Tô Ngữ và Khương Kỳ đi tới Tây Khóa viện thì Hà Tam đã đứng ở bên cạnh xe ngựa chờ sẵn.
Hai người không nói một lời, lập tức lên xe. Hà Tam cũng không trì hoãn, ngồi vào vị trí đ.á.n.h xe, vội vàng thúc ngựa đi.
Ra khỏi cửa lớn, xe ngựa tăng tốc, chạy thẳng về phía núi sau của thôn.
Khi bọn họ đến nơi, trước mộ Ninh thị đã có rất nhiều người vây quanh.
Phần lớn là dân thôn Vân Vụ, vốn định đến trước ngày rằm tháng tám để tế bái tổ tiên, nên mới tình cờ phát hiện mộ bị đào, rồi báo tin cho Tô Ngữ.
Lúc này, từng tốp người tụm năm tụm ba bàn tán, thấy xe ngựa đến liền tự động nhường đường.
Xe dừng lại, Tô Ngữ và Khương Kỳ vừa bước xuống đã có người tiến lên.
"Tiểu… Tô, Tô Ngữ."
Người lên tiếng có chút lắp bắp, không phải vì tật nói, mà bởi chẳng biết mở lời thế nào.
Tô Ngữ vốn đang nhìn nghĩa trang, nghe có người gọi tên mình mới quay lại. Vừa nhìn thì thấy đó là Tô An.
Tô An mặc áo xanh đậm, gọn gàng sạch sẽ, chỉ là trên mặt mang vẻ mệt mỏi khó giấu.
"Ngươi có chuyện gì sao?"
Tô Ngữ trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì, chỉ đành khô khốc hỏi.
"Ta… Ôi. Sáng nay chính ta phát hiện mộ mẫu thân ngươi bị đào."
Tô An thở dài.
"Sao ngươi lại ở chỗ này?"
Tô Ngữ nghi hoặc. Theo trí nhớ của nguyên chủ, Tô An chưa từng tế bái Ninh thị. Huống chi, hiện tại nàng và Tô Ngôn đều đã biết không phải con ruột của hắn, giữa hai bên càng không còn liên hệ.
Trong tình huống ấy, sao Tô An lại xuất hiện ở đây từ sáng sớm? Hay chính hắn đào mộ Ninh thị, rồi giả vờ phát hiện để tự rửa hiềm nghi?
Nghĩ vậy, ánh mắt Tô Ngữ nhìn Tô An chợt lạnh đi.
Tô An tựa hồ đoán được nàng nghĩ gì, cười khổ:
"Ta biết ngươi nghi ta. Nhưng ta cần gì phải thế? Dù ngươi và Tô Ngôn không phải con ruột ta, nhưng chẳng lẽ không phải ta nuôi dưỡng các ngươi lớn khôn sao?"
Nghe vậy, Tô Ngữ chỉ cười lạnh.
Nuôi dưỡng ư? Phải nói là nàng và Tô Ngôn làm hạ nhân cho cả nhà hắn hơn mười năm. Tô An chẳng qua là không để hai người c.h.ế.t đói mà thôi.
"Trước kia ta sai. Nhưng ta tuyệt đối không thể để nàng đã c.h.ế.t rồi còn không yên ổn, càng không đời nào đi đào mộ nàng."
Tô An không biện giải thêm, chỉ quay đầu nhìn mộ Ninh thị.
Tô Ngữ lúc nãy chỉ thoáng nghi, thực ra trong lòng cũng hiểu Tô An không thể làm vậy. Dù hắn và Ninh thị chẳng phải phu thê thực sự, nhưng với hắn, Ninh thị giống như chỗ dựa tinh thần. Chỉ cần được nhìn nàng thôi cũng cam lòng.
Nếu hắn thực sự oán hận, thì năm đó đã đuổi mẹ con nàng ra khỏi nhà rồi, chứ không giữ lại.
"Ngươi sáng nay phát hiện, tình hình nơi này đã như vậy sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ và Khương Kỳ cùng bước đến cạnh mộ, quan sát kỹ rồi hỏi.
"Phải."
Tấm bia mộ Ninh thị vẫn nguyên, đồ cúng trước mộ cũng còn nguyên vẹn. Chỉ có phía sau bị đào bới, đất đá tung tóe, in đầy dấu chân loạn xạ. Rõ ràng là nhiều người cùng đào để nhanh ch.óng xong việc.
Quan tài vẫn còn trong huyệt, nắp đậy bị xô lệch một nửa, chưa rơi hẳn xuống. Chỉ thoáng nhìn qua cũng thấy bên trong trống rỗng.
Khương Kỳ bảo Tô Ngữ đứng yên, còn mình cởi áo choàng, buộc vào thắt lưng rồi nhảy xuống huyệt.
Hắn đi quanh quan tài một vòng, cúi sát kiểm tra chỗ tiếp giáp giữa quan tài và đất. Sau đó mới dùng sức đẩy hẳn nắp quan tài ra.
Nắp kẽo kẹt mở, lộ rõ tình trạng bên trong.
Quan tài bằng gỗ thường, sơn son đơn sơ. Sau mười mấy năm chôn dưới đất, lớp sơn cũng bong tróc loang lổ.
Bên trong chỉ có một cái gối đã mục nát, ngoài ra hoàn toàn trống rỗng.
"Đây có phải chiếc quan tài năm đó không?"
Tô Ngữ quay sang hỏi Tô An.
"Là nó. Quan tài do ta chọn, chính mắt ta chứng kiến hạ táng."
Tô An gật đầu.
Năm đó, vì chiếc quan tài này mà hắn còn cãi nhau một trận với nương. Quan tài gỗ này chắc chắn, thợ làm cũng tốt, giá chừng mười lượng bạc. Mẹ hắn tiếc tiền, lại vốn chẳng ưa Ninh thị, nên muốn mua loại mỏng rẻ một hai lượng để chôn qua loa.
Hắn không đồng ý, cuối cùng vẫn tự mình mua chiếc này cho Ninh thị. Cũng vì thế mà mẹ hắn luôn oán trách hắn.
Trong khi Tô An đang chìm trong hồi ức, Tô Ngữ thì ngờ vực: lẽ nào có kẻ đào mộ, lấy xác đi, rồi bỏ quan tài khác vào thay? Nhưng nghe Tô An xác nhận thì nàng cũng không chắc nữa.
Khương Kỳ kiểm tra xong liền nhảy lên khỏi huyệt.
"Thế nào?"
Tô Ngữ vội hỏi.
Tô An cũng nhìn hắn chăm chú.
"Ta xem kỹ rồi. Quan tài này chính là chiếc ban đầu, không hề có dấu vết bị thay đổi."
Lời này khiến Tô Ngữ dứt hẳn nghi ngờ.
Nếu không phải bị tráo, thì tại sao bên trong lại như vậy?
"Không thể nào… không thể nào…"
Tô An lẩm bẩm, trong mắt đầy vẻ khó tin.
Năm đó chính hắn tự tay đặt t.h.i t.h.ể Ninh thị vào quan tài, đóng đinh niêm lại, đi theo cả đường đến khi hạ táng. Sao bây giờ có thể thành trống rỗng?
Tô Ngữ cũng ngây người. Theo lẽ thường, dù hơn mười năm, t.h.i t.h.ể phải mục nát thì trong quan tài cũng phải còn xương trắng, còn vải áo. Cho dù có kẻ lấy đi, cũng không thể không để lại chút dấu vết hay mùi hôi thối.
---
Hết chương 196.