“Thôn trưởng, ta…”
Vương Phong há miệng muốn giải thích, vừa rồi lời nói của hắn không phải là ý đó.
Nhưng Vân Sơn không để cho hắn cơ hội.
Trong lòng Vân Sơn lúc này tràn ngập vui sướng. Hôm nay cuối cùng cũng gặp được những lời thuận ý, sao có thể để họ giải thích? Nếu sai rồi, dứt khoát cứ để sai một lần, trực tiếp đạt được mục đích của mình, còn gì bằng!
“Vương Phong à, ngươi không cần nói nhiều, tâm ý của ngươi ta đều hiểu rõ.”
Vân Sơn nói, ánh mắt tươi cười nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu xa.
“Thôn trưởng, ngài có gì muốn nói xin nói thẳng.”
Ngô thị cười, thản nhiên đáp.
“Vậy ta sẽ nói.”
Vân Sơn nghiêm túc, trịnh trọng mở miệng.
“Năm nay trời không thuận, tuyết rơi lớn lại thành tuyết tai. Tình hình trong thôn các ngươi cũng đều thấy. Gặp tai họa không phải chỉ một nhà hay hai nhà chịu ảnh hưởng.”
Vân Sơn thở dài, mặt biểu lộ nỗi bi thống sâu sắc.
Mấy người nghe vậy, đều gật đầu đồng tình. Dù quan hệ bình thường với quê nhà ra sao nhưng sống cùng nhau nửa đời người, nhìn cảnh mọi người bụng đói rét run cũng không khỏi chạnh lòng.
Vân Sơn nhìn mấy người, thấy ánh mắt họ lo lắng, lòng càng đắc ý.
Hắn nói tiếp:
“Tuy triều đình chắc chắn sẽ giúp khắc phục thiên tai nhưng tình hình hiện tại chúng ta không thể chỉ trông chờ. Phải tự mình nghĩ cách, mới giúp dân trong thôn bình an vượt qua lần tuyết tai này. Các ngươi nghĩ sao?”
Vừa nghe Vân Sơn nói vậy, Ngô thị và Vương Phong trong lòng thấp thỏm, sợ hắn sẽ nói ra điều gì khiến họ khó xử. Ai ngờ, cuối cùng Vân Sơn vẫn chỉ bàn về tuyết tai.
“Thôn trưởng nói thật đúng.”
Vương Phong gật đầu, tươi cười thành thật.
“Đúng vậy, thôn trưởng ngài nói phải. Vậy ngài muốn chúng ta làm gì? Có phải mỗi nhà cung cấp một ít lương thực hay mỗi nhà chuẩn bị y phục, đệm chăn? Mỗi thứ mọt ít tuy không nhiều nhưng đều là dành cho quê hương, chúng ta tuyệt đối không từ chối.”
Ngô thị cam đoan.
Vân Sơn nghe xong lời hai người, trong lòng vừa cảm động vừa nghẹn ngào. Liệu hai vợ chồng họ có thể lấy ra bao nhiêu, đủ cho dân trong thôn ăn một bữa hay không? Phòng này tuy may mắn còn sạch sẽ, so với túp lều bên ngoài, tình cảnh này vẫn còn khả dĩ.
Hắn nghĩ vậy nhưng vẫn cảm thấy vui mừng khi thấy họ thiện chí.
“Các ngươi có suy nghĩ như vậy, thật tốt quá.”
Vân Sơn mỉm cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thôn trưởng khách sáo gì. Chúng ta là hương thân làng xóm, đây là bổn phận phải làm. Hơn nữa điều kiện hiện nay của chúng ta cũng chỉ có thể đóng góp một phần. Nếu muốn nhờ chúng ta làm gì khác, chúng ta cũng bất lực, đúng không?”
Vương Phong cười ha hả.
Vân Sơn gật đầu thầm nghĩ, coi như họ đã hiểu ý mình, không trông cậy gì quá nhiều.
“Ngươi nói đúng, chỉ cần có tâm là đủ.”
Vân Sơn tán thưởng, liếc Vương Phong tiếp tục:
“Người có bao nhiêu bản lĩnh thì làm bấy nhiêu chuyện.”
“Thôn trưởng, vậy để ta đi thu thập một số thứ, lát nữa cùng ngài đem tới.”
Ngô thị đứng lên định ra ngoài.
Vân Sơn thấy vậy, vừa sửng sốt vừa vội hỏi:
“Ngươi đi đâu?”
“Ta đi dọn dẹp một chút, lát nữa sẽ cho người mang ra.”
Ngô thị trả lời, ánh mắt bình thản nhưng có phần kỳ quái.
Vân Sơn cảm thấy bất đắc dĩ. Từ trước đến nay hắn luôn cho rằng Ngô thị và Vương Phong đều thành thật nghe lời, làm gì cũng nghiêm chỉnh. Nhưng giờ mới nhận ra người thành thật cũng không phải lúc nào cũng đơn giản.
Bởi khi đối diện với người thành thật, họ cũng cần tính toán cân nhắc. Nguyên tắc là năng lực có bao nhiêu làm bấy nhiêu, nếu không đủ chỉ có thể góp một phần.
Vân Sơn định nhắc họ về Tô Ngữ nhưng ngày đã trôi qua, họ không hề biết gì, càng không thể phối hợp nhắc tới Tô Ngữ và Khương Kỳ. Việc đến nước này hắn chỉ còn cách trực tiếp nói rõ.
“Ý ta là, những người có năng lực thiếu chút tài lực, chỉ có thể làm được đến đâu thì làm đến đó. Ai có năng lực nên cố gắng giúp đỡ những người cần giúp.”
Vân Sơn nói, ánh mắt mong đợi nhìn Vương Phong và Ngô thị.
Vân Xông ngồi bên, lúc này mới hiểu Vân Sơn thực sự muốn gì. Hắn mở miệng định nhắc nhở Ngô thị và Vương Phong nhưng nhìn thẳng vào mắt Vân Sơn, liền biết không nên nói.
“Các ngươi sao không nói gì?”
Vân Sơn đợi, thấy vẫn im lặng trong lòng hơi lo lắng. Nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, giọng nói mang chút sinh khí.
Ngô thị và Vương Phong nghe xong, đều suy nghĩ trong lòng: hắn rốt cuộc muốn gì? Tại sao lại trong thời tiết khắc nghiệt này đến nhà họ nói những lời ấy? Họ vốn là ngoại lai trong Vân Vụ thôn, không có quyền lực sao có thể giúp thôn trưởng làm điều gì lớn lao?
Hơn nữa, sao còn dẫn theo Vân Xông? Dù cùng họ Vân nhưng Vân Xông với thôn trưởng cũng không quá thân thiết, thuộc đồng tông bất đồng tộc.
Trong hoàn cảnh ấy, mỗi lời Vân Sơn nói dường như ẩn chứa thâm ý khiến họ không dám nhận lời tùy tiện, cũng không dám tiếp tục làm gì quá nhanh, sợ sơ sẩy sẽ rơi vào tròng của thôn trưởng.
Nhưng nhà họ không giàu, không quyền, không thế lực, thật sự không thể làm gì cho cả thôn. Đây chính là lý do Vân Sơn thấy Vương Phong và Ngô thị vừa là phiền vừa là khó xử.
---
Hết chương 304.