Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 186: CHÍNH SỰ



 

Ngay khi trên bàn bên cạnh Lục Du Kỳ bỗng xuất hiện thêm một đĩa nhỏ đựng quả anh đào, tay hắn cùng cái miệng ham ăn mới chịu dừng lại.

“Hắc hắc… thất lễ rồi.”

Lục Du Kỳ vội rút tay khỏi đĩa, cười gượng với Tô Ngữ và mọi người.

“Nhung cũng không thể trách ta. Thật sự là anh đào này quá ngon, nhất thời ta quên mất mọi người.”

Hắn còn cố tìm cớ cho mình.

“Vậy thì phải trách ta mới đúng.”

Tô Ngữ tỏ vẻ áy náy,

“Nếu không phải ta bảo Hà Phương mang anh đào tới, thì ngươi cũng sẽ không như vậy. Nhưng mà lần này ta nhớ kỹ rồi, yên tâm, tuyệt đối không có lần sau.”

“Chuyện này…”

Nghe nàng nói thế, Lục Du Kỳ định giải thích mình không hề trách nàng, ngược lại còn cảm thấy chưa đủ ăn. Nhưng nhìn vào ánh mắt nửa như cười nửa như trêu chọc của Tô Ngữ, lời đến miệng lại nghẹn lại, thế nào cũng nói không ra.

“Ha ha…”

Lạc Tâm thấy bộ dáng luống cuống của hắn, rốt cuộc nhịn không được bật cười.

Lục Du Kỳ vốn xuất thân thế gia buôn bán, lại đã theo phụ thân xử lý việc làm ăn nhiều năm, bình thường nhìn rất khôn khéo, thế mà chỉ vừa động đến chuyện ăn uống thì đầu óc liền hóa ngốc.

Hắn nghe tiếng cười, nghi hoặc ngẩng đầu, liền thấy Tô Ngữ mấy người đều đang nín cười nhìn mình, lập tức biết là bị trêu chọc.

Ai ngờ, hắn chỉ đỏ mặt rồi gãi đầu cười ngốc nghếch:

“Tẩu t.ử đã biết ta thích ăn, vậy thì cho ta nhiều thêm chút, cần gì còn cố ý đùa ta.”

“Ha ha ha…”

Khương Kỳ cùng Thủy Minh rốt cuộc không nhịn được, bật cười lớn.

Tên Lục Du Kỳ này, quả thật hết chỗ nói. Chỉ vì cái bụng ham ăn mà cái gì cũng gạt sang một bên.

“Ngươi cứ yên tâm, đợi bàn chuyện xong, chúng ta cùng ra vườn hái, hôm nay ngươi muốn bao nhiêu ta để ngươi mang về bấy nhiêu.”

Khương Kỳ vừa cười vừa nói.

“Thật chứ? Đại ca nói lời giữ lời đó?”

Lục Du Kỳ bán tín bán nghi nhìn chằm chằm hắn.

“Tự nhiên là thật.”

Khương Kỳ nghiêm giọng đáp.

Lúc này hắn mới yên tâm nở nụ cười:

“Được rồi, vậy mau nói đi, nói xong còn phải làm chính sự nữa.”

“Chính sự? Chính sự gì mà gấp gáp thế?”

Tô Ngữ ngạc nhiên,

“Nếu ngươi có việc gấp thì cứ đi trước, chuyện này để sau cũng được.”

“Hắn nói chính sự, chính là hái anh đào.”

Khương Kỳ cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn Tô Ngữ vì sợ nàng thấy mình cười đến rút cơ mặt.

Tô Ngữ lúc này mới phản ứng lại, đối với Lục Du Kỳ mà nói, ăn uống mới là đại sự. Quả nhiên danh xứng với thực, đúng là đồ tham ăn.

Nghĩ vậy, nàng liền nhanh ch.óng đem chuyện cần bàn nói rõ ràng, rồi đưa chiếc hộp gỗ trong tay cho hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hộp này do Khương Kỳ làm, kiểu dáng đơn giản, không chạm khắc hoa văn, thoạt nhìn có chút mộc mạc.

Lục Du Kỳ mở ra, bên trong là bột phấn màu xanh nhạt.

“Đây là phấn rôm sao?”

Hắn đưa lại gần mũi ngửi, thấy mùi bạc hà thanh mát xen lẫn hương nhè nhẹ, liền hỏi.

“Đúng vậy.”

Tô Ngữ gật đầu xác nhận.

Nghe thế, hắn liền chăm chú quan sát, sau đó lại hỏi:

“Chủ yếu dùng trị bệnh gì?”

“Chủ yếu là làm mát, giảm ngứa. Trẻ nhỏ mùa hè dễ nổi rôm sảy, sau khi tắm xong thoa một lớp, không bao lâu sẽ hết ngứa. Người lớn cũng có thể dùng.”

Tô Ngữ giải thích.

“Nghe rất tốt. Có điều, liệu có bán được không? Dù sao ở đây chưa từng có người dùng.”

Lục Du Kỳ thoáng do dự.

Không phải hắn không muốn hợp tác, chỉ sợ tốn công làm ra lại không bán được, đến khi ấy chẳng những uổng công còn khiến người trong cuộc thất vọng.

“Không sao. Ta nghĩ có thể làm thử một ít hộp nhỏ, trong đó chỉ để một lớp mỏng, phát cho người ta dùng thử. Nếu hiệu quả tốt, tự khắc họ sẽ tìm tới.”

Tô Ngữ cười đáp.

Nghe xong, mắt hắn sáng lên, vỗ tay khen:

“Chủ ý này hay! Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ.”

Nói rồi còn tự gõ đầu, chê mình chỉ lo nghĩ đến chuyện ăn. Bộ dạng đó khiến mọi người càng cười vui vẻ.

Trong lòng Tô Ngữ cũng thầm nghĩ đây chính là cách thông dụng nhất ở kiếp trước, hàng tốt thì không lo bán không được.

“Kia giá cả nên định thế nào? Một hộp phải đựng bao nhiêu?”

Hắn nhìn hộp gỗ trong tay, có chút khó xử.

Hộp này cỡ bằng bát cơm lớn, lại chứa đầy phấn. Nếu đem bán, e giá không hề nhỏ. Ở Cổ Thủy trấn cũng có nhiều nhà khá giả, nhưng dù sao bạc cũng không dễ kiếm, quá đắt thì khó tiêu thụ.

Tô Ngữ đã sớm tính đến điều đó. Nàng lấy từ tay áo ra một hộp nhỏ bằng hộp phấn:

“Một hộp cỡ này, bán năm mươi văn.”

“Năm mươi văn?”

Lục Du Kỳ giật mình, há to miệng.

“Đắt lắm sao?”

Tô Ngữ cũng ngạc nhiên. Nàng vốn tính toán dựa theo khả năng của phần lớn gia đình, giá như vậy đã rất rẻ rồi.

“Không phải! Ý ta là… quá rẻ.”

Hắn vội xua tay,

“Tẩu t.ử, chỉ riêng d.ư.ợ.c liệu thôi đã không ít bạc rồi, còn công chế biến, còn hộp nữa, đến lúc bán ra, ngươi kiếm được bao nhiêu?”

Hắn lo lắng nhìn nàng, sợ rằng làm như thế thì nàng chẳng lời lãi được bao nhiêu.

Tô Ngữ mỉm cười:

“Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta đã nhờ ngươi hợp tác thì sao có thể để mình chịu thiệt? Nếu không có lãi, ta cần gì phải phí công làm?”

---

Hết chương 186.