Tự thân cường đại, mới có thể không sợ hãi.
Nàng không thể đem hy vọng ký thác vào lời hứa ba năm kia của Tây Môn Tiên Nhi, cũng không thể từ nay về sau bỏ dùng nước suối linh tuyền. Nàng nhất định phải bảo đảm cho người một nhà bình an khỏe mạnh.
Khương Kỳ nghe thấy Tô Ngữ vội vàng hỏi, cũng đã đoán được trong lòng nàng nghĩ gì.
"Nhược Tà, nói đi chúng ta có thể tu luyện không. Ngươi muốn dùng thứ gì để trao đổi cứ nói thẳng."
Khương Kỳ lên tiếng.
Nhược Tà nhìn Tô Ngữ và Khương Kỳ, đôi mắt đen bóng lóe lên. Tầm mắt hắn lại lướt sang Thủy Minh và Lạc Tâm, thấy hai người kia cũng chăm chú nhìn mình chẳng khác nào Tô Ngữ và Khương Kỳ.
Cuối cùng, hắn nhìn sang Lục Du Kỳ, phát hiện kẻ này càng thêm nóng nảy, ánh mắt như muốn nhào đến ăn sống nuốt tươi hắn.
"Có hay không, nhanh lên một chút nói!!!"
Lục Du Kỳ bỗng dưng quát ầm lên, khiến không chỉ Nhược Tà và Khanh Yên mà ngay cả Tô Ngữ mấy người cũng hoảng hồn.
"Ngươi làm gì vậy?"
Tô Ngữ sờ lỗ tai bất đắc dĩ hỏi.
"Ta muốn tu luyện, bất kể là tu tiên hay tu ma, ta đều muốn trở nên mạnh mẽ hơn…"
Lục Du Kỳ chợt đứng bật dậy, hai tay nắm c.h.ặ.t giọng son sắt như thề nguyền.
"Nói năng bậy bạ cái gì đó."
Tô Ngữ nghiêm giọng quát.
Nàng có thể hiểu cảm giác của Lục Du Kỳ lúc này, nhưng tuyệt đối không thể để hắn vì khát vọng mạnh mẽ mà đi vào con đường tà đạo.
Còn hai chữ “tu ma” kia, hắn lại nghe từ đâu ra?
"À…"
Lục Du Kỳ vừa thốt xong đã nhận ra mình lỡ lời. Nghe Tô Ngữ trách, hắn vội cười gượng:
"Ta… ta nói sai rồi, sai rồi."
"Thật sao? Sai chỗ nào? Ngươi chẳng phải vừa nói chỉ cần mạnh mẽ là được sao. Trùng hợp ta có một loại công pháp, có thể giúp người nhanh ch.óng trở nên mạnh mẽ, ngươi có muốn thử không?"
Nhược Tà nhíu mày, giọng nói như mang theo cám dỗ.
Lục Du Kỳ nhìn vẻ mặt như thiện ý của hắn, nhưng trong lòng lại run như thấy ác quỷ. Hắn lùi lại một bước ngã phịch xuống ghế.
"Không… không cần!"
Hắn khoát tay lia lịa.
"Vì sao?"
Nhược Tà ra vẻ khó hiểu.
"Được rồi, Tiểu Tà nhi đừng dọa hắn nữa. Hắn mà thật sự đồng ý, ngươi biết tìm đâu ra công pháp cấp tốc cho hắn?"
Khanh Yên xen lời, nửa cười nửa trách.
"Ta chỉ muốn thử xem tâm chí hắn có kiên định hay không. Vạn nhất sau này gặp cám dỗ, hắn không tự kiềm chế được thì làm sao? Lúc đó chẳng phải lỗi ở ta sao?"
Nhược Tà nghiêm túc đáp.
Nghe vậy, dù thấy hắn có phần cãi chày cãi cối nhưng Tô Ngữ vẫn gật đầu tán đồng. Quả thực không thể để Lục Du Kỳ có suy nghĩ sai lệch nữa.
"Yên tâm đi, ta vừa rồi chỉ thuận miệng nói thôi. Dù ta rất muốn mạnh mẽ nhưng sẽ không đi lầm đường. Nếu không, chẳng những các ngươi thất vọng, mà ngay cả… ta cũng không còn mặt mũi nào đi gặp nàng."
Lời chưa dứt, nhưng ai cũng đoán được người hắn nói đến chính là Hoàng Doanh.
Có điều vào lúc này, nhìn thấu mà không vạch trần mới là quan trọng nên mọi người cũng không gặng hỏi.
"Được rồi, hiện tại ngươi có thể nói đi. Rốt cuộc ngươi có công pháp cho chúng ta tu luyện hay không?"
Tô Ngữ quay sang hỏi Nhược Tà.
Nhược Tà vốn không định qua loa cho xong. Nghe Tô Ngữ hỏi, hắn liền thẳng thắn đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Muốn tu luyện trước tiên phải biết bản thân có thuộc tính gì, thích hợp loại công pháp nào."
Tô Ngữ định hỏi có phải giống cái gọi là linh căn, nhưng lại kìm lời.
Nàng vốn không nên biết chuyện này, nếu hỏi ra ắt sẽ khiến Nhược Tà sinh nghi.
"Đúng, chính là giống như linh căn."
Nhược Tà chủ động giải thích thêm.
"Trắc linh căn? Chẳng phải cần vật đặc biệt sao?"
Tô Ngữ nhịn không được cất lời.
"Ngươi nghĩ ta nói suông chắc? Đã nói tức là ta có chuẩn bị."
Nói rồi, Nhược Tà lật bàn tay, một quả cầu pha lê trong suốt hiện ra.
"Đến đây ai muốn thử trước?"
Hắn giơ quả cầu lên, ánh mắt lướt qua từng người.
"Ta trước!"
Thấy không ai lên tiếng, Lục Du Kỳ liền đứng dậy.
Dù thế nào, hắn cũng phải tu luyện để trở nên mạnh mẽ. Chẳng qua là thử linh căn thôi có gì mà sợ.
Điều hắn lo nhất chính là… nếu mình không có linh căn.
Ý nghĩ ấy lóe lên, hắn vội lắc đầu xua đi. Không, nhất định hắn có, nhất định phải có.
"Chẳng qua chỉ thử linh căn thôi, ngươi làm bộ như cô dâu mới về nhà chồng vậy, còn do dự gì nữa?"
Nhược Tà chờ nửa ngày, rốt cuộc cũng không nhịn được.
Rõ ràng chỉ vài bước, mà Lục Du Kỳ đi như cách xa vạn dặm, khiến hắn dở khóc dở cười.
"Thúc giục cái gì, ta chỉ muốn chắc chắn thôi. Ai biết vật này của ngươi có dùng được hay không."
Lục Du Kỳ vừa lầu bầu, vừa bước nhanh tới trước mặt Nhược Tà.
"Đặt tay lên."
Nhược Tà nhịn cười, nắm lấy tay phải hắn. Hắn dùng ngón trỏ chích nhẹ vào lòng bàn tay Lục Du Kỳ m.á.u lập tức trào ra.
"Ngươi làm cái gì vậy?"
Cảm giác đau nhói khiến Lục Du Kỳ mở to mắt hoảng hốt kêu to.
"Kêu cái gì, có đau mấy đâu."
Nhược Tà vừa nói vừa bóp mạnh, khiến m.á.u tuôn ra nhiều hơn.
"Aaaaa!"
Lục Du Kỳ lại hét toáng lên.
Nhược Tà không để ý, đặt bàn tay hắn lên quả cầu pha lê.
Quả cầu trong suốt bắt đầu nhuộm đỏ, như hút lấy m.á.u của Lục Du Kỳ. Khi toàn bộ cầu đã biến thành màu đỏ, lập tức phát ra ánh sáng ch.ói lòa khiến ai cũng phải nheo mắt.
Lục Du Kỳ hoảng sợ, lo lắng, căng thẳng, mọi cảm xúc đều bị cuốn đi mất.
"Nói mau, ta có linh căn gì?"
Hắn nhịn không được giục.
Nhược Tà lại chăm chú nhìn quả cầu, không đáp.
Lục Du Kỳ còn định mở miệng, nhưng bắt gặp ánh mắt ngăn cản của Khanh Yên, đành ngậm lại.
Đợi đến khi ánh sáng dần tan, Nhược Tà mới thở ra một hơi.
"Quả cầu này thật lâu rồi chưa dùng, ta còn lo nó hỏng. Giờ xem ra vẫn bình thường."
---
Hết chương 260.