Vân Sơn thấy Tô Ngữ và Khương Kỳ trầm mặc hồi lâu, trong lòng vốn đã có chút do dự nay lại càng thêm thấp thỏm.
Trước khi tới đây, hắn đã cùng các vị tộc lão trong thôn bàn bạc xong.
Trong thôn mấy năm nay cuộc sống đã khá hơn nhưng cũng chưa khá giả đến mức nhà nào cũng dựng nổi một đại viện.
Cho nên, hắn và tộc lão thương nghị, cảm thấy trong thôn chỉ có nhà Tô Ngữ rộng rãi, còn nhiều phòng trống, có thể để những người mất chỗ ở tạm thời qua đó trú ngụ.
Chỉ là… hắn không chắc vợ chồng Tô Ngữ có đồng ý hay không bởi vậy mà lo lắng mãi.
Giờ thấy hai người vẫn im lặng, trong lòng hắn càng thêm bồn chồn.
“Cái này…”
Tô Ngữ suy nghĩ một hồi nhưng không biết nên đáp thế nào, chỉ thốt được hai chữ, rồi lại nghẹn lại.
“Ta nói này, thôn trưởng, rốt cuộc ý ngươi là sao?”
Lục Du Kỳ ngồi vắt chân, giọng có chút châm chọc.
Lời Tô Ngữ vừa thốt ra lập tức bị hắn cắt ngang, nàng không khỏi nhìn hắn một cái đầy cảm kích.
Nàng chợt phát hiện, Lục Du Kỳ có một ưu điểm - mắt nhìn sự việc rất tinh tường.
“Là… ý gì?”
Vân Sơn ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu Lục Du Kỳ muốn ám chỉ gì.
“Ý ta là, đại ca ta và tẩu t.ử đâu có thiếu nợ gì thôn này, cớ sao lại để người dưng tới ở trong nhà họ?”
“Đây chẳng phải vì trong thôn không còn chỗ ở, mà nhà bọn họ thì rộng, để trống cũng vậy chi bằng cho người vào ở, vừa giúp được kẻ khó lại tích chút công đức, chẳng phải tốt lắm sao?”
Vân Sơn nói rất đương nhiên.
Dù sao nhà bỏ trống cũng lãng phí, cho người ở vừa giúp thôn dân, lại còn được cảm tạ. Hắn cho rằng đây là biện pháp vẹn cả đôi đường.
“Vậy thì, tẩu t.ử ta và đại ca ta được lợi gì?”
Lục Du Kỳ lạnh lùng hỏi.
“Giúp được thôn dân, được mọi người cảm ơn chẳng phải cũng là một loại lợi ích sao?”
Vân Sơn hơi bực bội.
“Lợi ích đó, sợ rằng chỉ có ngươi hưởng thôi?”
Lục Du Kỳ cười nhạt.
“Sao có thể nói vậy chứ?”
Vân Sơn ngẩn người. Trong mắt hắn, đây rõ ràng là biện pháp tốt, sao lại thành tư lợi cho bản thân?
“Ta thì được lợi gì? Ta cũng đâu đến ở.”
Vân Sơn càng nói càng mang theo tức giận.
Tô Ngữ nghe vậy, trong lòng càng thêm bất lực.
Trên đời vốn có một hạng người, cho rằng việc mình thấy tốt thì nhất định là tốt, chẳng bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác.
“Khương Kỳ, Tô Ngữ, hai ngươi nghĩ thế nào? Cũng nên nói một câu đi.”
Vân Sơn bỏ qua Lục Du Kỳ, quay sang hỏi thẳng.
“Thôn trưởng muốn chúng ta làm thế nào?”
Khương Kỳ bình tĩnh hỏi.
“Đương nhiên là mong các ngươi nghĩ cho thôn dân một chút. Dù sao, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, đúng không? Huống hồ chuyện này với các ngươi cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
Vân Sơn nói xong, giọng còn mang ý khuyên nhủ.
“Vậy còn lương thực, đồ dùng hằng ngày, củi lửa sưởi ấm thì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Kỳ hỏi tiếp.
“Cái này…”
Vân Sơn bị nghẹn lời, hắn vốn chưa từng nghĩ đến.
Ba người Tô Ngữ im lặng chờ hắn tự suy tính.
Hồi lâu, Vân Sơn mới gượng gạo nói:
“Tuy nhà họ sập, nhưng ít nhiều cũng còn đồ dùng, lương thực thì mỗi nhà mang tới, gom lại giao cho các ngươi quản lý. Nếu chẳng may thiếu thốn, thì nhờ hai ngươi để tâm thêm một chút…”
Nói tới đây, hắn còn cười hề hề:
“Dù sao ngày tháng của các ngươi đã sung túc, đâu thiếu chút ấy. Cho dù bọn họ ăn ở không, các ngươi cũng lo được chứ?”
Vừa dứt lời, hắn tự mình cười ha hả.
Nhưng chỉ cười được hai tiếng, hắn đã vội ngậm miệng lại.
Bởi ngoài hắn ra, không ai cười cả.
“Các ngươi…”
“Thôn trưởng, chẳng lẽ trong mắt ngươi, vợ chồng ta coi tiền như rác sao?”
Tô Ngữ cười lạnh cắt ngang.
Vân Sơn nghe vậy thì kinh ngạc, không hiểu ra sao.
Thấy bộ dáng mờ mịt ấy, Tô Ngữ nói thẳng:
“Phu thê ta buôn bán kiếm được chút bạc nhưng đó là công sức của chúng ta, chẳng liên quan đến ngươi hay thôn dân. Chúng ta cũng chẳng nợ các ngươi điều gì.”
“Ta biết, ta chưa từng nói các ngươi thiếu ta hay thôn dân cái gì cả. Trái lại, nhờ các ngươi đưa giống dưa về, cả thôn mới có thêm thu nhập. Việc này ta và cả thôn đều nên cảm ơn các ngươi.”
Nói rồi, Vân Sơn đứng dậy, định tiến lên hành lễ.
Lục Du Kỳ thấy động tác khác thường, vội vàng chặn lại:
“Ngươi làm gì vậy?”
“Ta muốn hành lễ với Khương Kỳ và Tô Ngữ, ngươi tránh ra.”
Vân Sơn gạt tay hắn, muốn tiếp tục.
Vợ chồng Tô Ngữ nhìn nhau, trong lòng đều dấy lên cảm khái.
Trước kia họ còn tưởng thôn trưởng công chính liêm minh. Nay mới thấy, vì danh “làm việc tốt”, hắn cái gì cũng dám.
“Thôn trưởng, không cần thế. Phu thê ta nào dám nhận đại lễ.”
Khương Kỳ kéo Tô Ngữ tránh qua, cùng nàng đi ra phía cửa.
“Các ngươi đi đâu? Định bỏ đi sao? Vậy tức là đồng ý rồi phải không? Đợi ta quay lại, sẽ bảo họ chuyển đồ đến ngay, tranh thủ đêm nay ai nấy đều có chỗ ở ổn thỏa.”
Vân Sơn còn tưởng hai người đã thuận theo.
Tô Ngữ suýt bật cười vì tức giận.
Nếu không phải vì lời nói và dáng điệu kia vẫn là thôn trưởng ngày trước, nàng còn tưởng đây là kẻ giả mạo.
“Thôn trưởng, ta nói thẳng ta không đồng ý để người khác ở trong nhà ta. Nhất là đông người như thế.”
“Cho họ ở tiền viện hoặc hậu viện cũng được, sẽ không quấy rầy các ngươi.”
Vân Sơn tưởng nàng chỉ không thích ồn ào, vội vàng cam đoan.
“Không. Cho dù họ không vào chính viện, ta cũng không đồng ý.”
Tô Ngữ dứt khoát lắc đầu.
---
Hết chương 300.