Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 294: KHÔNG CÒN LIÊN QUAN



 

Cũng chẳng có gì khác biệt, vốn dĩ cũng chỉ là người xa lạ, nàng không cần phải để trong lòng. Ngay cả Tô Ngôn lần này cũng chẳng có ý tứ gì.

Quả nhiên, Tô Ngôn chỉ hờ hững liếc mắt nhìn Tô An không nói một câu, sắc mặt cũng chẳng có chút d.a.o động.

Tô An nghe xong chuyện vừa xảy ra liền lặng thinh.

Một lúc lâu sau, hắn khẽ thở dài nói:

"Đi thôi, về nhà thôi. Từ nay, đừng tìm hắn nữa. Hắn với các ngươi với chúng ta, vốn chẳng còn liên quan gì."

Nghe Tô An nói vậy Tô Văn và Tô Vũ đều vô cùng kinh ngạc.

Nhưng mà Tô An trước nay vẫn đối xử tốt với bọn họ, đồng thời cũng rất có uy nghiêm, cho nên lời hắn nói bọn họ không dám phản bác, chỉ có thể bĩu môi ấm ức không dám mở miệng.

Tô An vừa định kéo Tô Văn và Tô Vũ trở về, vừa xoay người đã thấy Tô Ngữ đứng ở không xa.

Động tác của hắn khựng lại, môi mấp máy vài lần mà không thốt ra được lời nào.

Tô Ngữ chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn một nhà Tô An bốn người đi vào trong sân.

Khi cánh cổng lớn khép lại, trong lòng nàng bỗng thấy nhẹ nhõm rất nhiều.

Hình như gánh nặng đè nén nàng nhiều năm nay, hay nói đúng hơn là bóng ma còn sót lại trong tâm khảm của nguyên thân chợt tan biến đi ít nhiều.

Tô Ngôn vẫn đứng nguyên tại chỗ, dõi mắt nhìn cánh cổng lớn đã đóng c.h.ặ.t hồi lâu rồi mới xoay người.

"Tỷ tỷ, sao tỷ lại ở đây?"

Vừa xoay lại, Tô An kinh ngạc thấy Tô Ngữ đứng trong màn tuyết, liền cất tiếng hỏi.

Khương Kỳ và Vương Trụ T.ử cũng quay lại theo, thấy Tô Ngữ cùng Ngô thị cả người phủ một lớp tuyết trắng liền biết chắc bọn họ đã đứng đó từ lâu.

"Tiểu Ngữ, ngươi lại nghịch ngợm, sao còn đứng trong trời tuyết rét thế này?"

Khương Kỳ vừa nói vừa bước tới gần, đưa tay phủi tuyết rơi trên người nàng.

Nhưng tuyết rơi dày đặc động tác ấy chỉ như vô ích.

"Không sao, ta chờ mãi không thấy các ngươi về, nên ra đây xem."

Tô Ngữ mỉm cười,

"Đừng lo, dù sao cũng phải thay y phục thôi."

Kiếp trước nàng thích nhất là những ngày tuyết rơi.

Mỗi lần trời đổ tuyết lớn, nàng đều chạy ra ngoài, lặng lẽ ngắm nhìn hoa tuyết tung bay.

Nhưng từ khi đến đây chưa từng có cơ hội làm như vậy.

Dẫu đôi khi phải ra ngoài trong trời tuyết, nhưng tâm tình không bao giờ còn giống như xưa.

"Ừ, vậy về thôi."

Khương Kỳ buông tay, trong lòng tự thấy buồn cười vì hành động vừa rồi của mình - hắn đúng là hồ đồ, sao lại làm mấy việc ngốc nghếch như thế?

Ba người Tô Ngữ chuẩn bị ván trượt tuyết. Nàng quay sang Ngô thị:

"Thẩm, vậy bọn con về trước."

"Đi đi, nhớ cẩn thận. Về nhà mau thay y phục, uống một chén trà gừng nóng chớ để nhiễm hàn."

Ngô thị dặn dò.

Tô Ngữ cười gật đầu, ba người liền đồng loạt dùng sức trong nháy mắt đã trượt đi mấy trượng.

Ngô thị cùng Vương Trụ T.ử đứng nhìn cho đến khi bóng ba người khuất hẳn rồi mới quay về.

"Nương, cái này chơi thật thú vị!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Trụ T.ử còn mang trên chân đôi ván trượt Khương Kỳ chế cho.

Dù đơn sơ hơn ván của Khương Kỳ bọn họ nhưng cũng chẳng khác biệt gì mấy.

Có được món đồ chơi mới lạ này, tiểu t.ử vô cùng hớn hở, chẳng màng chuyện người khác có hay không.

Ngô thị mỉm cười, lắng nghe tiểu t.ử ríu rít khen hết lời. Trong lòng nàng lại càng thêm cảm kích Tô Ngữ.

Mấy năm nay, bất kể là thứ gì ăn ngon, uống ngon, hay đồ dùng tốt chỉ cần Tô Ngữ có, nàng đều san sẻ cho bọn họ.

Ngay cả chuyện trồng dưa hấu, cũng do nàng mang theo giúp bọn họ kiếm được biết bao lợi lộc.

Ngay cả Tô Ngôn cũng vậy, chưa từng vì điều kiện trong nhà khá giả hơn mà xa cách Vương Trụ Tử.

Hai huynh muội ấy, lòng dạ đều tốt vô cùng. Ngay cả Khương Kỳ, vốn trước kia nàng còn chút e dè nay nhìn lại cũng thấy là người hiền hòa.

Trong khi Ngô thị đang nghĩ vậy ba người Tô Ngữ đã trượt đi xa.

Nhưng bọn họ cũng không về thẳng nhà.

Đã nhắc nhở Ngô thị, thì cũng nên sang nhắc nhở Dương thị một tiếng.

Đến trước cửa Dương thị, thấy trong nhà mấy người đang hì hục xúc tuyết chắn cổng.

So với Ngô thị nhà Dương thị khác hẳn.

Ngô thị khi tu sửa nhà đã làm mái hiên che chắn trước cửa, hai bên còn chừa khoảng rộng, nên tuyết có rơi cũng không cản trở việc ra vào.

Nhà Dương thị thì vẫn như bao hộ khác trong thôn - cổng chỉ là một lỗ cửa khoét trên tường viện, đóng bằng hai cánh gỗ.

Bình thường thì chẳng sao nhưng gặp tuyết lớn như thế này, trước sau đều chất đầy tuyết, muốn ra vào đều cực kỳ khó khăn.

May mà cửa mở vào trong chứ không thì chỉ còn cách trèo tường mà dọn tuyết bên ngoài.

Dọc đường đi, mấy hộ khác cũng đều như vậy - ai nấy đều phải chịu rét xúc tuyết cho bằng được nếu không thì chẳng thể ra ngoài.

Dương thị cùng Vân Xông đang xẻng tuyết, ngẩng đầu liền thấy ba người dừng trước cổng, đầu tiên là ngạc nhiên sau đó lập tức mừng rỡ.

"Tiểu Ngữ, Tiểu Ngôn, Tiểu Kỳ, sao các ngươi lại tới đây?"

Dương thị vừa cắm xẻng xuống đống tuyết, vừa cười hỏi.

"Chúng ta vừa ở chỗ Ngô thím qua, có việc muốn nói với đại nương, nên tiện đường sang đây."

Tô Ngữ mỉm cười đáp.

"Chuyện gì vậy?"

Dương thị nghe nói có chuyện cần tìm mình, liền hỏi ngay.

Tô Ngữ chỉ cười, kéo tay Dương thị đi vào trong sân.

Vào dưới mái hiên, nàng mới dừng lại định mở lời.

"Đi thôi Tiểu Ngữ, vào nhà rồi nói. Trời cũng chẳng còn sớm, các ngươi cứ ở lại dùng cơm với chúng ta cho tiện."

Dương thị vừa nói vừa muốn kéo nàng vào nhà.

Tô Ngữ vội xua tay:

"Đại nương, ta thật sự có chuyện muốn nói với ngươi. Còn cơm nước thì không vội, mấy hôm nữa thong thả, ta nhất định tới ăn cơm mỗi ngày cho đến khi ăn nghèo ngươi mới thôi."

"Ô kìa, cái miệng nhỏ này thật ghê gớm. Cái thân gầy nhẳng của ngươi, ăn nghèo ta được chắc?"

Dương thị bật cười.

"Đừng coi ta gầy, chứ sức ăn của ta rất khá đấy."

Tô Ngữ cũng cười đáp lại.

---

Hết chương 294.