Tô Ngữ bật cười, chẳng lẽ trong mắt Lục Du Kỳ, nàng trông giống một người quá tốt bụng, dễ bị lợi dụng đến vậy?
“Ngươi đừng nghĩ nhiều. Ta với tẩu t.ử ngươi đều không phải kẻ ngốc, lại càng chẳng có ý làm bậc hiền lương gì. Giá bán kia là chúng ta đã bàn bạc kỹ rồi, tuyệt đối sẽ không để bản thân chịu thiệt.”
Khương Kỳ cũng lên tiếng.
“Vậy thì được.”
Lục Du Kỳ thấy Khương Kỳ khẳng định như thế, liền không nói thêm nữa.
Mấy người lại bàn về thời điểm làm ra mấy hộp dùng thử, bao giờ có thể chế xong mẻ đầu tiên, cần từ chỗ Lục Du Kỳ mua trước bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu. Chờ mọi chuyện thương lượng xong thì đã qua một canh giờ.
“Ôi, cuối cùng cũng bàn xong rồi! Giờ chúng ta đi hái anh đào đi?”
Lục Du Kỳ vừa nói vừa bật dậy, dáng vẻ chờ mong đã không nhịn nổi.
“Được, đi thôi.”
Khương Kỳ thấy hắn nóng lòng đến vậy, cũng đứng dậy theo.
“Còn hai tẩu t.ử thì sao?”
“Chúng ta đợi một lát, ôm bọn nhỏ ra sau vườn tìm các ngươi.”
Tô Ngữ tính toán thời gian, chắc bọn nhỏ cũng sắp tỉnh ngủ trưa.
Biết ý, Lục Du Kỳ cũng không dây dưa thêm, liền cùng Khương Kỳ và Thủy Minh đi trước.
Chẳng bao lâu sau, bốn v.ú nuôi bế bọn nhỏ vào. Vì lúc trước lo tiếng nói chuyện ồn ào sẽ ảnh hưởng giấc ngủ, nên trưa nay tam bảo được đưa sang Tây sương phòng ngủ cùng Thủy Dung.
“Kiều Kiều tỉnh đúng lúc quá. Nào, nương dẫn con đi xem Lục thúc thúc hái anh đào, coi xem hắn hái được bao nhiêu nhé.”
Tô Ngữ đón lấy con gái từ tay v.ú em, dịu dàng nói.
Dĩ nhiên Kiều Kiều còn chưa hiểu lời mẫu thân, nhưng thấy nương cười, nàng cũng hớn hở cười theo.
Có lẽ vì được chăm sóc tốt nên mới nhỏ tuổi Kiều Kiều đã bắt đầu mọc răng, khó tránh khỏi chảy dãi. Mỗi khi nàng cười, khóe miệng liền long lanh nước miếng.
Tô Ngữ nhanh tay lấy khăn lau đi, bằng không lại bị tiểu nha đầu này làm ướt cả người.
Lạc Tâm ở bên cạnh cười khúc khích trêu chọc, khiến nàng vừa xấu hổ vừa bất lực.
Hai người mỗi người ôm một đứa, Khương Hàm và Khương Dục thì để v.ú nuôi bế. Ngoài ra còn có Hà Phương, Hà Phỉ mang theo hai nha hoàn nhỏ cùng ít đồ cần dùng, cả đoàn người rộn ràng đi về phía vườn quả.
Lúc này trời đã xế chiều, khoảng bốn, năm giờ, nắng không còn gay gắt nên cũng chẳng cần che dù, cứ thế thong dong bước đi.
Chưa thấy bóng dáng Khương Kỳ và Thủy Minh, từ xa Tô Ngữ đã nghe tiếng Lục Du Kỳ reo vang, hưng phấn chẳng khác gì trẻ nhỏ.
Nàng thầm đoán, lúc này hắn hẳn đang đứng nhìn cây cối mà chảy nước miếng.
Quả nhiên, đến gần, liền thấy Lục Du Kỳ mắt sáng rực nhìn chằm chằm những cây đào, nước dãi như muốn rớt ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đây là… làm sao vậy? Không phải đến hái anh đào sao?”
Tô Ngữ ngạc nhiên, vì trong tay mọi người chẳng thấy rổ nào.
“Vừa nhìn thấy mấy cây đào, táo, cam này, hắn liền quên béng chuyện hái anh đào.”
Khương Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu.
“Thôi kệ, cứ để hắn nhìn thêm một lát. Đợi trời tối thì có muốn hái cũng không được. Dù sao ta đoán hắn cũng chỉ muốn nhìn cho đã mắt.”
Tô Ngữ cười.
“Ai nói!”
Lục Du Kỳ nghe thấy, vội lấy tay áo lau miệng, hừ một tiếng, rồi cắm cúi đi về phía trước.
Nhìn theo bóng lưng hắn, Tô Ngữ cùng mọi người thật sự không biết nên khóc hay cười.
Chẳng bao lâu sau, cả bọn đã đến khu trồng anh đào. Đây là mấy cây mua từ năm ngoái, chia thành hai mảnh, cộng lại chừng hai mươi gốc. Năm nay tuy trồng thêm nhiều nhưng phải sang năm mới có quả.
Mấy cây này, nhờ tưới nước suối linh tuyền sinh trưởng tốt, song cũng không thể nào vượt quy luật. Mỗi thân cây chỉ to bằng cánh tay người lớn, cao ngang tầm Tô Ngữ, nhánh lá xanh tốt nhưng số quả cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Ấy vậy mà trong mắt Lục Du Kỳ, đã đủ khiến hắn nuốt nước miếng ừng ực. Hắn vội mượn rổ của Hà Phương, đứng cạnh cây mà hái lia lịa.
Khương Kỳ và Thủy Minh thì bế con hộ Tô Ngữ và Lạc Tâm, để hai nàng thảnh thơi hơn. Cuối cùng bốn người lớn, mỗi người ôm một bé ngồi ở bàn đá cách đó không xa, vừa chuyện trò vừa ngắm cảnh, chỉ để Khương Kỳ và Lục Du Kỳ chạy qua chạy lại hái quả.
Lục Du Kỳ hì hụi hái đầy ba rổ mới chịu dừng, mồ hôi chảy ròng mà vẫn cười ngây ngô, trông chẳng khác nào một kẻ ngốc.
Tô Ngữ cùng mọi người chỉ đành làm ngơ, không dám tin đây lại là người vừa rồi còn bàn chuyện làm ăn đâu ra đấy.
Đợi đến lúc Tô Ngôn tan học trở về, cả nhà mới cùng nhau ăn cơm tối. Ăn xong, Lục Du Kỳ mới chịu cáo từ ra về.
Sau khi chứng kiến Vân Song c.h.ế.t, Tô Ngôn dường như trưởng thành hơn hẳn.
Trước kia, tuy cũng chăm chỉ đọc sách, nhưng chưa bao giờ gấp gáp đến mức này. Nay còn nhỏ tuổi, mới chỉ bắt đầu học, chưa cần vội thi cử, thế mà hắn lại ngày đêm khổ học, không chịu nghỉ ngơi.
Dù Tô Ngữ khuyên thế nào, ngoài miệng hắn gật đầu đồng ý, nhưng về đến Đông sương phòng, vẫn lặng lẽ thắp đèn đọc sách đến khuya.
Chuyên cần đến mức sáng dậy sớm hơn gà, tối ngủ muộn hơn ch.ó.
Tô Ngữ không hề chê trách, chỉ thấy thương xót. Một thiếu niên nhỏ tuổi như vậy mà đã tự mình gánh vác nặng nề.
Nguyên nhân, nàng và Khương Kỳ cũng bàn qua.
Đơn giản là Tô Ngôn muốn trưởng thành, muốn có năng lực, để tra rõ chân tướng chuyện năm xưa.
Tô Ngữ cũng khao khát biết, năm đó Ninh Cảnh Tô rời phủ Vân Nam Hầu rồi biến mất nơi đâu, có tìm được Ninh Y Nhân không.
Nhưng những người biết rõ chuyện năm đó, ngoài Vân Song đã c.h.ế.t, thì chỉ còn Tạ Hoành và An Khánh công chúa.
Mà sự thực chứng minh, những gì hai người kia biết quá ít, chẳng thể nói ra được tin tức hữu dụng nào.
---
Hết chương 187.