“A?”
Lục Du Kỳ ngạc nhiên nhìn Nhược Tà:
“Ta vừa đi nhanh thật sao? Sao ta lại không biết?”
Nhược Tà trừng mắt nhìn cậu, nhưng không nói ngay:
“Là… ngươi vừa… rất nhanh, giống như là…”
Chưa kịp nói hết, Nhược Tà đã mở to mắt nhìn Lục Du Kỳ.
“Ngươi nhìn ta vậy làm gì?”
Lục Du Kỳ cảnh giác lùi hai bước.
Tô Ngữ và những người khác cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không biết Nhược Tà định làm gì.
Nhược Tà không quan tâm ánh mắt cảnh giác của Lục Du Kỳ, bước đến gần, tay duỗi qua, chạm vào cánh tay hắn ta.
“Ta không thích nam nhân, ngươi đừng kéo ta… Khanh Yên, Yên nhi, ngươi mặc kệ đi, không quản nổi nam nhân nhà mình sao?”
Lục Du Kỳ vừa giãy giụa, vừa kêu to.
Khanh Yên nghe vậy chỉ thấy mọi người lúng túng nhưng nàng không can thiệp. Bởi bình thường, khi Nhược Tà làm vậy, chắc chắn là chuyện trọng đại.
Nhìn Lục Du Kỳ hét lên, Nhược Tà liền trở nên nghiêm trọng nhưng vẫn kiềm chế, nói:
“Ngươi đừng động, ta chỉ xem thử ngươi có phải đã khai quan quyết không.”
“Ta tại sao lại phải đứng yên…? Ngươi nói gì cơ?”
Lục Du Kỳ vẫn cử động tay nhưng khi Nhược Tà nói xong, cậu dừng lại giữa chừng.
Nhược Tà liếc Lục Du Kỳ một cái, không nói gì, bắt đầu quan sát cẩn thận.
Tô Ngữ và mọi người mặt đầy ngạc nhiên. Đêm qua không có chuyện gì khác thường, Lục Du Kỳ cũng không phản ứng thái quá, vậy mà giờ có thể đã khai quan, lại không làm phiền Nhược Tà hay Khanh Yên. Thật khiến họ nể phục.
Sau khoảng một phút, Nhược Tà buông tay Lục Du Kỳ và nói:
“Không sai, ngươi khai quan thành công.”
“Ngươi không tệ đấy. Một mình ngươi khai quan quyết mà vẫn nhẫn nại như vậy, ta nghe không thấy tiếng động gì trong phòng cả.”
Mọi người đều tò mò nhìn Lục Du Kỳ.
Cậu ngơ ngác:
“Ta… không biết nữa.”
“Tiểu kỳ, nếu ngươi muốn biết thì Trang B (mông) bị sét đ.á.n.h đấy.”
Tô Ngữ nghiêm túc nhắc nhở.
“Trang B là gì?”
Lục Du Kỳ nhìn nàng, hoang mang.
Tô Ngữ lắc đầu, quên mất mình đang ở cổ đại, nói vậy khiến cậu không hiểu.
“Ngươi thật sự không biết tại sao có thể khai quan mà không cảm thấy đau sao?”
Khương Kỳ hỏi.
Lục Du Kỳ bất đắc dĩ nhún vai:
“Thật sự không có đau gì cả, ta vừa ngủ một giấc tới sáng, cảm thấy rất thư thái.”
Mọi người: …
Nhược Tà nhìn Lục Du Kỳ, thoáng thấy cậu vừa sợ hãi vừa lo lắng, rồi mỉm cười:
“Mọi người đừng bận tâm, đây chính là người ngốc có phúc.”
Lục Du Kỳ nghe vậy ngơ ngác, không hiểu “người ngốc có phúc” là gì.
“Ngươi đúng là ganh tị ta rồi đó,” hắn ta nói.
Nhược Tà nghiêm túc gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đúng, ta ganh tị. Sau này ngươi phải giấu kỹ chuyện này, nếu ai hỏi ngươi phải nói là bị hành hạ một đêm.”
Nói xong, Nhược Tà nhìn mọi người:
“Các ngươi cũng đừng kể chuyện này.”
Mọi người thấy nghiêm túc, mặc dù kỳ quặc nhưng vẫn gật đầu.
“Ngươi… đừng làm ta sợ, có gì đáng sợ đâu?”
Lục Du Kỳ lắp bắp. Hắn tự hỏi, liệu việc khai quan thành công có phải là điều chưa từng có?
“Ngươi chỉ cần làm theo ta nói, bình tĩnh thôi, nếu không… Ha hả…”
Nhược Tà cười lạnh, không nói hết hậu quả nhưng uy lực vượt trội.
Lục Du Kỳ vội gật đầu:
“Ta hứa không nói, các đại ca, đại tẩu cũng đừng nói.”
Nói xong, hắn ta nhìn mọi người cầu xin, sợ bất cẩn mà tiết lộ, mạng sống của mình sẽ gặp nguy. Hắn còn chưa hiếu kính cha mẹ, chưa tìm được Hoàng Doanh, không thể c.h.ế.t như vậy.
“Được rồi, nhìn ngươi sợ hãi vậy cũng tốt, sau này chú ý một chút là được,”
Nhược Tà nói, cố an ủi.
Lục Du Kỳ vẫn hơi lo lắng nhưng không nói gì nữa.
“Nhìn này, vụ băng vụn là sao vậy?”
Tô Ngữ hỏi, chỉ xuống mảnh băng trên đất.
“Có phỉa ai làm không cẩn thận không?”
Khanh Yên nghi ngờ, mặt vẫn không tin.
“Chúng ta đi trước, nàng quay lại hỏi Phì Phì thử xem”.
Khương Kỳ nói với Tô Ngữ.
Rồi nhìn Tô Ngôn:
“Tiểu Ngôn, ngươi cũng ở lại, tu luyện đi. Ngươi là người duy nhất chưa khai quan quyết, nhưng với thiên phú của ngươi, việc đó không thành vấn đề, không cần gánh nặng quá lớn.”
Lục Du Kỳ: …
“Khương đại ca, ta vô tội, sao khích lệ tiểu Ngôn lại tiện thể hạ thấp ta?”
Khương Kỳ nghiêm túc nhìn Lục Du Kỳ:
“Bởi vì chỉ có ngươi mới phù hợp để so sánh với tiểu Ngôn.”
Nói xong, Khương Kỳ dẫn đầu đi, Nhược Tà, Khanh Yên và Thủy Minh cười trên mặt, không nói thêm đi theo.
Lục Du Kỳ ủy khuất nhìn Tô Ngữ, thấy nàng và Lạc Tâm đã dắt tay trở về.
May còn có tiểu Ngôn!
Hắn ta vừa nghĩ vậy thì nghe cửa đóng lại, nhìn lại đã thấy Tô Ngôn biến mất trong phòng.
“A~”
Lục Du Kỳ hô to, chạy theo:
“Các ngươi chờ ta một chút!”
Tô Ngữ trở về thượng phòng, tìm Phì Phì hỏi về vụ băng vụn.
Phì Phì ngáp, cào mặt một cái:
“Không biết.”
Tô Ngữ cũng không ngạc nhiên, gần đây không có gì đặc biệt, Phì Phì cũng không thể giám sát toàn bộ tòa nhà 24/24.
Phì Phì không để tâm nói,
“Ngươi đừng lo, nếu thực sự là người gây ra, có lần đầu sẽ có lần hai, không sợ không tìm được hắn.”
---
Hết chương 346.