Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 194: THIÊN Y VÔ PHÙNG



 

Lục Du Kỳ vốn nổi tiếng là kẻ ham ăn, chuyện này chẳng phải một ngày hai ngày. Thế nhưng mỗi lần nhìn hắn, Tô Ngữ cùng Khương Kỳ vẫn có thể bị bất ngờ thêm một phen.

Ba đứa nhỏ vừa mới ngủ say, Tô Ngữ nhàn rỗi, liền cùng Khương Kỳ đi ra ngoài, thẳng tới rừng đào.

Khác với cây anh đào nhỏ bé, đào cổ thụ cao lớn, cả khu rừng này rộng hơn hai trăm gốc, xanh um bóng mát. Nàng vốn thích vị ngọt thanh của đào, lại càng say mê cảnh hoa đào nở rộ khi xuân về.

Còn chưa bước hẳn vào rừng, đã nghe thấy tiếng Lục Du Kỳ la hét inh ỏi:

“Ngươi đứng lại đó cho ta!”

Tô Ngữ và Khương Kỳ nhìn nhau, đều thấy khó hiểu, vội sải bước tiến lên.

Đến nơi, mới phát hiện hóa ra hắn đang hổn hển đuổi theo Phì Phì và Tiểu Bạch. Hai con mèo một đen một trắng, lúc này đang ung dung vắt vẻo trên cành đào, còn Lục Du Kỳ thì mồ hôi như tắm, thở gấp đến đỏ cả mặt.

“Ngươi làm cái gì thế?”

Tô Ngữ không nhịn được hỏi.

Không phải hắn bảo đến để hái đào sao? Chẳng những chưa hái được quả nào, ngược lại lại đuổi mèo chạy khắp nơi.

“Chúng nó… chúng nó…”

Lục Du Kỳ thở hồng hộc, một lúc lâu mới thốt nên lời.

“Ta vừa tới, liền thấy Phì Phì dùng móng chụp quả đào, vỗ một cái là rớt xuống. Phí của trời như vậy, ta không dạy dỗ nó một trận thì không được?”

Nói rồi, hắn xắn tay áo, hùng hổ định trèo lên cây.

“Ai, khoan đã!”

Tô Ngữ vội ngăn.

“Tẩu t.ử, ngươi đừng quản. Ngươi thương hai con mèo này ta biết, nhưng không thể lúc nào cũng nuông chiều. Không dạy cho chúng một chút, chúng chẳng coi ai ra gì đâu!”

Lục Du Kỳ nghiêm giọng.

“Ta chỉ muốn nói… ngươi mà trèo lên, e cây không chịu nổi, gãy mất thì sao?”

Một câu này khiến Lục Du Kỳ khựng lại. Hắn ngẩn ra giây lát, rồi nghiêm túc nhìn lại cây đào. Quả nhiên, tẩu t.ử nói đúng. Mèo thì nhỏ, còn hắn… chẳng khác gì cả trăm cân đè lên. Nếu làm gãy cây thật thì mất nhiều hơn được.

“Phì Phì, Tiểu Bạch, hai đứa xuống đây.”

Tô Ngữ vẫy tay gọi.

Lục Du Kỳ còn chưa kịp châm chọc, hai con mèo đã ngoan ngoãn nhảy xuống, lại còn nghênh ngang ngẩng đầu, đuôi vểnh cao đi lướt qua người hắn.

“… Nó… nó khinh ta sao?”

Lục Du Kỳ nghệt mặt.

“Ngươi cũng hiểu ra rồi đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Ngữ cười đáp.

Khương Kỳ bên cạnh cũng mỉm cười.

“Biết điều thì hơn.”

Lục Du Kỳ chỉ biết đưa tay che mặt, thầm oán, hắn đúng là hồ đồ mới đi tranh cao thấp với mèo.

“Đúng rồi, vừa rồi ngươi bảo Phì Phì làm rụng quả đào, thế quả đâu?”

Tô Ngữ nhìn quanh, chẳng thấy bóng dáng quả đào nào.

Nghe nhắc, Lục Du Kỳ cũng giật mình. Hắn nhớ rõ tận mắt thấy quả rơi xuống, sao giờ chẳng còn?

Đúng lúc ấy, một tiếng gầm vang lên, rồi một bóng hổ to lớn lao tới – chính là Tiểu Hoa.

“Đến rồi sao?”

Tô Ngữ vui vẻ, đưa tay xoa đầu hổ. Tiểu Hoa nheo mắt, bộ dạng hưởng thụ.

“Vừa nãy Phì Phì làm rụng đào, là cho ngươi ăn à?” nàng hỏi.

Tiểu Hoa gật đầu, đôi mắt lại ngước lên cành cao, lấp lánh thèm thuồng.

Phì Phì thấy vậy liền nhảy phốc lên cây, gõ nhẹ móng vuốt, quả đào lập tức rơi xuống. Tiểu Hoa từ bên người Tô Ngữ phóng ra, ngẩng miệng đón trọn, rồi nhai nhồm nhoàm đầy khoái chí.

Một mèo một hổ phối hợp ăn ý đến mức khiến người ta chỉ biết thốt lên: thiên y vô phùng (Khéo léo, hoàn chỉnh không kẽ hở).

Thì ra, những quả rụng trước đó đều vào bụng Tiểu Hoa cả, khó trách Lục Du Kỳ tìm mãi không thấy.

Hắn ngẩn người, lòng thầm nghĩ: Hổ cũng ăn đào sao? Không phải chúng là loài ăn thịt ư?

Nhưng rồi lại gạt đi, miễn không lãng phí là được.

Không thèm để ý thêm, Lục Du Kỳ gọi người đem sọt tre, bắt đầu hái đào.

Hắn vốn cao lớn, mà cây đào cũng không quá cao, dễ dàng với tay hái được. Tô Ngữ nhìn hắn cẩn thận nâng niu từng quả như bảo vật, trong lòng vừa buồn cười vừa cảm khái. Với kẻ tham ăn như hắn, ăn uống chính là tất cả thế giới.

Nàng phân phó đám tiểu t.ử theo cùng:

“Chỉ hái quả đã chín thôi, cẩn thận kẻo làm rụng quả non.”

Dù có hơn hai trăm gốc cây, nhưng quả chín xen lẫn quả xanh, hái cũng phải kiên nhẫn.

Vì không chuẩn bị sẵn xe lớn, Tô Ngữ bảo Vương Phúc chạy về trấn mang thêm. Hắn đi rất nhanh, chỉ một lúc sau đã trở lại, dẫn theo mười mấy cỗ xe lớn cùng thêm nhân công hỗ trợ.

Trước khi bắt đầu, Lục Du Kỳ còn nghiêm mặt dặn dò:

“Các ngươi hái phải cẩn thận, làm hỏng thì thiếu gia ta sẽ giận đó!”

---

Hết chương 194.