Hai người nhìn nhau, rồi lại nhìn Vân Sơn, vừa thấy tầm mắt hắn rơi xuống Vân Xông.
Ánh mắt vừa ôn hòa, vừa tán thưởng, lại vừa lạnh lùng như cảnh cáo.
Ánh mắt ấy khiến Ngô thị và Vương Phong không khỏi hoảng sợ.
Họ nhanh ch.óng liếc sang Vân Xông. Cái nhìn này thật ra chỉ là một cái liếc nhưng ngay sau đó họ lại nghiêng đầu, tiếp tục giữ bộ dạng xoắn xuýt lúng túng.
Vân Sơn quay đầu nhìn hai người lần nữa thấy họ vẫn giữ bộ dạng đó, trong lòng hắn hiểu, thực ra lúc này họ đã dâng trào sóng gió nội tâm.
Nguyên nhân là vì vừa nhìn Vân Xông thấy vẻ mặt hắn muôn phần xoắn xuýt, như muốn nói điều gì nhưng không nói được. Ngẫm đến lúc Vân Sơn vào phòng nói vài lời vừa rồi, Ngô thị cảm giác mình phần nào hiểu ra.
“Thôn trưởng à, lời ấy không thể nói ra.”
Nhìn sắc mặt Vân Sơn ngày càng khó coi, Ngô thị đành thở dài lên tiếng.
“Ồ? Vậy ngươi nói đi, không nói thì phải nói sao đây?”
Vân Sơn hơi ngạc nhiên hỏi.
Hắn vốn nghĩ, Ngô thị và Vương Phong người như vậy, nghe lời hắn chắc chắn sẽ đồng tình, đứng cùng lập trường nói:
“Người có năng lực thì nên làm việc.”
Ai ngờ, sau một hồi trầm mặc, Ngô thị mở miệng trước lại còn phản bác. Hướng mắt sang Vương Phong, thấy hắn chỉ cúi đầu không ngăn cản cũng không phản đối.
“Dù nói là muốn dựa vào bản lĩnh của mình làm việc, có bao nhiêu năng lực, ăn bấy nhiêu chén cơm, đó là lão thuyết pháp của chúng ta hoàn toàn không sai.”
Ngô thị cười ha hả nói, lời này nghe vào tai Vân Sơn, chẳng có gì khó nghe, hắn gật gật đầu chờ nàng tiếp tục.
“Nhưng không thể vì người khác có năng lực mà ép họ làm theo yêu cầu của mình, phải không thôn trưởng?”
Ngô thị nói xong, cười nhìn Vân Sơn đợi phản hồi.
Vân Sơn nghe lời này trong lòng hơi ngốc lăng. Ý của bà ta là rốt cuộc đã biết ý mình sao? Nhưng vừa rồi không phải còn chưa hiểu sao? Chẳng lẽ là Vân Xông nói ra?
Nghĩ đến đó, Vân Sơn lập tức hủy bỏ ý nghĩ này.
Vân Xông ngồi một bên một câu cũng không nói.
Thế nên, chính Ngô thị và Vương Phong tự mình suy nghĩ ra, không muốn giúp hắn đi thuyết phục Tô Ngữ. Đây là cách họ từ chối khéo cũng là thể hiện lập trường.
“Ta nói, Vương Phong à, từ xưa đến nay người lương thiện thực sự là như thế nào? Chẳng phải vì trong thiên tai đứng ra làm một ít lợi ích cho dân mới có thanh danh sao? Nếu không làm gì thì chẳng phải giống nhau sao?”
Vân Sơn nói, giọng sắc bén, không còn hiền lành như thường.
Ngô thị nghe xong vẫn không sợ, tiếp tục nói:
“Dù chuyện gì cũng phải tôn trọng ý nguyện của người khác. Người khác muốn làm thì đó là việc thiện, không muốn làm cũng không có gì sai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đúng, có câu nói: giúp người là tình cảm, không giúp là bổn phận. Ngươi không thể vì người khác không làm bổn phận mà cảm thấy họ quá đáng.”
Vương Phong cũng ngẩng đầu nói.
Vân Sơn hoàn toàn kinh ngạc. Hắn không tin nổi nhìn hai người, không biết phải nói gì.
“Các ngươi…”
Ngô thị đứng thẳng, tiếp tục:
“Dù thôn trưởng lúc đầu vào không nói tên Tô Ngữ và Khương Kỳ nhưng qua một vài chi tiết, chúng ta cũng đoán được một phần. Hơn nữa, ngươi còn mang theo Vân Xông. Trong thôn, hai nhà chúng ta đều có quan hệ khá với Tô Ngữ.”
Vân Sơn nghe vậy, cười thoải mái:
“Các ngươi đã hiểu, không còn gì tốt hơn. Ta cũng không cần quanh co.”
“Mục đích của ta đơn giản thôi. Triều đình chưa biết khi nào có thể cử người tới cứu, chúng ta trong thôn cũng không biết có người tới cứu hay không. Ta hy vọng Tô Ngữ và Khương Kỳ có thể cho những người không nhà nơi trú ẩn tạm thời.”
Vân Sơn nói xong quay nhìn Vân Xông:
“Ta nghe nói, trong nhà khuê nữ của ngươi cũng nguy hiểm vì tuyết lạnh. Ngươi có nhẫn tâm để nàng chịu rét ngoài kia sao? Ngươi không nghĩ nên để nàng ở trong nhà ăn cơm nóng uống nước ấm sao?”
Nghe Vân Sơn nói, Vân Xông như sấm dội nước lên đầu biểu hiện vặn vẹo vô cùng.
“Dù khuê nữ của ngươi đã gả ra ngoại thôn, chỉ cần ngươi thuyết phục Tô Ngữ và Khương Kỳ, để họ cho người trong thôn ở tạm trong nhà thì ta sẽ đồng ý, nhường một chỗ cho khuê nữ của ngươi cùng nhau vào ở. Đây là ưu đãi cho ngươi, Vân Xông hãy suy nghĩ thật kỹ.”
Vân Sơn nói xong, bưng chén trà lên uống một ngụm.
Trong phòng yên lặng nhưng Vân Sơn không lo. Hắn đã nói xong, tiếp theo là chờ từng người lựa chọn.
Đặc biệt là Vân Xông, hắn liệu có nhẫn tâm để khuê nữ của mình chịu rét ngoài trời?
Dù quan hệ tốt, Tô Ngữ vẫn là người ngoài. Khuê nữ mới là quan trọng nhất.
Ngô thị và Vương Phong nghe Vân Sơn nói, đồng thời dâng lên cơn phẫn nộ:
Vân Sơn thật sự *không biết xấu hổ*.
Cái gì gọi là “nhường cho khuê nữ Vân Xông vào ở”?
Đó là quyền lợi gì của hắn?
Họ gần như hình dung ra nếu Tô Ngữ đồng ý, dù là nhà Tô Ngữ nhưng cuối cùng cũng phải cảm ơn Vân Sơn. Nếu Tô Ngữ muốn đuổi người, sẽ có người nói: Vân Sơn cho họ ở, Tô Ngữ không có tư cách đuổi
Nghĩ đến đó, Ngô thị run rẩy trong lòng, thực sự kinh hãi.
“Không cần.”
Vân Xông trầm mặc một lúc, ngẩng đầu nhìn Vân Sơn, từng câu từng chữ kiên định nói.
---
Hết chương 305.