Thế nhưng bây giờ, chiếc quan tài này, ngoài việc hơi cũ nát, còn lại đều gần như mới tinh, không hề giống như đã đặt t.h.i t.h.ể nhiều năm.
Cho dù là người ngoài nghề như Tô Ngữ, cũng nhìn ra được trong quan tài căn bản chưa từng đặt người c.h.ế.t lâu dài.
“Nhiều năm như vậy, phần mộ này đã từng xảy ra chuyện gì chưa?”
Tô Ngữ trầm ngâm rồi hỏi.
“Không có.”
Tô An kiên định lắc đầu, do dự một lát mới lên tiếng:
“Ngươi có lẽ chưa từng thấy ta đến tế bái mẹ ngươi. Nhưng hằng năm, ta vẫn lén lút tới vài lần. Cho nên, bất kỳ biến hóa nào ở phần mộ này ta đều rõ. Ngoài trừ lần ngươi mời người sửa bia mộ, chưa từng có ai động đến.”
Nghe vậy, Tô Ngữ giật mình. Nàng không ngờ Tô An lại vụng trộm đến tế bái Ninh thị.
“Ngươi vì sao phải lén đến?”
Nàng khó hiểu hỏi.
Dù sao, trên danh nghĩa Ninh thị cũng là thê t.ử của Tô An. Hắn đến tế bái vong thê vốn là chuyện bình thường, tại sao lại phải lén lút?
Tô An chỉ cười khổ lắc đầu, không trả lời.
Tô Ngữ cũng không truy hỏi, bởi chuyện này đã không còn ý nghĩa.
Hiện tại, điều quan trọng là phải làm rõ: rốt cuộc phần mộ của Ninh thị đã xảy ra chuyện gì.
Nếu như đúng như lời Tô An nói, hắn từng tận mắt thấy hạ táng Ninh thị, t.h.i t.h.ể quả thực nằm trong quan tài này.
Thế thì bây giờ, vì sao t.h.i t.h.ể lại biến mất?
Là ai đã đào mộ Ninh thị?
Có phải bọn chúng sau khi phát hiện quan tài trống rỗng mới mở nắp ra phân nửa, rồi vội vàng rời đi?
Tô Ngữ đưa mắt nhìn bốn phía. Đây là nghĩa trang, không có lối đi cố định, bốn phương tám hướng đều có thể ra vào.
Dù là nửa đêm, một nhóm người cũng có thể vòng đường núi đi tới, không cần đi qua thôn mà tránh được ch.ó sủa, tránh kinh động dân làng.
Nhưng rốt cuộc là ai đã làm vậy?
Trong trí nhớ, từ khi nàng xuyên tới nay, những người đối địch trực tiếp với nàng chỉ có Tần Liên và Lý thị.
Thế nhưng Lý thị vốn không có năng lực ấy, cũng chẳng có lý do gì làm vậy.
Còn Tần Liên, nghe nói đã bệnh nặng nằm liệt giường, chỉ e không sống được bao lâu.
Ngoài hai người này, còn ai lại phí công sức đào mộ một người đã c.h.ế.t hơn mười năm?
Tô Ngữ chợt nghĩ đến một người, người kia vừa có năng lực, lại vừa có động cơ.
“Có thể nào là…”
“Có thể nào là…”
Ánh mắt nàng giao với Khương Kỳ. Hai người nhìn nhau, tuy chưa nói hết lời nhưng trong lòng đã ngầm hiểu ý đối phương.
“Một lát bảo người đến lấp lại mộ đi.”
Khương Kỳ trầm giọng nói.
“Ừ.”
Tô Ngữ gật đầu. Nàng cũng nghĩ thế, đã đoán được thì không cần để lộ ra quá sớm.
“Ngươi có biết ai đã đào mộ mẹ ngươi không? Là ai?”
Tô An vội vàng hỏi.
“Chuyện này ngươi không cần quan tâm. Ta nhất định sẽ cho nương ta một công đạo.”
Tô Ngữ thản nhiên đáp.
“Đúng rồi, nếu ngươi nhớ ra sau khi mẹ ta qua đời có chuyện gì khác thường, hãy nói cho ta biết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng bổ sung. Trong lòng nàng vẫn luôn cảm thấy cái c.h.ế.t của Ninh thị có điều bất thường.
Tô An gật đầu, nhưng không nói thêm gì.
Hắn chợt nhớ mấy tháng trước có nghe nói, Tần Liên từng quen biết một nhân vật quyền thế, còn hợp tác với kẻ đó để đối phó Tô Ngữ.
Chỉ là sau cùng, Tần Liên bệnh nặng không khỏi, nay e đã sắp không qua được.
Tô An âm thầm suy đoán: có lẽ, kẻ đào mộ Ninh thị chính là nhân vật kia.
Nếu lúc này Tô Ngữ biết được suy nghĩ của hắn, nhất định sẽ thở dài, Tô An dù sao cũng không hoàn toàn ngu dốt, vẫn có thể nhanh ch.óng liên hệ đến chuyện này.
Nhưng cả hai đều không nói thêm. Tô Ngữ và Khương Kỳ cùng ngồi xe ngựa trở về.
Tô An đứng trước mộ bia Ninh thị một hồi, nhớ lại dáng vẻ cùng tiếng cười năm xưa, cuối cùng chỉ khẽ cười khổ, lắc đầu rồi rời đi.
Đám người hiếu kỳ vây quanh chờ xem náo nhiệt, rốt cuộc cũng không thấy gì, chỉ đành tản ra.
Về đến nhà, vừa bước vào chính viện, Lạc Tâm cùng Thủy Minh đã vội tới đón.
“Muội muội, rốt cuộc có chuyện gì? Ta vừa nghe Hà Phương nói…”
Lạc Tâm lo lắng, chưa kịp nói hết câu đã bị Tô Ngữ kéo tay:
“Đi thôi, vào phòng rồi nói.”
Cả nhóm vào thượng phòng, ngồi xuống, Tô Ngữ kể lại toàn bộ chuyện vừa thấy vừa nghe.
Nghe xong, sắc mặt Lạc Tâm và Thủy Minh đều trầm xuống, đặc biệt là Thủy Minh, trong mắt ánh lên lửa giận.
“Việc này… có phải An Khánh công chúa làm không?”
Lạc Tâm do dự hỏi.
“Trừ nàng, ta thật sự nghĩ không ra ai khác.”
Thủy Minh cười lạnh.
“Cũng chưa chắc. Ta và Hoan Hoan chỉ mới hoài nghi, chưa có chứng cứ.”
Khương Kỳ bình tĩnh nói.
Cả phòng rơi vào trầm mặc.
Đặc biệt là Tô Ngữ, trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối. Nếu thực sự là An Khánh công chúa, vậy nguyên nhân tất phải liên quan đến Tư Đồ Nguyệt.
Nhưng nàng sẽ không vì thế mà tự trách mình. Dù là Tư Đồ Nguyệt hay An Khánh công chúa, nàng đều chưa từng chủ động trêu chọc.
Tô Ngữ không bao giờ gánh thay lỗi người khác. Với những kẻ dám x.úc p.hạ.m nàng, đào mộ mẹ nàng, nàng chỉ muốn khiến bọn chúng nhận lấy trừng phạt thích đáng.
Đã dám chạm vào giới hạn của nàng, thì nhất định sẽ có đến mà không có về.
Mọi người bàn bạc thêm một lúc, rồi sai người khép lại phần mộ Ninh thị.
Dẫu biết quan tài trống rỗng, nhưng ít nhất cũng phải khôi phục dáng vẻ ban đầu, như một cách tưởng niệm Ninh thị.
Trong lòng Tô Ngữ còn vướng bận: phải làm thế nào để nói cho Tô Ngôn biết tin này?
Chưa kịp nghĩ ra, thì đã đến giờ ngọ.
Tô Ngôn hấp tấp chạy vào thượng phòng, mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển:
“Tỷ tỷ, có chuyện gì vậy? Ta nghe nói, mộ của nương bị người ta đào lên?”
Nói xong, giọng hắn đã nghẹn ngào.
Dù chưa từng gặp Ninh thị, nhưng chính vì thế, nỗi nhớ thương trong lòng hắn càng sâu.
Hiện tại, có người dám quật mộ mẫu thân, khiến hắn cảm thấy một ngọn lửa tức giận bùng cháy trong n.g.ự.c, gần như muốn nổ tung.
“Tiểu Ngôn, ngồi xuống nghe ta nói.”
Tô Ngữ đưa cho hắn một chiếc khăn mặt, ra hiệu lau mồ hôi.
---
HẾT CHƯƠNG 197.