Sáng sớm hôm sau, Tô Ngữ bị tiếng cười ríu rít của bọn nhỏ đ.á.n.h thức.
Mơ mơ màng màng mở mắt, nàng phát hiện mình chẳng nằm trong phòng sưởi, bên cạnh cũng không có bọn nhỏ. Đại não hỗn loạn một hồi lâu, cuối cùng mới nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua.
“Khương Kỳ, cái đồ cầm thú này...”
Vừa định ngồi dậy, toàn thân nàng liền nhũn ra, eo chân rã rời, đành phải nằm vật xuống giường, nghiến răng nghiến lợi.
Nằm thêm một lúc mới gắng gượng ngồi dậy được. Tô Ngữ khoác vội mấy lớp áo rồi bước ra ngoài.
Vừa vào cửa phòng bên, đã thấy Khương Kỳ đang giúp ba đứa nhỏ mặc quần áo, cả cha lẫn con ríu rít náo nhiệt.
Nhìn phu quân tinh thần sảng khoái, nàng càng bực: rõ ràng nàng đâu phải người ra sức, thế mà mệt mỏi rã rời đến thế này?
Ba đứa nhỏ thấy nương bước vào liền cười toe toét, Tô Ngữ đi tới ôm từng đứa hôn một cái, rồi lại đi vào trong rửa mặt.
Khương Kỳ từ đầu chí cuối chẳng thèm liếc nàng một cái, chỉ mải lo cho con. Hắn vốn tâm trạng đang tốt, có giận thì để tối nay dỗ nương t.ử sau cũng được.
Tô Ngữ nào biết trong lòng phu quân nghĩ vậy, nếu không chắc chắn đã chỉ thẳng mặt mắng “cầm thú”.
Khi nàng tắm rửa nước nóng xong xuôi đi ra, Khương Kỳ đã dẫn ba đứa nhỏ ra gian ngoài.
Tô Ngữ cũng không vội, có phu quân với v.ú nuôi ở đó, nàng chẳng cần cuống quýt.
Đứng trước gương, nhìn dấu xanh tím lấm tấm trên cổ, nàng lại nghiến răng tức tối.
Đồ đáng c.h.ế.t này, chẳng lẽ muốn nàng không dám ra gặp người sao?
Nghĩ thì nghĩ, cuối cùng vẫn phải lục tủ tìm áo cổ cao để che đi. May mà đang mùa đông, cùng lắm quàng thêm khăn, lấy cớ sợ lạnh.
Mất một lúc mới chỉnh trang xong, nàng ra nhà chính.
“Đợt tuyết này lớn thật, ta trước giờ chỉ nghe người ta nói đại tuyết phong kín cửa, hôm nay coi như tận mắt thấy rồi.”
Vừa bước vào, Tô Ngữ đã nghe giọng Lạc Tâm. Nghe như nói đùa nhưng trong giọng lại thấp thoáng lo lắng.
“Tỷ sao lại nói vậy?”
Tô Ngữ vừa hỏi vừa đi tới.
“Muội hôm nay mặc ấm ghê, biết ngoài kia lạnh rồi à?”
Lạc Tâm cười trêu.
Tô Ngữ không đáp, sợ bị bắt tháo khăn thì phiền.
“Tỷ vừa nói tuyết phong cửa gì đó, là sao?”
Nàng hỏi lại.
“Muội chưa ra ngoài xem à? Ra thử đi sẽ biết.”
Lạc Tâm thở dài.
Nghe thế, Tô Ngữ càng thắc mắc, liền vội đi ra cửa. Vừa vén tấm rèm dày, một luồng gió lạnh buốt lập tức ập vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng rùng mình ngẩng lên nhìn sân.
Chỉ thoáng nhìn đã sững sờ: tuyết trong sân dày đến nửa thân người, trắng xóa một màu, vẫn đang rơi không ngừng.
Hoa cỏ, bàn ghế đá đều bị chôn lấp, chẳng còn thấy bóng dáng.
Tô Ngữ há hốc mồm không dám tin. Một đêm mà thành ra thế này sao? Chẳng lẽ tuyết không phải từng bông rơi xuống mà như cả bầu trời đổ ập xuống trong chốc lát?
Nàng ngẩn ngơ đứng một lúc, đến khi có người gọi tên, mới hạ rèm quay lại phòng.
Vòng qua bình phong, hơi ấm trong nhà ùa tới. Không có giường sưởi nhưng vài chậu than đỏ rực tỏa nhiệt, hai bên cửa phòng khép kín khiến gian nhà ấm áp như xuân.
Sự chênh lệch quá rõ ràng: ngoài cửa lạnh đến đông cứng cả người, trong này lại dễ chịu vô cùng.
“Có phải thấy khó tin không?”
Nhược Tà nhìn nàng hỏi.
Tô Ngữ gật đầu, quả thật vẫn chưa kịp tiếp thu. Không phải chuyện tuyết rơi dày, mà là khó tin nổi chỉ trong một đêm lại chất cao như thế.
“Nhưng đây là sự thật. Và e rằng mới chỉ bắt đầu thôi. Nếu tuyết còn rơi mãi, sau này phiền toái sẽ càng nhiều hơn.”
Nhược Tà nói.
Lời ấy khiến đầu óc Tô Ngữ lập tức hiện ra hàng loạt cảnh tượng: tuyết chặn cửa, nhà bị đè sập, lương thực cạn kiệt, thương nhân tranh thủ tăng giá, dân thường đói rét đến c.h.ế.t...
Càng nghĩ càng thấy sắc mặt nặng nề. Nàng vội lắc đầu, tự nhủ không nên nghĩ xa quá, tất cả mới là dự đoán thôi.
“Tiểu Ngôn hôm nay còn đi học được không?”
Nàng quay sang hỏi.
Theo lý, chưa tới kỳ nghỉ đông, cũng không phải ngày nghỉ, lẽ ra Tô Ngôn vẫn phải đến học đường. Nhưng tình hình bên ngoài thế kia, e là khó đi.
Cậu bé ngẫm nghĩ rồi đáp:
“Đệ muốn thử đi xem, vì thầy chưa dặn nghỉ.”
Tô Ngữ gật đầu:
“Vậy tỷ đi cùng đệ.”
“Để ta đi.”
Khương Kỳ chen vào.
Tô Ngữ không phản đối, chỉ nhẹ giọng:
“Muốn nhân tiện ra thôn xem tình hình nữa.”
Khương Kỳ đoán được ý nàng, cũng không ngăn.
Ăn sáng xong, Tô Ngữ để Lạc Tâm trông ba đứa nhỏ, còn nàng cùng Khương Kỳ và Tô Ngôn ra cửa lớn.
Đứng ở bậc thềm, nhìn tuyết chất dày đặc bên ngoài, cả ba người đều không khỏi lúng túng.
Hết chương 288.