Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 261: TÔ NGỮ KHÔNG CÓ LINH CĂN



 

Nhìn dáng vẻ Nhược Tà sau t.a.i n.ạ.n vẫn bình an vô sự, Lục Du Kỳ chỉ thấy đau đầu không thôi.

Hắn đây là ý gì?

"Ngươi là đang lấy ta làm thí nghiệm đúng không?"

Lục Du Kỳ buồn bực hỏi.

Nhược Tà ngẩng đầu, mở đôi mắt to vô tội hỏi ngược lại:

"Cái này sao có thể trách ta được? Vừa rồi ta hỏi ai muốn thử trước, là chính ngươi tự nguyện bước ra mà."

Nói xong, y còn gật đầu liên tục như để chứng minh mình nói thật.

Lục Du Kỳ hồi tưởng lại, hình như quả thật là thế. Thế là hắn cũng không xoắn xuýt nữa lập tức đổi đề tài:

"Ta là linh căn gì? Có lợi hại không?"

Nhược Tà gật đầu, tán thưởng:

"Mặc dù ngươi..."

Y lắc lắc đầu, bỏ dở câu nói rồi tiếp tục:

"Nhưng mà linh căn của ngươi cũng không tệ, là kim linh căn thuộc loại công kích."

Một giây trước, Lục Du Kỳ còn đang thắc mắc Nhược Tà chưa nói hết câu kia rốt cuộc có ý gì. Dù linh cảm không phải chuyện hay, hắn vẫn muốn hỏi tiếp.

Nhưng nghe xong câu sau, hắn lập tức quên sạch hưng phấn nghĩ: kim linh căn, lại còn là công kích. Chỉ cần hắn chăm chỉ tu luyện, nhất định có thể nhanh ch.óng đuổi kịp bước chân Hoàng Oanh, thậm chí còn vượt lên.

Đến lúc đó, hắc hắc...

Mọi người thấy bộ dáng ngây ngô cười của hắn thì đều không biết nói gì, đành mặc kệ để hắn cười một mình.

"Kia cho ta thử xem."

Lạc Tâm đứng dậy, bước nhanh đến trước mặt Nhược Tà đưa tay phải ra.

Nhược Tà không nói nhiều, làm phép giống như lúc trước. Chẳng bao lâu, mọi người đều biết Lạc Tâm là thủy linh căn.

Tiếp theo là Thủy Minh. Hắn lại là hỏa linh căn.

Hai người vốn là phu thê, một thủy một hỏa, chẳng biết nên nói là duyên trời tác hợp hay đối lập bù trừ.

Sau đó đến lượt Khương Kỳ.

Trong lòng hắn thoáng lo lắng, lỡ như bản thân không có linh căn thì sao?

Dù vậy hắn vẫn bình thản bước lên trước mặt Nhược Tà.

Nhược Tà hiểu rõ, biết hắn ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng chắc chắn cũng có áp lực. Lúc này mà trêu chọc thì không khôn ngoan chút nào.

Rất nhanh đã kiểm tra xong. Trái tim Nhược Tà và Khương Kỳ gần như đồng thời buông lỏng.

Nhìn quang mang lóe lên trong quả cầu pha lê, Nhược Tà thầm nghĩ: bất kể là loại linh căn nào cũng tốt ít nhất phải có một.

Nhưng kết quả lại nằm ngoài dự liệu.

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Nhược Tà, tim Khương Kỳ lập tức siết c.h.ặ.t giọng lạnh đi:

"Thế nào?"

Cảm nhận được sự khó chịu trong mắt hắn, Nhược Tà vội thu lại vẻ kinh ngạc hâm mộ chép miệng rồi nói:

"Chúc mừng, trong tất cả mọi người ở đây, ngươi là người có linh căn tốt nhất."

"Là loại gì?"

Trong mắt Khương Kỳ lóe lên tia sáng sắc lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rõ ràng hắn đang nóng ruột, thế mà Nhược Tà còn ấp a ấp úng xem ra sau này sẽ không dễ chịu.

"Là lôi linh căn."

Khanh Yên ở bên cạnh lên tiếng, giọng tràn đầy hâm mộ.

"Lôi linh căn? Không phải chỉ có kim, mộc, thủy, hỏa, thổ sao?"

Lục Du Kỳ ngây ngô hỏi.

"Đây chính là lý do ta nói chúc mừng. Thông thường linh căn chỉ có năm loại kia. Nhưng có một số người là thiên chi kiêu t.ử, được trời chiếu cố, linh căn của họ sinh ra biến dị vì thế mạnh hơn người thường rất nhiều, thậm chí gấp nhiều lần. Giống như Khương Kỳ đây, lôi linh căn chính là loại có lực công kích mạnh nhất."

Nhược Tà nói xong lại liếc nhìn hắn đầy ngưỡng mộ.

Nghe giải thích, mọi người trong phòng đều không khỏi hâm mộ nhìn Khương Kỳ. Không ngờ hắn lại là người được trời ưu ái.

"Vậy ta cũng thử đi."

Tô Ngữ nói rồi bước lên.

Nhược Tà gật đầu, bắt đầu kiểm tra cho nàng.

Thế nhưng, khi m.á.u của Tô Ngữ nhỏ lên quả cầu pha lê, nó lại trực tiếp chảy xuống, không hề dung nhập như những người khác.

"Đây là sao?"

Chưa kịp để nàng mở miệng, Khương Kỳ đã không tin nổi mà hỏi.

Tô Ngữ cũng không hiểu, đây là tình huống gì? Lẽ nào nàng thật sự không có linh căn?

Nhược Tà vốn muốn trực tiếp nói vậy, nhưng đối diện ánh mắt như muốn ăn thịt người của Khương Kỳ, y đành nuốt lời xuống.

"Nếu không, thử lại một lần nữa đi."

Khanh Yên đề nghị.

"Được."

Nhược Tà cũng không tin. Thực lực của Tô Ngữ hắn từng tận mắt thấy, lợi hại như vậy, sao có thể chỉ là người thường?

Nhưng kết quả ba lần liên tiếp đều như cũ. Máu của nàng vẫn không thể dung nhập vào quả cầu.

Khương Kỳ nhìn Tô Ngữ, ánh mắt phức tạp. Chẳng lẽ Hoan Hoan thật sự không có linh căn? Tuy không có linh căn mà nàng vẫn rất lợi hại, nhưng hắn vẫn mong nàng càng mạnh mẽ hơn để sau này nếu hắn không ở bên cạnh, nàng vẫn có thể tự bảo vệ mình và các con.

Trong lòng Tô Ngữ cũng dâng lên thất vọng. Nàng thật sự muốn tu tiên, muốn ngự không phi hành, nghĩ thôi cũng hâm mộ. Chỉ tiếc giờ e rằng đã vô duyên.

"Tỷ tỷ, ta về rồi, các ngươi đang làm gì đó?"

Mọi người trong phòng đang trầm mặc thì nghe thấy giọng Tô Ngôn vang lên.

Vừa nói, hắn đã bước vào, thấy tay phải Tô Ngữ đang chảy m.á.u liền hốt hoảng chạy đến, cẩn thận nắm lấy tay nàng xem xét, vừa lo lắng vừa trách:

"Sao tỷ tỷ bị thương? Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Tiểu Ngôn là đệ ruột của ngươi, để hắn thử xem có linh căn không. Nếu hắn cũng không có, vậy chứng minh... Nếu có, thì có lẽ linh căn của ngươi đặc biệt, quả cầu pha lê này không kiểm tra được thôi."

Khanh Yên nói, muốn phá vỡ bầu không khí nặng nề.

Nếu Tô Ngôn cũng không có linh căn, Tô Ngữ còn có người đồng hành. Nếu hắn có, thì có lẽ chỉ do tỷ tỷ của hắn đặc thù mà thôi.

Dù sao đây chỉ là một quả cầu pha lê bình thường. Trên đời còn có loại cao cấp hơn nhiều.

"Cái gì linh căn? Các ngươi đang nói gì thế? Tỷ phu, tỷ tỷ bị thương sao ngươi không băng bó cho nàng?"

Tô Ngôn cau mày trách Khương Kỳ.

"Tiểu Ngôn, tỷ tỷ không sao. Ngươi trước thử một chút, lát nữa tỷ tỷ sẽ giải thích cho ngươi được không?"

Nghe Tô Ngữ nói vậy, Tô Ngôn đành gật đầu, dù trong mắt vẫn còn bất mãn. Hắn thấy tỷ tỷ mình quá không biết tự thương mình.

---

Hết chương 261.