Thế nhưng, chuyện linh khí đã bị Tây Môn Tiên Nhi vạch trần. Cho dù nàng không nói, thì chẳng mấy chốc Nhược Tà cũng sẽ phát hiện ra.
Nếu giờ Tô Ngữ đột ngột ngừng dùng linh tuyền, chẳng phải lại càng khiến người khác sinh nghi?
Nghĩ đến đây trong lòng nàng có chút khó xử.
Ngay lúc Tô Ngữ còn đang xoắn xuýt, Tây Môn Tiên Nhi đã bước đến cửa. Nàng vén rèm đi vào, không nhìn ai khác mà chỉ khẽ nói với Hoàng Doanh:
" Oánh nhi, chúng ta đi thôi."
" Sư phó muốn đi ngay sao?"
Hoàng Doanh hơi giật mình, chuyện này quá nhanh, chẳng phải trước đó vẫn nói sẽ lưu lại ít lâu sao?
" Ừ."
Tây Môn Tiên Nhi nhàn nhạt đáp, chờ Hoàng Doanh tiến lại gần thì xoay người định rời đi.
Khi bước ngang qua bình phong nàng bỗng dừng lại.
" Ta còn ở đây được ba năm. Trong ba năm này các ngươi cứ yên tâm. Nhưng sau đó thì hãy tự cầu phúc."
Nói dứt lời, Tây Môn Tiên Nhi cũng không quan tâm mọi người nghĩ gì, chẳng cho ai cơ hội hỏi han liền sải bước ra ngoài.
Nhược Tà trở lại chính viện, vừa khéo nhìn thấy Tây Môn Tiên Nhi mang Hoàng Doanh phi thân lên không chỉ chớp mắt đã biến mất.
Hắn thở dài một hơi rồi đi vào phòng trên.
Trong lòng mọi người đều dấy lên một loại cảm giác khó tả nửa mừng, nửa lo. Mừng là ba năm tới bọn họ có thể yên ổn, lo chính là sau ba năm ấy liệu sẽ phải đối mặt với chuyện gì?
" Ngươi về rồi?"
Khanh Yên thấy Nhược Tà tiến vào khẽ mỉm cười hỏi.
Hắn gật đầu lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh nàng.
Khanh Yên lập tức kể lại những lời cuối cùng của Tây Môn Tiên Nhi. Nghe xong Nhược Tà có hơi kinh ngạc, nhưng sau cùng trong lòng lại trào dâng một tia cảm động.
Dù Tây Môn Tiên Nhi đến đây với mục đích gì đi nữa ít nhất nàng vẫn chịu bảo hộ bọn họ thêm ba năm.
Ba năm, nói dài không dài nói ngắn cũng chẳng ngắn. Trong quãng thời gian đó có bao nhiêu chuyện có thể xảy ra, ai mà đoán được.
Nhưng ít ra, nhờ sự đảm bảo ấy mọi người cũng nhẹ nhõm hơn phần nào, không cần lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.
Khương Kỳ bỗng lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng:
" Sau này hai người định tính toán thế nào?"
" Chúng ta... không thể ở lại sao?"
Khanh Yên do dự hỏ trong giọng có chút yếu ớt.
" Yên nhi, chúng ta còn việc khác phải làm sao có thể mãi ở lại đây?"
Chưa kịp để ai khác trả lời Nhược Tà đã thẳng thừng từ chối.
Khanh Yên hơi không cam lòng nhưng cũng hiểu lời hắn đã quyết thì không thể thay đổi, chỉ đành im lặng.
Tuy vậy, từ đôi môi mím c.h.ặ.t kia vẫn có thể nhận ra nàng đang buồn bực.
Khương Kỳ suy nghĩ rồi nói:
" Các ngươi định đi đâu? Cần bọn ta giúp gì không? Giờ đang vào mùa đông, giá rét khắc nghiệt, nếu không gấp cũng có thể chờ đến sang năm hãy đi."
Nghe vậy, trong mắt Nhược Tà thoáng hiện tia kinh ngạc. Đây chẳng phải là Khương Kỳ đang quan tâm hắn sao?
" Các ngươi đã có lòng giữ lại vậy chúng ta cũng không nên từ chối quá mức. Vậy sang năm hãy tính tiếp."
Nhược Tà nói tỏ ra như bất đắc dĩ đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ánh mắt sáng rực vui mừng của hắn lại khiến Tô Ngữ và mọi người đều muốn cạn lời.
Nếu đã định diễn ít ra cũng làm cho giống một chút đi! Trong mắt tràn đầy vui sướng như vậy bảo người khác sao tiếp lời cho nổi?
" Thế thì quyết vậy."
Cuối cùng Khương Kỳ lạnh nhạt kết thúc chủ đề.
Tô Ngữ lại hỏi:
" Nhưng ít ra các ngươi cũng nên nói rõ, rốt cuộc là ai, từ đâu đến. Chuyện này không thành vấn đề chứ?"
Nghe hỏi, Nhược Tà và Khanh Yên lại không tỏ vẻ do dự. Chưa đợi Nhược Tà mở lời Khanh Yên đã lên tiếng trước.
Thì ra bọn họ cùng Vệ Nhất Lãng, kể cả Tây Môn Tiên Nhi, đều đến từ một nơi — Huyền Minh Đại Lục.
Đại lục ấy rộng lớn vô biên, Nhược Tà dù đã sống bảy tám trăm năm vẫn chưa đi hết. Có những người cả đời cũng chưa chắc đặt chân đến một phần trăm nơi đó.
Nghe vậy, Tô Ngữ dần hiểu ra: hóa ra bọn họ không phải tu tiên giả mà là tu luyện linh lực.
Nhược Tà và Khanh Yên vốn thuộc một môn phái ở Thanh Nham quốc, phía đông Huyền Minh Đại Lục. Nhưng vì tranh chấp nội bộ gay gắt mà nơi ấy vốn dĩ lại là chỗ mạnh được yếu thua g.i.ế.c ch.óc chẳng hiếm. Chỉ cần một chuyện nhỏ như cái lông gà vỏ tỏi cũng có thể dẫn đến kẻ c.h.ế.t người vong.
Nhược Tà từng vì một việc mà mâu thuẫn với sư huynh, sau lại kéo theo nhiều biến cố khác, cuối cùng buộc phải cùng Khanh Yên rời bỏ môn phái, lưu lạc đến nơi này đã cả trăm năm.
Nghe Khanh Yên kể, thỉnh thoảng Nhược Tà xen vào bổ sung mọi người cũng coi như nắm được phần nào sự thật.
Nhưng điều then chốt, Nhược Tà lại khéo léo giấu kín, tuyệt không để lộ nửa chữ. Mỗi lần Khanh Yên định buột miệng, hắn liền đúng lúc chuyển hướng câu chuyện, thay bằng lời khác khiến cái cần nói thì nói, cái không nên nói thì chẳng ai moi ra được.
Tô Ngữ lại hỏi:
" Các ngươi đến đây bằng cách nào? Người từ Huyền Minh Đại Lục có thể tùy ý sang chỗ này sao?"
Nhược Tà nghiêm túc đáp:
" Ngươi yên tâm, bọn ta là nhờ truyền tống môn của phái mà tới. Người bình thường căn bản không thể đến đây được."
" Phái của các ngươi đã có vậy còn kẻ khác thì sao...?"
" Ngươi không cần lo. Ở đây một là không có linh khí, hai là chẳng có bảo vật gì, sẽ chẳng ai hao tâm tốn sức tìm đến."
Nhược Tà cắt lời, trực tiếp phá tan mọi khả năng suy đoán của nàng.
Tô Ngữ thoáng nhẹ nhõm, nhưng khi nghe đến hai chữ “linh khí”, tim nàng chợt siết c.h.ặ.t.
Linh khí!
Ở đây rõ ràng có linh khí, đến cả Tây Môn Tiên Nhi cũng đã phát hiện.
Nếu tin tức này lộ ra, sau này bọn họ còn có thể sống yên ổn sao? Đừng nói đến ngày lành, ngay cả việc sống sót cũng thành vấn đề.
Tô Ngữ không tự nhận mình đủ mạnh. Dù từng đ.á.n.h bại Vệ Nhất Lãng nhưng loại người như hắn chỉ là một tên hạ cấp, chẳng đáng gì.
Nàng bỗng hỏi:
" Các ngươi là tu tiên giả sao?"
" Cái gì?"
Nhược Tà thoáng ngẩn ra không kịp phản ứng.
" Ta hỏi, các ngươi có phải tu tiên không?"
" Có thể coi là vậy, mà cũng có thể nói không phải."
Hắn mơ hồ đáp, ngay chính bản thân cũng không khẳng định được.
" Vậy có thể dạy ta không? Ý ta là, ta có thể tu luyện được không?"
Tô Ngữ không bận tâm gọi thế nào, điều duy nhất nàng muốn là: mình cũng phải trở nên mạnh mẽ, để đến khi cần sẽ không còn sợ hãi.
---
Hết chương 259.