Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 299: BẮT CÓC ĐẠO ĐỨC



 

Nơi này dù sao cũng không phải kiếp trước - cái thời đại tự do ngôn luận, tự do hành động.

Đây là xã hội hoàng quyền, nếu dám trái ý thánh chỉ, nghịch lại triều đình, tuyệt đối chẳng có chút lợi lộc nào.

Tô Ngữ vốn không hề sợ hãi việc đắc tội triều đình, chỉ là nàng ghét phiền toái, chẳng muốn rước thêm rắc rối vào thân.

Lời đề nghị của nàng bị mọi người bác bỏ, nàng cũng không tức giận chỉ có chút thất vọng trong lòng.

Mọi người trò chuyện thêm vài câu rồi ai về phòng nấy.

Lục Du Kỳ và Tô Ngôn hiện tại còn đang chăm chú tu luyện, mỗi ngày tranh thủ từng chút thời gian.

Thế nhưng bọn họ còn chưa kịp đứng dậy thì Hà Phương đã vội vàng chạy vào.

“Có chuyện gì mà hớt ha hớt hải thế?”

Tô Ngữ hỏi.

“Thôn trưởng tới, nói có việc muốn thương lượng.”

Hà Phương vừa thở dốc vừa hành lễ trả lời.

Nghe vậy, mọi người đưa mắt nhìn nhau, không ai rõ rốt cuộc Vân Sơn đến vì việc gì.

Chỉ riêng Tô Ngữ, trong lòng mơ hồ đoán được đôi chút.

“Các ngươi không quen thôn trưởng, để ta cùng Khương Kỳ đi là được.”

Tô Ngữ nói.

“Ta cũng muốn đi theo.”

Lục Du Kỳ bước ra, đứng chắn trước mặt Khương Kỳ.

“Ngươi đi làm gì? Dù sao ngươi cũng không phải người trong thôn.”

Khương Kỳ lấy làm lạ.

“Ta là kẻ làm ăn, lẽ nào chưa từng nghe câu ‘vô sự bất đăng tam bảo điện’? Nhất là trong tình cảnh này, Vân Sơn chủ động tới cửa khẳng định chẳng phải chuyện thường. Hai người các ngươi vốn không tính toán buôn bán thì thôi, còn tẩu t.ử… ừm, tẩu lại có tấm lòng nhân hậu, dễ mềm lòng… Khụ, tóm lại, phải có ta đi theo, mới bảo đảm các ngươi không bị người ta gạt.”

Nghe hắn thao thao một tràng, Tô Ngữ và Khương Kỳ vừa buồn cười vừa có chút cảm động.

Đặc biệt là Tô Ngữ, rõ ràng ban đầu hắn định nói nàng *tâm đồng tình tràn lan*, nhưng tới miệng lại sửa thành *nhân hậu*. Ai nấy đều hiểu hắn muốn nói gì.

Tô Ngữ tuy thấy ngượng ngập nhưng trong lòng vẫn ấm áp - bởi lẽ, Lục Du Kỳ cũng là muốn tốt cho nàng.

“Thế thì cùng đi, đừng để thôn trưởng phải chờ lâu.”

Khương Kỳ gật đầu, dẫn đầu ra ngoài.

Tô Ngữ đi ngay phía sau, Lục Du Kỳ nhanh chân đuổi theo.

Vừa ra khỏi cửa đã gặp gió lạnh thổi táp vào mặt.

Tô Ngữ hắt xì một cái, Khương Kỳ lập tức xoay người lo lắng:

“Hoan Hoan sao vậy? Có thấy lạnh không? Nếu không thì nàng trở về nghỉ đi, một mình ta đi cũng được.”

Tô Ngữ lắc đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không sao, chỉ ngứa mũi thôi.”

Nàng biết lần này Vân Sơn đến nhất định liên quan đến chuyện thiên tai, mà nàng vốn đã để tâm chuyện này, sao có thể chịu ở lại?

Ba người đi tới tiền viện, bước thẳng vào nhà chính.

Vén rèm bước vào, trong phòng ấm áp hơn hẳn.

Thấy Khương Kỳ và Tô Ngữ vào cửa, Vân Sơn lập tức đứng dậy, cười niềm nở.

Hành động ấy khiến cả hai giật mình. Từ trước đến nay, dù nhà nàng có khá giả hơn, Vân Sơn vẫn luôn giữ thái độ bình thường, chưa từng tỏ vẻ khách khí như vậy.

Tô Ngữ vội nói:

“Thôn trưởng, sao ngài phải đứng lên? Chúng ta là vãn bối, đã để ngài chờ lâu trong lòng vốn đã áy náy, nay còn để ngài đích thân nghênh tiếp, thật không dám.”

“Không cần khách khí. Đây là việc của ta, chẳng liên quan gì tới các ngươi.”

Vân Sơn khoát tay cắt ngang lời nàng.

Ba người phân ngồi xuống, Vân Sơn đổi vẻ mặt, trở nên nghiêm nghị:

“Các ngươi đều là người thông minh, ta cũng không nói vòng vo. Chắc hẳn trong lòng các ngươi cũng đoán được vài phần.”

Khương Kỳ điềm nhiên:

“Thôn trưởng có chuyện, cứ nói thẳng.”

Vân Sơn thở dài một hơi, giọng khàn đi:

“Trận tuyết vừa rồi, hậu quả chắc các ngươi cũng thấy rõ. Trong thôn quá nửa nhà đã sập, rất nhiều thôn dân phải ăn ngủ ngay dưới nền đất lạnh giá. Các ngươi thử nghĩ, những ngày như vậy thì làm sao sống nổi…”

Nói đến đây, vành mắt Vân Sơn đỏ hoe, giọng nghẹn lại.

Ba người ngồi yên lặng, chờ ông bình tĩnh trở lại.

Chốc lát sau, Vân Sơn hít sâu, tiếp lời:

“Ta đến đây là muốn thương lượng với các ngươi. Nhà các ngươi rộng rãi, người lại không nhiều, có thể chăng cho thôn dân đến ở nhờ ít lâu, đợi đến xuân sang, bọn họ dựng lại nhà mới rồi sẽ dọn ra?”

Nói xong, ông nhìn Khương Kỳ và Tô Ngữ đầy chờ mong.

Hai vợ chồng liếc nhau, đều lặng im không biết đáp thế nào.

Tô Ngữ vốn tưởng, thôn trưởng đến nhiều nhất cũng chỉ xin chút bạc, chút lương thực.

Ai ngờ vừa mở miệng lại là muốn để thôn dân dọn thẳng vào nhà bọn họ, hơn nữa là ở nhờ mấy tháng trời!

Nàng lương thiện thật nhưng nào phải kẻ ngu dại?

Mời thần dễ tiễn thần khó. Xây nhà nói thì đơn giản nhưng thật sự làm lại chẳng dễ dàng.

Nếu bọn họ ở nhờ quen rồi, đến lúc ấy lại vin cớ không đủ tiền cất nhà, không chịu dọn đi thì sao?

Khi ấy, e rằng không những chẳng được lời cảm ơn mà còn phải gánh tiếng vô tình, bị người đời mắng nhiếc.

Mà cái trò “bắt cóc bằng đạo đức” ấy, vốn là điều Tô Ngữ căm ghét nhất.

---

Hết chương 299.