Thi thể của Vân Song, Tô Ngữ bảo người khiêng đến chân núi Vân Vụ, tùy tiện tìm một chỗ chôn tạm.
Không phải nàng có lòng từ bi, mà là trong thời tiết nóng nực thế này, t.h.i t.h.ể nếu không mau đem đi chôn, sẽ rất nhanh thối rữa.
Nghĩ đến kiếp trước thường nghe thấy mùi hôi thối của x.á.c c.h.ế.t, trong lòng Tô Ngữ vẫn thấy buồn nôn.
Chỉ đến khi trong chính viện chỉ còn lại mấy người Tô Ngữ, vẻ mặt mọi người mới dần trở nên ngưng trọng.
Hiện tại bọn họ cũng chỉ có thể coi như dân thường, nhưng nói thế nào thì người c.h.ế.t cũng là người của Thượng Quan phủ, lại còn là công chúa – muội muội của Thái thượng hoàng, cô cô ruột của đương kim hoàng thượng, tuyệt đối không phải chuyện nhỏ có thể xem thường.
“Về An Khánh công chúa này, các ngươi hiểu được bao nhiêu?”
Tô Ngữ nhìn Khương Kỳ hỏi.
“Không biết, ta chưa từng gặp qua nàng.”
Khương Kỳ chưa kịp đáp, Thủy Minh đã lắc đầu trả lời trước:
“Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng thấy qua nàng, chỉ nghe nói nàng vẫn ở Hoài Nam phủ, chưa từng trở về Thịnh Kinh. Cho nên ta cũng chẳng hiểu gì về nàng.”
Nghe vậy, Tô Ngữ càng thấy nghi hoặc.
Một công chúa thân phận cao quý, thế mà không ở Thịnh Kinh, lại chạy đến cái nơi nhỏ bé như Hoài Nam phủ, ở suốt mấy chục năm, rốt cuộc là vì sao?
Huống hồ, dù nàng ta thích Hoài Nam phủ đến đâu, cũng không thể mười mấy năm liền không về kinh một lần. Ở đây nhất định có nguyên nhân gì đó.
“Oa oa… oa oa…”
Mấy người đang trầm mặc thì trong phòng truyền đến tiếng khóc trẻ con. Tô Ngữ và Lạc Tâm lập tức đứng dậy đi vào, nhất định là bọn nhỏ đã tỉnh ngủ.
Vừa bước vào, quả nhiên bốn đứa trẻ đều đang được v.ú em bế trong n.g.ự.c. Đôi mắt tròn xoe của chúng nhìn chằm chằm về phía cửa. Thấy Tô Ngữ và Lạc Tâm, từng đứa nhỏ liền vươn tay đòi ôm.
Lạc Tâm bước nhanh tới, bế lấy Thủy Dung, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn rồi quay sang trêu Tô Ngữ:
“Thế này thì muội muội biết ôm ai trước cho phải đây?”
Tô Ngữ chỉ biết cười khổ. Nàng cũng đang phát sầu đây.
Chưa kịp trả lời, Khương Kỳ và Tô Ngôn cũng đi đến, mỗi người bế lấy Khương Hàm và Khương Dục.
Tô Ngữ nhìn cảnh đó, mỉm cười, rồi đi tới bế Kiều Kiều vào lòng.
Mấy người cùng nhau đùa với bọn trẻ, sau đó Tô Ngữ dặn các v.ú nuôi sang tiền viện dùng cơm.
Đúng lúc này cũng đã gần đến giờ cơm trưa, nhưng bản thân Tô Ngữ thật sự ăn không vô. Nhìn sắc mặt mấy người khác, e rằng cũng chẳng khá hơn nàng là bao.
Tô Ngữ cố ý nhìn sang Tô Ngôn, thấy hắn vẻ mặt thản nhiên, không hề hoảng sợ, lúc này nàng mới yên lòng.
Dù sao Tô Ngôn mới mười hai tuổi, mà hôm nay phải chứng kiến cảnh tượng như vậy, lại còn tận mắt thấy Khương Kỳ ra tay g.i.ế.c người, nàng sợ hắn bị dọa cho ám ảnh.
May thay, tâm lý Tô Ngôn cũng không tệ.
Sau khi các v.ú nuôi ăn cơm trở về, đã qua nửa canh giờ.
Lạc Tâm và Thủy Minh bế con mình về tây sương phòng, Tô Ngôn cũng về đông sương phòng. Thượng phòng chỉ còn lại Tô Ngữ, Khương Kỳ và ba hài t.ử.
Tô Ngữ để ba v.ú em cho bọn nhỏ b.ú sữa, sau đó bảo họ đi nghỉ ngơi.
Chờ v.ú em ra ngoài, Tô Ngữ khóa c.h.ặ.t cửa đông phòng, đóng kín cửa sổ, kéo rèm, rồi mới dẫn Khương Kỳ và ba đứa nhỏ tiến vào không gian.
Bên trong không gian khí hậu ổn định, bất kể thời gian nào cũng khiến người ta thấy vô cùng thoải mái.
Bên ngoài dù trong phòng đã đặt băng, nhưng vẫn có chút oi bức, không thoải mái như trong không gian.
Ba hài t.ử hiển nhiên cũng rất thích nơi này, vừa vào đã mở to mắt nhìn quanh, hưng phấn vung tay, cười khanh khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ trải đệm trên t.h.ả.m cỏ, đặt bọn nhỏ lên, nàng và Khương Kỳ một trái một phải ngồi bên cạnh cùng chơi với con.
Ba đứa đã hơn bốn tháng, có thể ăn thêm chút thức ăn dặm. Đùa chán chê, Tô Ngữ liền lấy táo nghiền, chuối nghiền cho bọn nhỏ ăn. Khi chúng ăn no, nàng đắp chăn mỏng cho từng đứa, để chúng ngủ, rồi mới cùng Khương Kỳ đi xa hơn một chút nói chuyện.
“Kiếp trước chàng có nghe nói đến An Khánh công chúa không?”
Tô Ngữ nằm trên ghế tựa, quay sang hỏi Khương Kỳ.
“Đương nhiên từng nghe.”
Khương Kỳ nhớ lại,
“Nhưng giống như Thủy Minh nói, nàng ta chưa từng trở về Thịnh Kinh, nên ta cũng chưa gặp bao giờ. Kiếp trước, mặt ta vốn có một vết sẹo lớn, những chuyện như lần này căn bản không xảy ra, cho nên ta và An Khánh công chúa cũng chẳng có giao tình gì.”
“Vậy ra là ta hại chàng. Nếu ta không giúp chàng xóa sẹo, thì đã chẳng xảy ra chuyện này.”
Tô Ngữ cười nhạt nói.
“Đương nhiên rồi, ai bảo vi phu tướng mạo hơn người chứ.”
Khương Kỳ gật gù.
“Hừ, vậy ta chẳng bằng khắc thêm cho chàng một vết giống vậy trên mặt, xem còn ai dám để mắt đến nữa.”
Tô Ngữ nửa đùa nửa thật.
Khương Kỳ chỉ cười, không hề tức giận:
“Nàng nỡ sao?”
“Đương nhiên là… không nỡ rồi.”
Tô Ngữ cong môi cười,
“Tướng công tuấn tú như vậy, mà để lại vết sẹo thì thật lãng phí của trời. Còn những kẻ mơ tưởng sắc đẹp của chàng, yên tâm đi, ta sẽ đ.á.n.h chạy hết, tuyệt đối bảo vệ chàng thật tốt.”
Khương Kỳ nhìn nàng, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Lời này nghe thế nào cũng thấy không giống câu hay ho gì cả.
“Tướng công thấy như vậy được không?”
Tô Ngữ chớp mắt hỏi.
“Như vậy nàng sẽ mệt lắm. Để vi phu tự lo, nếu có ai dám lại gần, ta sẽ đá bay hết, thế nào?”
Khương Kỳ nói, còn bày ra bộ dạng ngoan ngoãn chờ khen.
Bộ dáng ấy khiến Tô Ngữ suýt bật cười, phải cố nhịn không dám cười to, sợ đ.á.n.h thức mấy đứa nhỏ đang ngủ, mặt nàng vì nhịn mà đỏ bừng.
Sau một hồi đùa giỡn, hai người mới lại nghiêm túc bàn chuyện.
“Ta đoán chậm nhất là ngày kia, An Khánh công chúa sẽ đến. Đến lúc đó, nếu xảy ra biến cố, nàng phải đưa bọn nhỏ trốn vào trong không gian.”
Khương Kỳ trầm giọng dặn.
“Chúng ta trốn thì chàng làm sao? Còn Thủy Minh, Lạc Tâm tỷ tỷ, cả Dung nhi nữa…”
Tô Ngữ kiên quyết không đồng ý.
Nàng chưa bao giờ là người gặp nguy hiểm liền trốn, chờ nam nhân đến che chở.
“Chỉ là ta nói vậy thôi, đến lúc đó tính tiếp.”
Khương Kỳ thở dài, không tiếp tục ép.
Hắn hiểu rõ tính tình Tô Ngữ, một khi đã quyết thì nói thế nào cũng không đổi, chi bằng đến lúc xảy ra rồi hãy bàn tiếp.
---
Hết chương 178.