"Chàng nói, Ninh Cảnh Tô sẽ là cha ta sao?"
Ánh mắt Tô Ngữ có chút mờ mịt, trong giọng nói cũng mang theo vài phần do dự.
Khương Kỳ cũng không biết nên trả lời thế nào. Dù Tạ Hoành từng nói quan hệ giữa Ninh Y Nhân và Ninh Cảnh Tô mập mờ không rõ, nhưng lại không có chứng cứ xác thực hai người là phu thê.
Hơn nữa, Ninh Cảnh Tô đi tìm Ninh Y Nhân, rốt cuộc có tìm được hay không?
Nếu như không tìm được, vậy Tô Ngữ là con của ai?
Nhưng nếu đã tìm được, vì sao Ninh Y Nhân cuối cùng lại gả cho Tô An?
Còn Tô Ngôn được sinh ra, rốt cuộc là chuyện gì?
Tựa như một đám mây mù giăng kín, vén được một tầng thì lại hiện ra một tầng khác, bí mật chồng chất liên tiếp, chưa thể nhìn rõ toàn bộ chân tướng.
"Hoan Hoan, đừng nghĩ nhiều như vậy."
Khương Kỳ đứng dậy đi đến bên cạnh, ngồi xổm xuống, nắm lấy tay nàng.
"Ta biết."
Tô Ngữ khẽ cười, nụ cười nhàn nhạt. Chuyện này vốn không thể cưỡng cầu. Dù trong lòng vô cùng muốn biết đáp án, thì cũng chỉ có thể từng bước một chậm rãi mà tìm.
"Hôm nay nhiều chuyện, nàng cũng mệt rồi, ngủ một lát đi."
Hắn dịu giọng khuyên.
Tô Ngữ gật đầu, nhắm mắt lại, chẳng bao lâu liền chìm vào giấc ngủ.
Khương Kỳ nhìn nàng ngủ yên tĩnh, bàn tay to khẽ lướt trên gương mặt nàng, cuối cùng dừng ở thái dương.
Tô Ngữ chỉ cảm thấy giấc ngủ này vô cùng an ổn, giống như được ôm trong vòng tay an toàn, khiến lòng nàng tràn đầy cảm giác yên ổn.
Khi nàng mơ hồ mở mắt ra, đã thấy một cánh tay dài ôm ngang hông mình. Quay đầu nhìn lại, quả nhiên là gương mặt Khương Kỳ.
Rõ ràng vừa rồi nàng còn ở ghế dựa, sao giờ lại nằm trong lòng hắn?
"Hoan Hoan tỉnh rồi? Đi rửa mặt đi, ta đoán ba tiểu gia hỏa cũng sắp dậy."
Khương Kỳ thấy nàng mở đôi mắt còn vương buồn ngủ, long lanh ướt át, càng nhìn càng thấy đáng yêu, giọng nói bất giác dịu dàng hơn hẳn.
"Ừ "
Tô Ngữ mơ mơ màng màng đáp lại, rồi đứng dậy đi rửa mặt.
Khi trở lại, thấy Khương Kỳ đang ôm một quyển sách chăm chú đọc, nàng ngạc nhiên hỏi:
"Chàng không mệt sao? Cả đêm cũng chẳng chợp mắt?"
Khương Kỳ lắc đầu, ánh mắt lưu luyến dời khỏi trang sách, giọng có chút cảm khái:
"Ta muốn hiểu thêm nhiều điều về thế giới của Hoan Hoan, như vậy ta mới có thể càng thêm gần gũi, đồng cảm cùng nàng."
Nghe vậy, Tô Ngữ vừa cảm động vừa thấy hơi tự ti.
Nàng nhớ lại lúc mới xuyên tới đây, dựa vào trí nhớ nguyên thân mới học chữ được ít nhiều. Sau khi thành thân cùng Khương Kỳ, lại thường cùng Tô Ngôn luyện tập, phải mất rất lâu mới được như bây giờ.
Thế mà hắn chỉ mới lần đầu được vào không gian, thức trắng một đêm đọc sách, liền có thể vừa tra từ vừa tự học, đoán ra nghĩa chữ một cách thông suốt.
Người so với người, quả thật dễ khiến kẻ khác tức c.h.ế.t!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hay là do trí tuệ của nàng không bằng người ta?
"Hoan Hoan lại nghĩ gì thế?"
Khương Kỳ thấy nàng sắc mặt thay đổi, không nhịn được bật cười. Trong lòng hắn cũng hiểu, tiểu nữ nhân này hay loạn tưởng, chẳng biết trong đầu đang nghĩ cái gì.
"Không có gì, không có gì. Chàng đang đọc sách gì vậy?"
Nàng không muốn nói ra suy nghĩ trong lòng, liền vội vàng chuyển đề tài.
"Hồng Lâu Mộng."
Hắn khép sách lại, để lộ ba chữ lớn trên bìa.
"Chúng ta quả nhiên là người một nhà, đều thích đọc Hồng Lâu Mộng."
Tô Ngữ cầm lấy, mân mê vài cái, khóe môi cong lên. Đây chính là quyển sách nàng yêu thích nhất, duy nhất.
"Chỉ là lý do chúng ta thích… có lẽ không giống nhau."
Khương Kỳ nói, sắc mặt hơi cổ quái khiến nàng không hiểu.
"Ý chàng là sao?"
"Ta cảm thấy, trong sách này viết…"
Lời còn chưa dứt, bên kia ba tiểu bảo đã oa oa khóc.
Hai người vội vàng bỏ sách sang một bên, nhanh ch.óng đi đến bên nôi.
Kỳ thực ba tiểu gia hỏa không phải khóc thật sự, chỉ là vừa tỉnh dậy không thấy ai bên cạnh, liền lấy tiếng khóc để gọi.
Khi thấy Tô Ngữ và Khương Kỳ, cả ba liền cười tươi ngọt ngào.
Tô Ngữ bế Kiều Kiều, Khương Kỳ bế hai bé còn lại, cùng nhau đi ra khỏi không gian.
Ra bên ngoài, hai người giúp bọn nhỏ thay tã. Dù chúng ở trong không gian đã ngủ khá lâu, nhưng bên ngoài mới chỉ trôi qua một chút thời gian.
Tam bảo lúc này có chút đói bụng, mà v.ú nuôi vừa mới cho b.ú.
Tô Ngữ giao con cho Khương Kỳ, còn mình vào không gian chuẩn bị đồ ăn dặm: cháo gạo, cà rốt, khoai tây, thêm lòng đỏ trứng, nghiền nhuyễn cho vào ba bát nhỏ.
Khi nàng mang ra, ba tiểu bảo lập tức cười híp mắt. Đặc biệt khi nhìn thấy khay trong tay nương, càng hớn hở, biết là đến giờ được ăn.
Bọn nhỏ vừa ăn vừa cười, thỉnh thoảng chơi đùa, có lúc Tô Ngữ vừa đút thìa cháo vào miệng Kiều Kiều, bé lại cười, thế là cháo trào ra hết.
Cũng may nàng đã chuẩn bị yếm nhỏ, cho nên quần áo không bị bẩn.
Cứ như thế, chỉ chưa tới nửa canh giờ, ba bát cháo nhỏ đã hết sạch.
Sau khi ăn no, Tô Ngữ lấy sách kể chuyện, để Khương Kỳ đọc, nàng cùng bọn nhỏ ngồi nghe. Dù bây giờ chúng còn chưa hiểu, nhưng nghe nhiều cũng sẽ dần ghi nhớ.
Một canh giờ sau, v.ú nuôi đến, lại cho b.ú rồi ru ngủ. Nàng ta tưởng rằng bọn nhỏ chưa ngủ trưa nên mới ngủ liền mạch, nào biết thực ra chúng đã nghỉ ngơi trong không gian từ trước.
Vậy là Tô Ngữ cùng Khương Kỳ trôi qua hai ngày yên bình, nhưng Phì Phì lại cảnh giác: nó phát hiện thỉnh thoảng có người đi qua đường, đều lén lút quan sát nơi này.
Tô Ngữ đoán đó là thủ hạ của Tư Đồ Nguyệt. Chúng không tùy tiện ra tay, hẳn là đang chờ An Khánh công chúa đến.
Quả nhiên, sự tình đúng như nàng dự liệu.
---
Hết chương 179.