Ngoài An Khánh công chúa, bọn họ cũng đang chờ Tư Đồ Hạo.
Đến sáng ngày thứ ba, cơm sáng còn chưa ăn xong, trong đầu Tô Ngữ liền vang lên giọng Phì Phì đầy khẩn cấp.
“Chủ nhân, có một nhóm đông người đang tới, dường như nhằm thẳng về phía chúng ta.”
“Bao lâu thì đến?”
“Nửa khắc.”
Phì Phì đáp.
“Biết rồi, ngươi quay lại đi.”
Tô Ngữ khẽ gật đầu, lại tiếp tục ăn cơm như bình thường.
Những ngày qua Phì Phì vẫn thường đi tuần quanh đây, để đề phòng có người đ.á.n.h lén, hoặc An Khánh công chúa đột ngột xuất hiện. Giờ đã biết công chúa sắp đến, lòng nàng trái lại bình tĩnh hơn.
Nửa khắc đồng hồ, nói dài thì không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn. Ăn xong bữa sáng, Hà Thuận liền chạy vào báo: bên ngoài có một toán người đông đảo tới.
“Xem ra đã đến.”
Thủy Minh nhàn nhạt mở miệng.
“Ừ, chúng ta ra ngoài thôi.”
Khương Kỳ điềm tĩnh nói.
“Tâm nhi, nàng ở lại trông bọn nhỏ. Đừng lo, chúng ta sẽ mau trở về.”
Thủy Minh dặn dò.
“Được.”
Lạc Tâm ngoan ngoãn đáp. Nàng vốn không biết võ, đi cùng chẳng giúp được gì, còn khiến người khác phân tâm. Trông nom bọn trẻ ở đây mới là tốt nhất, để họ yên tâm ra ngoài.
Khi mấy người đi đến tiền viện, cửa lớn vẫn đóng. Hà Tam đứng sau cửa, thấy bọn họ đến liền vội hành lễ.
“Mở cửa ra.”
Khương Kỳ cắt ngang động tác của hắn, dửng dưng ra lệnh.
Hà Thuận vội chạy tới, cùng Hà Tam mỗi người mở một cánh.
Cửa vừa mở, cảnh tượng bên ngoài liền hiện rõ: dưới bậc thang không xa, một cỗ xe ngựa hoa lệ dừng sẵn. Hai bên xe ngựa có tám nha hoàn mặc y phục rực rỡ, dung mạo thanh tú. Phía sau xe là một hàng thị vệ, ai nấy mặt lạnh như băng.
“Vô lễ! Thấy giá ngự của công chúa, còn không mau bái kiến?”
Một nha hoàn mặc t.ử y, chừng ba mươi tuổi, bước lên quát lớn.
Tô Ngữ liếc nhìn, thấy y phục và trang sức của nàng khác biệt, quý trọng hơn hẳn mấy nha hoàn kia, hẳn là đại nha hoàn thân cận của An Khánh công chúa.
“Các ngươi không mời mà tới, ta còn chưa hỏi vì sao, ngươi lại dám bày oai phong trước mặt?”
Tô Ngữ lạnh nhạt đáp, ánh mắt không chút khách khí.
Nàng vốn không phải loại người mềm yếu để mặc người khác giẫm đạp, huống chi đối phương chỉ là một nha hoàn. Cho dù là tâm phúc của công chúa, cũng vẫn chỉ là kẻ dưới.
“Ngươi…”
T.ử y nha hoàn giận tím mặt, chưa từng bị ai dám nói vậy.
“T.ử Y.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong xe vang lên một giọng nữ, cắt ngang lời nàng.
Tô Ngữ khẽ nhướng mày. Thì ra nàng ta tên T.ử Y, đúng là đơn giản.
T.ử Y hậm hực nuốt xuống cơn tức. Bao năm theo công chúa, chưa từng ai dám cho nàng sắc mặt, nay lại bị một thôn cô vô danh nói nặng. Nhưng công chúa đã mở miệng, nàng nào dám cãi, chỉ đành trừng mắt với Tô Ngữ, rồi lùi về sau.
Tô Ngữ cũng không nhiều lời, chỉ nhìn chằm chằm vào xe ngựa, chờ người trong xe lên tiếng.
Không khí im ắng kéo dài chừng nửa khắc, chẳng ai cất lời. Tô Ngữ thầm nghĩ, có lẽ đây là thủ đoạn ra oai phủ đầu của An Khánh công chúa. Nhưng thời gian càng trôi, nàng lại càng bình thản, không hề thấy căng thẳng.
Quay nhìn Khương Kỳ và Thủy Minh, thấy cả hai vẫn thản nhiên, không hề d.a.o động.
“Tuổi còn trẻ, nhưng cũng biết giữ bình tĩnh. Chẳng trách đến cả Vân Song cũng c.h.ế.t trong tay các ngươi.”
Lời vừa dứt, mành xe được vén lên, đôi mắt sắc bén như lưỡi kiếm của An Khánh công chúa quét thẳng về phía ba người.
“Đa tạ khen ngợi.”
Thủy Minh khẽ cười, chắp tay:
“Cô cô.”
Vừa thấy Thủy Minh, An Khánh công chúa lập tức sững sờ.
Đôi mắt vốn lạnh lùng sắc bén bỗng hóa thành kinh ngạc. Nghe tiếng hắn gọi mình là “cô cô”, nàng càng ngây người.
Dù đã lâu không về kinh thành, nhưng hình bóng hoàng huynh và thái thượng hoàng vẫn khắc sâu trong trí nhớ. Khuôn mặt của Thủy Minh giống hoàng huynh như đúc. Chỉ một ánh nhìn, nàng đã biết đây là chất nhi của mình.
Nhưng tại sao chất nhi lại xuất hiện ở một thôn sơn hẻo lánh thế này?
An Khánh công chúa nhìn chằm chằm từ đầu đến chân, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
“Ngươi là?” nàng hỏi.
“Chất nhi Thủy Minh, tham kiến cô cô, chúc cô cô bình an.”
Thủy Minh chắp tay hành lễ.
Nghe xong, bao nhiêu nghi ngờ trong lòng nàng liền tan biến. Giống, quá giống! Không chỉ dung mạo, ngay cả giọng nói cũng như được tái hiện từ thời trẻ của hoàng huynh.
“Ngươi… tại sao lại ở đây?” nàng hỏi tiếp.
“Chuyện này dài lắm, xin mời cô cô vào phòng, chất nhi sẽ nói rõ.”
Thủy Minh mời bằng động tác tay.
Tô Ngữ và Khương Kỳ đều thoáng sửng sốt. Trước giờ Thủy Minh chưa từng nhắc đến chuyện này, nên cả hai không khỏi nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu.
Hắn chỉ mỉm cười trấn an, ra hiệu đừng lo.
An Khánh công chúa không chần chừ, vịn tay T.ử Y bước xuống xe, đi thẳng vào.
Tô Ngữ chú ý thấy mành xe chỉ hé một nửa rồi buông xuống, không có ai khác bước ra. Nhưng nàng lại thoáng thấy bóng dáng một nam nhân mặc áo bào trong xe. Người có thể ngồi cùng công chúa, hẳn chỉ có phò mã Tư Đồ Hạo.
Nhưng vì sao hắn lại không xuống? Ngay cả mặt cũng không lộ?
Đang ngẫm nghĩ, Thủy Minh đã đưa công chúa vào cửa, thẳng đến thượng phòng.
Tô Ngữ cùng Khương Kỳ nhìn nhau một cái, rồi cũng bước theo.
Trong thượng phòng, An Khánh công chúa ngồi ngay chủ vị, còn Thủy Minh đứng một bên.
Thấy vậy, Tô Ngữ khẽ nhíu mày. Công chúa quả thật quen thói làm chủ, đến cả trong nhà người khác cũng bày ra dáng vẻ chủ nhân.
---
Hết chương 180.