Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 195: MỘ TRỐNG RỖNG



 

Trước khi bắt tay vào công việc, Lục Du Kỳ không quên lên tiếng cảnh cáo một phen.

Đám tiểu t.ử đều đồng loạt cúi đầu đáp vâng, trong lòng cũng tự nhắc nhở phải cẩn thận.

Thiếu gia nhà bọn họ cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm trí mạng, đó chính là đặc biệt để bụng chuyện ăn uống.

Ai dám làm hắn mất hứng khi ăn, hoặc cướp mất mỹ thực khỏi miệng hắn, thì tuyệt đối không có kết cục tốt.

Vì vậy, sau khi nghe hắn cảnh cáo, mọi người càng thêm thận trọng, từng quả đào đều nâng niu hái xuống.

Nhân lực đông, đến trưa thì cả vườn đã hái xong.

Tổng cộng được hai trăm sọt lớn, quả nào quả nấy đều căng mọng, tính ra khoảng hai vạn cân. Lấy giá mười lăm văn một cân, số đào này trị giá đến ba trăm lượng bạc.

Sau khi giao ngân phiếu cho Tô Ngữ, Lục Du Kỳ còn chẳng kịp ở lại ăn cơm trưa, vội vã cáo từ. Hắn nói phải mau mang đào về cho cha mẹ nếm thử vị tươi ngon, rồi lên xe ngựa đi ngay.

Nhiều như vậy, Tô Ngữ chẳng tin hắn sẽ giữ lại ăn một mình, vì chờ hắn ăn hết thì đào cũng đã hỏng. Nhưng quả ngọt thế này, cho dù đắt một chút, cũng nhất định bán chạy, đặc biệt với đám nhà giàu thích hưởng thụ, ai thèm để ý thêm vài đồng bạc.

Xe ngựa của Lục Du Kỳ đi chưa lâu, Tô Ngữ chợt nhớ ra còn quên bảo hắn mang theo phấn rôm. Nàng đang do dự có nên cho người mang đến thì thấy Vương Phúc đ.á.n.h xe quay lại.

Hắn cười hì hì bẩm báo:

“Thiếu gia của chúng ta vội về ăn đào, quên béng cả chính sự, dặn tiểu nhân mang phấn rôm đi cho người.”

Vương Phúc theo hầu Lục Du Kỳ từ nhỏ, được hắn tin dùng, nên đôi lúc cũng dám buông lời trêu đùa.

Tô Ngữ cười, cũng chẳng để bụng:

“Ta còn đang nghĩ có nên cho người đưa tới không. May mà ngoài chuyện ăn uống, thiếu gia nhà ngươi vẫn nhớ được việc khác, thế cũng đỡ phiền ta.”

Khương Kỳ liền sai người đem rương phấn rôm khuân lên xe. Vương Phúc cáo từ rồi rời đi.

Giữa ngày hè, nắng như thiêu, lại không có sương mù hay bụi bặm che chắn, nên ánh mặt trời càng thêm gay gắt. Thời tiết oi bức như vậy, nếu không có việc quan trọng, Tô Ngữ chẳng muốn ra khỏi phòng. Chỉ đến tối, khi mặt trời lặn, nàng mới đưa bọn nhỏ ra ngoài hóng gió.

Chớp mắt, đã sang ngày mười hai tháng tám, ba đưa nhỏ vừa tròn nửa tuổi.

Người ta thường nói: Ba tháng biết lật, sáu tháng biết ngồi, chín tháng biết bò.

Nhưng cũng không hẳn tuyệt đối, nhiều đứa sáu tháng chưa ngồi được cũng chẳng phải ngốc nghếch, chỉ vì xương cốt còn non yếu, chưa đỡ nổi thân mình.

Thế nhưng ba đứa nhỏ nhà Tô Ngữ, vừa tròn sáu tháng, lại đồng loạt biết ngồi.

Nhìn ba cái thân nhỏ xíu ngồi ngay ngắn, ngơ ngác nhìn quanh, khóe miệng Tô Ngữ cong đến tận mang tai.

Với nàng, có nhiều bạc hơn nữa cũng chẳng thể sánh bằng niềm vui thấy con trưởng thành từng ngày.

Hơn nữa, đây không phải chút ít tiến bộ, mà là bước nhảy vọt.

Đối với tam bảo thai, việc ngồi được mang lại trải nghiệm hoàn toàn mới. So với lúc nằm nhìn thế giới, hay được người khác bế nhìn, thì tự ngồi nhìn mọi vật quanh mình lại có hứng thú khác hẳn.

Tô Ngữ vốn cho rằng ngày tháng có thể bình yên trôi qua như vậy.

Nhưng đời đâu như nàng nghĩ.

Đến rằm tháng tám, trời đã dịu mát hơn, nắng cũng không còn ch.ói chang. Tô Ngữ định dắt ba đứa nhỏ ra trấn chơi, dù sao từ lúc sinh ra tới nay, chúng chỉ quanh quẩn trong nhà, xa nhất cũng mới tới khu rừng sau thôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng và Khương Kỳ đang thay quần áo cho bọn nhỏ thì Hà Phương hớt hải chạy vào.

“Có chuyện gì mà gấp gáp thế? Từ từ nói.”

Tô Ngữ thấy nàng mồ hôi nhễ nhại, vừa buồn cười vừa thấy lạ. Giữa ngày nóng bức, chưa bao giờ thấy Hà Phương vội vã như thế.

“Phu nhân, không xong rồi!”

Giọng nàng ta đầy hoảng hốt.

“Sao thế?”

Tô Ngữ nhíu mày.

Hà Phương do dự một chút, rồi c.ắ.n răng thưa:

“Phu nhân… mộ của mẫu thân người, đã bị kẻ khác đào.”

“Cái gì?”

Tô Ngữ sững sờ, không tin vào tai mình.

“Ngươi nói lại lần nữa!”

“Là mộ của mẫu thân phu nhân, sáng nay có người phát hiện bị đào tung. Xem ra là đào từ tối hôm qua.”

Trong thôn Vân Vụ, người c.h.ế.t đều chôn ở dãy núi thấp sau làng, nối liền với dãy Vân Vụ Sơn, một đầu ở trước thôn, một đầu ở cuối thôn.

Nhà Tô Ngữ ở dưới chân núi, cách đó cũng không gần.

Hai năm qua, cứ mỗi dịp lễ tiết, Tô Ngữ cùng Khương Kỳ và Tô Ngôn đều đến tế bái Ninh thị. Nấm mộ đã được nàng tu sửa cẩn thận, lần gần đây nhất, ngay khi Tô Ngôn nghỉ hè, cả nhà còn mới tới cúng, khi ấy mộ vẫn nguyên vẹn.

“Còn nữa…”

Hà Phương lại ngập ngừng.

“Có gì thì nói mau!”

Tô Ngữ hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Mộ… trống rỗng. Quan tài đã bị mở, bên trong không có t.h.i t.h.ể.”

Giọng nàng nhỏ dần, cuối cùng gần như không dám nói tiếp.

Dù không nghe hết, Tô Ngữ cũng hiểu.

Trong quan tài, không còn gì cả.

Chỉ có hai khả năng: hoặc vốn chưa từng có t.h.i t.h.ể, hoặc xác đã bị kẻ khác đ.á.n.h cắp.

Tô Ngữ siết c.h.ặ.t bàn tay, ép bản thân giữ vững tâm thần. Nàng lập tức gọi v.ú nuôi đến trông nom ba đứa nhỏ, rồi cùng Khương Kỳ đi ngay.

Hà Phương vốn đã liệu trước, sai Hà Tam chuẩn bị xe ngựa sẵn.

---

Hết chương 195.