàng chợt nghĩ: Thủy Minh là nhi t.ử của Thái thượng hoàng. Như vậy, An Khánh công chúa chính là cô cô của hắn. Mà Tư Đồ Nguyệt, chẳng phải chính là biểu muội của Thủy Minh sao?
Ý nghĩ ấy khiến Tô Ngữ choáng váng:
Một thau “cẩu huyết” khổng lồ, cứ thế dội thẳng xuống đầu nàng. Đây rốt cuộc còn có thể yên ổn được chăng?
Khương Kỳ cũng thoáng cau mày nhìn sang Thủy Minh, hiển nhiên trong lòng lo lắng.
Tạ Hoành cười khổ lắc đầu:
“Sư phụ không ở Thịnh Kinh. Bà mang chúng ta ở Hoài Nam phủ. Lần này ta cùng Vân thị và Nguyệt nhi ra ngoài, sư phụ chỉ nghĩ chúng ta đi du ngoạn, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì. Cho nên…”
“Dự đoán bọn hạ nhân của các ngươi đã lén đi báo tin rồi.”
Tô Ngữ lạnh lùng ngắt lời.
Nữ nhi gặp nguy, An Khánh công chúa ắt sẽ lập tức tới. Còn có Tư Đồ Hạo – phò mã của công chúa, hẳn cũng không thể ngồi yên.
Kỳ lạ là, dù là Thủy Minh – chất nhi của An Khánh công chúa, hay Khương Kỳ – người từng sống lại một đời, thì cả hai đều chưa từng nghe tên Tư Đồ Hạo, càng không biết công chúa có một nữ nhi.
Chỉ có thể nói một điều: Thân phận của An Khánh công chúa cùng Tư Đồ Hạo, tuyệt đối không đơn giản.
Tô Ngữ nhếch môi, đi thẳng tới trước mặt Tư Đồ Nguyệt. Nàng rút d.a.o găm sáng loáng, gõ nhẹ lên gương mặt kiều diễm của đối phương:
“Ngươi nói xem, cha mẹ ngươi khi nào đến? Nếu ta g.i.ế.c ngươi ngay lúc này, bọn họ có tới cũng vô ích.”
Sắc mặt Tư Đồ Nguyệt trắng bệch, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh:
“Nếu ngươi g.i.ế.c ta, cha mẹ ta sẽ không tha cho ngươi. Cả ngươi, cả con của ngươi… đều sẽ phải chôn cùng!”
Tô Ngữ cười lạnh:
“Ngươi cũng có chút đầu óc. Nhưng dẫu vậy, ta vẫn dám g.i.ế.c ngươi. Bởi lẽ, là ngươi tham vọng trước, mơ ước phu quân của ta. Tin rằng công chúa điện hạ nếu có ai dám mơ ước trượng phu của bà ta, bà ta cũng sẽ không chút do dự mà g.i.ế.c kẻ đó. Ngươi nói có đúng chăng?”
Tư Đồ Nguyệt nghẹn lời. Nàng không muốn thừa nhận, nhưng đó chính là sự thật. Bất cứ nữ nhân nào, kẻ khác dám tranh đoạt phu quân, tuyệt đối sẽ không khoan dung.
“Ta không muốn c.h.ế.t. Ngươi thả ta đi, chờ cha mẹ ta tới, ta sẽ để bọn họ tặng ngươi bạc. Bao nhiêu cũng được, ngươi muốn bao nhiêu ta cũng có thể cho ngươi.”
Tư Đồ Nguyệt cầu khẩn, giọng run run.
Nàng không phải không có khí tiết, nhưng so với cái gọi là cốt khí, nàng càng muốn được sống.
Nghĩ đến Vân thị đã c.h.ế.t t.h.ả.m, m.á.u me be bét, nàng liền run rẩy, sợ hãi dời mắt.
Tô Ngữ nghe xong, chỉ cười lạnh. Những lời Tư Đồ Nguyệt nói, nàng chẳng buồn tin. Nàng biết rõ đối phương đang cầu kéo thời gian, chờ An Khánh công chúa cùng Tư Đồ Hạo đến cứu.
Một khi bọn họ xuất hiện, sinh mệnh của Tư Đồ Nguyệt ắt được bảo toàn, đến lúc đó nàng còn hận không thể lập tức sai Tư Đồ Hạo ra tay g.i.ế.c mình.
Tô Ngữ bỗng lấy ra một bình nhỏ, đổ ra hai viên d.ư.ợ.c hoàn, đưa đến trước mặt Tư Đồ Nguyệt và Tạ Hoành:
“Ăn đi, sau đó các ngươi có thể đi nghỉ.”
“Đây… đây là gì?”
Tư Đồ Nguyệt cảnh giác hỏi.
“Bảo ăn thì ăn. Nhiều lời vô ích, nói thêm một câu, ta sẽ cắt lưỡi ngươi.”
Tô Ngữ lạnh giọng, lưỡi d.a.o găm khẽ dí sát môi đối phương.
“A…” Tư Đồ Nguyệt hoảng sợ che miệng, liên tục gật đầu.
Nhìn thấy cả hai nuốt d.ư.ợ.c hoàn, Tô Ngữ mới sai người châm t.h.u.ố.c gây tê, đảm bảo bọn họ không còn sức lực mà nghĩ trò quỷ. Sau đó, nàng ra lệnh hạ nhân dẫn hai người đến gian đông sương phòng tiền viện.
Bên trong, Đại Hắc và Tiểu Hắc nằm phục, mắt không rời khỏi hai kẻ bị áp giải.
Những tù nhân còn lại thì bị trói c.h.ặ.t, hạ t.h.u.ố.c mê, nhốt cả bọn vào gian tây sương phòng.
---
Hết chương 177.