Muốn tìm ra chân tướng chuyện năm xưa, thật chẳng phải việc dễ dàng.
Nhưng cách làm của Tô Ngôn, Tô Ngữ cũng không thể ngăn cản.
Dù sao Tô Ngôn đang dần trưởng thành, có suy nghĩ của riêng mình.
Bất luận thế nào, nàng chỉ có thể ủng hộ và chấp nhận.
Sáng sớm hôm sau, Lục Du Kỳ đã cho người chở d.ư.ợ.c liệu cần thiết tới, chất đầy cả một xe ngựa.
Thực ra, trong không gian của Tô Ngữ cũng có đủ, nhưng nàng không cách nào giải thích nguồn gốc, hơn nữa d.ư.ợ.c liệu kia đều là nguyên liệu thô chưa qua xử lý. Nếu đem ra dùng hết, sẽ tốn công sức chế biến lại, chi bằng thẳng thắn mua từ chỗ Lục Du Kỳ.
Đã muốn chế tác số lượng lớn, tất nhiên cần có phòng chuyên biệt.
Tô Ngữ bàn bạc với Khương Kỳ, quyết định sử dụng mấy gian nhà bên vườn t.h.u.ố.c.
Nhà còn mới, thường ngày có người quét dọn, bên trong ngoài vài công cụ thì chẳng có gì, rất thích hợp để cải tạo sử dụng.
Theo lời dặn của Lưu Dụng, mấy nha hoàn nhỏ sẽ phụ trách xử lý từng loại d.ư.ợ.c liệu, sau đó hắn cùng nhi t.ử sẽ tiếp tục các công đoạn chế tác.
Về phần Tô Ngữ, nàng chỉ xem một lúc rồi rời đi.
Một là nàng không giúp được gì, hai là việc làm phấn rôm vốn không quá phức tạp, bọn họ hoàn toàn có thể tự xoay xở.
Thật ra, Tô Ngữ còn nghĩ: để bọn họ tập luyện quen tay trước, sau này khi đã thành thục, có thể làm ra nhiều thứ khác nữa.
Dù ở thời đại nào, tiền từ tay nữ nhân luôn dễ kiếm nhất.
Nhất là trong triều đại này, nữ nhân nhà giàu có thể dùng loại yên chi thượng phẩm, nhưng nhà thường dân thì chỉ mua nổi loại bình thường.
Thứ đó, Tô Ngữ từng thấy trên mặt Tần Liên.
Phấn trắng dày phủ lên, kết hợp với đôi môi đỏ mọng, nhìn từ xa chẳng khác nào một con ác quỷ vừa uống m.á.u.
Nghĩ đến bộ dáng Tần Liên lúc khóc mà lem luốc hoa cả mặt, Tô Ngữ không khỏi rùng mình.
Nói chung, làm đồ trang điểm, đặc biệt là phấn rôm hay yên chi, là một việc tuyệt đối không sai. Nếu làm tốt, sau này cũng chẳng phải lo thiếu bạc.
Chỉ là lúc này hãy cứ lo làm xong phấn rôm đã.
Ngoài phấn rôm, còn cần có hộp đựng.
Dù là vật bán giá rẻ, nhưng cũng không thể tùy tiện cho vào hộp sơ sài, như vậy sẽ khiến người ta coi thường.
Càng là đồ giá thấp, lại càng cần đóng gói tinh mỹ, khiến người mua cảm thấy mình không bị thiệt, thậm chí còn hời.
Tối hôm trước, Tô Ngữ và Khương Kỳ đã ngồi trong không gian bàn bạc rất lâu, vẽ mẫu, chỉnh sửa, cuối cùng mới chốt được đồ án cho nắp hộp.
Đồ án không cần cầu kỳ, chỉ cần dễ nhớ, dễ nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cuối cùng, họ quyết định chọn hai con mèo.
Một đen một trắng, đầu đuôi chụm lại, trông đáng yêu vô cùng, đủ để đ.á.n.h trúng trái tim mềm mại của nữ nhân.
Trong lòng Tô Ngữ nghĩ: nữ nhân nào mà chẳng thích mấy con vật lông mềm, đáng yêu.
Dù hiện giờ chưa có cái khái niệm “manh manh đát”, nhưng chỉ cần khắc hình hai con mèo thôi, cũng đã khiến người ta sáng mắt lên.
Mà khắc hai con mèo trên hộp cũng chẳng tốn bao nhiêu. Thợ thủ công nơi này có thể khắc đủ loại hoa văn phức tạp, thì chút hình vẽ này càng đơn giản hơn.
Khương Kỳ cầm bản vẽ ra trấn, đặt làm thử ba trăm hộp.
Đến giữa trưa, hắn đã trở về.
“Thế nào?”
Tô Ngữ đang đùa trống bỏi với Kiều Kiều, thấy hắn bước vào liền hỏi.
“Ừ, định xong rồi, một hộp ba văn tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Kỳ đáp.
Tô Ngữ gật đầu. Giá này quả thật không đắt
Một sản phẩm thủ công tinh xảo, nếu ở kiếp trước, hẳn là hàng xa xỉ. Nhưng nơi này, lại chỉ đáng giá vài văn.
Cũng phải thôi, người dân ở đây kiếm tiền khó nhọc, những món dựa vào tay nghề như thế, giá cũng chẳng cao được.
Hai ngày sau, hộp mẫu đã mang tới.
Nho nhỏ, chỉ bằng bàn tay Tô Ngữ.
Không phải màu đỏ thông thường, mà là sắc xanh nhạt, nhìn vào liền thấy khoan khoái.
Trên nắp hộp, hình hai con mèo đen trắng khắc cực kỳ sống động, dựa sát vào nhau. Phía dưới còn khắc ba chữ: Phấn rôm.
“Không tệ, ta thích lắm.”
Tô Ngữ cầm hộp trên tay, lật qua lật lại, cười đầy hài lòng.
“Ừ, ta cũng thấy được.”
Khương Kỳ thản nhiên đáp.
“Nhưng mà, ta vẫn thích cái hộp chàng làm hơn, nhìn cao cấp, tinh xảo. Bọn nhở của chúng ta cũng thích cái chàng làm.”
Tô Ngữ bỏ hộp xuống, tươi cười nịnh nọt, cố tình lấy lòng.
Khương Kỳ thấy thế, chỉ còn biết bất đắc dĩ.
Nàng đã là nương của ba đứa nhỏ, vậy mà đôi khi vẫn giống như một tiểu cô nương, nghĩ rằng hắn sẽ vì mấy lời khen kia mà ghen tuông, ấu trĩ đến vậy sao?
“Ta nói thật đó.”
Tô Ngữ thấy hắn không đáp, lập tức giơ tay bảo đảm.
“Ta biết. Trong lòng ta, nàng mới là tốt nhất. Trong lòng nàng, ta cũng như thế.”
Khương Kỳ nhìn thẳng vào mắt Tô Ngữ, giọng khàn khàn.
Tô Ngữ ngẩn người. Mỗi khi Khương Kỳ thành thật nói lời như vậy, nàng lại thấy hắn đẹp trai đến mức khiến tim run rẩy.
Hai người nhìn nhau, hô hấp dần trở nên gấp gáp.
Khương Kỳ khẽ nâng mặt nàng, từ từ áp môi xuống.
“Oa oa ——”
Đúng lúc ấy, tiếng khóc trẻ con vang lên, làm cả hai giật mình.
Quay lại nhìn, chỉ thấy Khương Dục ngồi khóc nức nở, còn Kiều Kiều thì đang nằm bò, tay cầm chiếc hộp xanh c.ắ.n lấy c.ắ.n để.
Tô Ngữ lập tức hiểu ra. Vừa nãy nàng đặt hộp xuống, liền bị Khương Dục nhặt được. Ai ngờ Kiều Kiều thấy ca ca cười vui thì chạy tới giành.
Không cần hỏi cũng biết, vì Kiều Kiều thường xuyên làm như vậy.
Mỗi lần thấy hai ca ca chơi thứ gì vui, nàng đều lập tức xông lên đoạt.
Mà Khương Hàm, Khương Dục thì lần nào cũng khóc oa oa một trận, sau đó lại ngoan ngoãn nhường muội muội, chẳng tỏ vẻ giận dỗi chút nào.
Tô Ngữ lắc đầu, ôm Khương Dục vào lòng, dỗ dành:
“Con là ca ca, sao cứ để muội muội bắt nạt mãi thế? Nương đoán, lớn lên chắc con cũng thành một kẻ cuồng sủng muội thôi.”
Khương Kỳ đứng cạnh, cười khẽ:
“Hoan Hoan, ta phát hiện rồi… có ba đứa nhỏ, nàng cũng chẳng còn yêu ta nữa.”
---
Hết chương 188.