Ngồi thêm một lát, mọi người cũng tản đi. Nghĩ mãi cũng không tìm ra nguyên nhân, ở lại đây chẳng có ích gì, chi bằng ai về phòng nấy.
Tô Ngữ và Khương Kỳ ngồi trong đông sương phòng, nói chuyện đôi câu rồi lại rơi vào yên lặng. Bỗng nhiên ánh mắt Khương Kỳ dừng lại nơi cửa sổ, khẽ nói:
“Tuyết rơi rồi.”
Tô Ngữ đang cúi đầu chọc chọc Khương Hàm, nghe vậy liền ngẩng lên nhìn ra ngoài. Quả nhiên ngoài kia từng bông tuyết trắng đã bắt đầu bay lả tả.
Mỗi bông đều to và dày nhìn là biết phu quân nhiều cánh lại với nhau. Chẳng mấy chốc, tuyết rơi dày hơn hẳn, mặt đất cũng nhanh ch.óng phủ một lớp trắng xóa.
Ngắm những bông tuyết bay đầy trời, trong lòng Tô Ngữ chợt rối bời. Người ta thường nói tuyết rơi báo hiệu mùa màng bội thu, chỉ tiếc chẳng biết trận đại tuyết này có mang đến niềm vui cho mọi người hay không.
Đến tối, sau bữa cơm chiều nàng lại ra cửa sổ ngó ra ngoài. Trên mặt đất tuyết đã dày đến nửa thước mà thế tuyết vẫn không hề giảm.
“Đừng nhìn nữa, tuyết rơi thì có ngăn được đâu. Nàng có ngắm, nó cũng cứ rơi thôi.”
Khương Kỳ từ trong buồng bước ra, thấy nàng tựa vào cửa sổ bèn cười khẽ.
Tô Ngữ quay lại, mỉm cười hỏi:
“Hài t.ử ngủ hết rồi à?”
“Ừ.”
Khương Kỳ đáp, tiến đến ngồi cạnh nàng.
“Nằm ép sát cửa sổ thế này không lạnh sao?”
Vừa nói, chàng đã đưa tay chạm lên má nàng.
Ngón tay ấm nóng chạm vào làn da, đúng như dự đoán, lạnh băng.
“Sao lại không biết giữ mình thế?”
Khương Kỳ hơi trách, nhưng tay vẫn kiên quyết áp lên má nàng, muốn truyền hơi ấm cho thê t.ử.
Thấy dáng vẻ chàng chăm chú như thế, Tô Ngữ càng cười tươi, chẳng hề tránh né, chỉ yên lặng ngắm nhìn.
Đợi đến khi má nàng đã dần ấm, Khương Kỳ mới buông tay nửa đùa nửa thật:
“Sau này còn bướng bỉnh như thế, phải phạt mới được.”
“Đánh ta à? Chàng nỡ sao?”
Nàng cười khúc khích.
“Không nỡ.”
Khương Kỳ gật đầu rất nghiêm túc.
Nghe thế, lòng Tô Ngữ mềm nhũn, sao phu quân mình lại đáng yêu đến thế này chứ?
“Nhưng ta vẫn còn cách khác để trừng phạt nàng.”
Vừa dứt lời, giọng hắn đã trở nên trầm thấp, thân hình cũng nghiêng xuống, ép nàng nằm ngửa trên giường.
“Nàng tưởng hôm nay ta không nhắc nữa là đã quên chuyện ban trưa rồi sao?”
“Chuyện gì cơ?”
Tô Ngữ ngơ ngác hỏi lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy bộ dạng ngây thơ ấy, lửa giận trong lòng Khương Kỳ lại bùng lên.
“Xem ra trí nhớ của nàng kém thật, để ta nhắc lại cho rõ vậy.”
Tô Ngữ gật đầu lia lịa, cười:
“Được thôi, chàng nói đi. Ta cũng thấy mình dạo này nhớ nhớ quên quên, nếu bỏ sót gì thì chàng phải nhắc ta nhé.”
Khương Kỳ vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, nhưng mặt vẫn nghiêm. Bàn tay đã lần xuống eo nàng, từ từ tháo dải lưng.
“Hôm nay nàng mặc bộ áo đỏ này thật đẹp, dung nhan lại kiều diễm động lòng người...”
Động tác không dừng, miệng vẫn dịu dàng khen ngợi.
Lời phu quân tán dương khiến lòng Tô Ngữ ngọt lịm. Được người mình yêu ngắm nhìn, khen ngợi, quả thật là hạnh phúc nhất.
Mải mê trong tiếng nói êm ái, đến khi bừng tỉnh, nàng mới phát hiện mình đã bị hắn cởi sạch.
Trong phòng lửa than hừng hực, chẳng hề lạnh lẽo. Nhưng bị nhìn trần trụi trước mặt phu quân, trong khi chàng vẫn chỉnh tề quần áo, nàng vẫn thấy mất tự nhiên.
Tô Ngữ trừng yêu một cái, vội kéo áo khoác phủ lên người.
Chỉ tiếc, chiếc áo khoác ấy chẳng che được bao nhiêu. Với ánh mắt Khương Kỳ, cảnh tượng lại càng thêm khiêu gợi: áo đỏ rủ xuống, da thịt trắng ngần lộ ra, gương mặt đỏ hây hây, ánh mắt như nước, lông mày cong cong, quyến rũ đến cực điểm.
“Nương t.ử đang mời gọi ta sao?”
Giọng Khương Kỳ khàn đi, mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm.
Tô Ngữ không đáp, chỉ che miệng ngáp, than thầm:
“Sao tự nhiên buồn ngủ thế này...”
Nhưng lúc này, Khương Kỳ nào chịu để nàng yên thân? Hắn nghiêng người áp xuống, bàn tay to mơn trớn bên má, bên tai:
“Mệt rồi sao?”
“Ừ, đột nhiên thấy buồn ngủ quá.”
Nói xong, nàng nhắm mắt lại.
Chỉ chốc lát sau, môi đã bị nụ hôn nóng bỏng chặn lại.
“Ô...”
Tô Ngữ mở mắt, thấy gương mặt chàng phóng đại trước mắt. Nàng vừa đẩy vừa than thầm: chẳng phải chàng vừa hỏi ta có mệt không sao? Sao lại không để ta ngủ?
“Nàng hôm nay nghịch ngợm lắm, chắc phải dạy dỗ cẩn thận.”
Khương Kỳ nói tay khẽ siết lấy eo nàng.
Một luồng run rẩy chạy khắp cơ thể Tô Ngữ. Nàng hiểu rõ ẩn ý trong lời phu quân mình.
Ngoài kia gió lạnh thấu xương, tuyết rơi trắng trời. Còn trong phòng lại ấm áp như xuân, quấn quýt mặn nồng.
Trong cơn mê man, Tô Ngữ mới chợt nhớ ra chuyện mà Khương Kỳ nhắc đến. Đúng rồi, nàng lơ là quá, làm sao hắn dễ dàng bỏ qua cho mình như vậy được?
Chỉ tiếc, nàng đã quá chủ quan...
Không sai, mỹ sắc quả thật dễ làm người lầm lạc.
Ai mà ngờ được, người phu quân dịu dàng ôn nhu, cuối cùng lại hóa thành sói đói, khiến nàng cả đêm chẳng được yên giấc.
---
Hết chương 287.