"Ai da, ta lại sợ ngươi ăn chẳng hết sao?"
Dương thị bật cười,
"Nói gì thì nói, nhà chúng ta là dân quê, có lẽ chẳng dư dả gì nhưng lương thực thì nhiều. Ta không tin một mình ngươi có thể ăn hết cả phần ăn một năm của nhà ta."
"Một mình ta thì đương nhiên không ăn hết,"
Tô Ngữ nghiêm túc đáp,
"Chỉ là, nhà đại nương đông người nhất định sẽ ăn hết thôi."
Dương thị thoáng sững sờ, không hiểu ý tứ sâu xa trong lời của nàng.
Tô Ngữ nói tiếp:
"Ta tới đây chính là muốn bàn với đại nương một chuyện. Nếu được, ta muốn mua ít lương thực cùng áo bông chăn bông. Năm nay rét dữ quá."
Dương thị nghe xong, lặng người nhìn nàng một hồi lâu, cuối cùng gật đầu:
"Được."
Với Tô Ngữ, tuy chưa từng thân thiết bằng Ngô thị, nhưng lời nàng nói Dương thị chưa bao giờ xem nhẹ.
Không chỉ vì cuộc sống của Tô Ngữ ngày càng khá lên, mà quan trọng hơn là nàng luôn khiến người khác có cảm giác có thể tin tưởng.
Tin nàng, nhất định sẽ không sai.
"Như vậy thì tốt rồi. Vậy đại nương, chúng ta xin phép về trước."
Tô Ngữ thấy Dương thị gật đầu dứt khoát, trong lòng cũng vui vẻ.
Từ kiếp trước đến nay, nàng vẫn thích người thẳng thắn, dứt khoát. Chung sống với loại người như vậy trong lòng mới thấy nhẹ nhàng.
"Không ở lại ăn cơm sao?"
Dương thị cười hỏi.
"Không đâu, ta sợ ăn nghèo nhà đại nương mất."
Tô Ngữ nghịch ngợm nháy mắt.
Dương thị cười ha hả:
"Đi đi, tuyết càng lúc càng lớn, muốn về thì về sớm, kẻo lát nữa khó đi."
"Đa tạ đại nương, ta biết rồi. Các ngươi cũng mau dọn dẹp xong mà vào nhà nghỉ, ngoài này lạnh lắm."
Tô Ngữ dặn lại.
Hai bên trò chuyện xong, nàng cùng Khương Kỳ, Tô Ngôn cáo biệt rồi trở về.
Tuy chỉ đường ngắn nhưng khi về tới nhà, cả ba đều giống như người tuyết.
Ván trượt được tháo xuống, bọn họ vội vàng bước lên bậc thềm, theo hành lang đi thẳng vào chính viện.
Tới trước cửa đông sương, Tô Ngữ dặn:
"Tiểu Ngôn, mau về thay y phục tắm nước nóng cho ấm."
"Vâng. Tỷ tỷ, tỷ và tỷ phu cũng mau thay đồ đi."
Tô Ngôn đáp.
Ba người nói xong, liền tách nhau về phòng.
Ngay lúc vừa vào cửa, Tô Ngữ đã sai người chuẩn bị nước nóng. Quả nhiên chẳng bao lâu đã có tiểu tư bưng nước tới.
Nàng bảo họ để xuống rồi lui ra ngoài.
"Đi, tỷ tỷ dẫn bọn nhỏ sang tây sương chơi đi."
Tô Ngữ vừa cởi áo khoác vừa thuận miệng nói với Khương Kỳ.
Câu ấy giống như lời thì thầm, không rõ là nói cho bản thân nghe hay để đáp lại điều gì từ Khương Kỳ.
"Đừng nghĩ nhiều mau đi tắm rửa đi."
Khương Kỳ thúc giục.
Hắn biết thân thể nàng vốn khỏe mạnh lại thường dùng linh tuyền, chẳng dễ sinh bệnh. Nhưng dù vậy hắn vẫn không yên tâm sợ nàng bị lạnh.
"Đi thôi, chúng ta cùng tắm."
Tô Ngữ cởi áo khoác, chỉ còn lại lớp áo lót trắng tinh chậm rãi bước đến trước mặt hắn, nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ồ?"
Khương Kỳ khẽ nhướng mày, nhìn nàng đầy hứng thú:
"Hoan Hoan, ý nàng là muốn… tắm uyên ương?"
Tô Ngữ không né tránh, rất nghiêm túc gật đầu:
"Đúng vậy, ta thấy cũng đến lúc rồi."
Nghe nàng nói thế, ánh mắt Khương Kỳ càng thêm sâu thẳm, yết hầu khẽ động.
"Đây là nàng tự nói, chớ có hối hận."
Giọng hắn khàn khàn.
Tô Ngữ mỉm cười, ánh mắt đầy phong tình:
"Tự nhiên sẽ không."
Khương Kỳ lập tức không kiềm chế được, nhanh ch.óng cởi y phục, kéo nàng vào phòng tắm.
Tô Ngữ chẳng cởi gì thêm, chỉ mặc nguyên áo lót mà bước vào thùng gỗ.
Chiếc áo trắng thấm nước dán c.h.ặ.t vào da thịt, vốn có thể che đậy giờ lại mơ hồ phác họa từng đường cong mềm mại.
Nàng tựa vào mép thùng, ngẩng đầu thở dài khoan khoái.
"A…"
Tiếng thở khẽ kia khiến tâm Khương Kỳ vốn cố nén cũng hoàn toàn tan vỡ.
Hắn sải bước vào thùng gỗ, không cần ghế nhỏ, chân dài đã giúp hắn thuận tiện hơn nhiều.
Ngồi xuống cạnh nàng, hắn khẽ gọi:
"Hoan Hoan."
"Ừm?"
Tô Ngữ nhắm mắt dưỡng thần, chỉ lười biếng hừ nhẹ trong mũi.
"Hoan Hoan …"
Lần này giọng hắn lớn hơn, mang theo tình ý dạt dào.
Nàng hé mắt, có chút ngạc nhiên nhìn hắn:
"Sao vậy?"
"Nàng không phải nói muốn uyên tắm ương sao?"
"Đúng vậy mà."
Tô Ngữ bốc một vốc nước hắt lên người hắn cười,
"Giờ không phải đang tắm uyên ương d.ụ.c?"
Khương Kỳ: …
Là hắn hiểu nhầm, hay là nàng thật sự không biết ý nghĩa khác của hai chữ “tắm uyên ương”?
"Hoan Hoan, vậy nàng nghĩ tắm uyên ương là gì?"
"Không phải là một đôi uyên ương cùng nhau tắm rửa hay sao?"
Nàng nghiêm túc đáp, còn ném cho hắn một ánh mắt “ngốc nghếch”.
Khương Kỳ nghẹn họng nhìn nàng, thật không ngờ nàng lại hiểu theo nghĩa này.
Có nên giải thích cho nàng không?
"Kỳ thực… còn có ý tứ khác. Có muốn ta nói cho ngươi biết không?"
Hắn vốn định chậm rãi phổ cập, bằng không e rằng lát nữa người chịu khổ lại chính là hắn.
Nhưng chưa kịp nói thêm, Tô Ngữ đã mở to mắt ánh nhìn sáng ngời, chẳng còn chút mơ màng nào:
"Thật ra, ta biết là có ý gì."
Khương Kỳ thoáng sững sờ, rồi bật cười:
"Thật sao? Vậy thì tốt quá."
---
Hết chương 295.