Tô Ngữ nghe vậy, gật gù đồng ý. Dù sao có đứa nhỏ ở đây, việc này cũng là một mối nguy tiềm ẩn, giải quyết nhanh ch.óng là tốt nhất.
Hai người vừa trò chuyện, Hà Phương bỗng tiến vào.
“Công chúa lại đến rồi.”
Hà Phương giọng hơi bất đắc dĩ, trong lòng càng cảm thấy lo lắng.
Công chúa mỗi lần đến đều chẳng phải việc tốt, không hiểu sao nàng vẫn cố chấp muốn đến chẳng lẽ là do bản tính thích trái ý người?
“Để bà ta chờ ở ngoài trước đi.”
Hà Phương đáp, hành lễ rồi bước nhanh ra ngoài.
Tô Ngữ đứng lại sau lưng, chậm rãi đứng lên:
“Tỷ tỷ không cần đi đâu, để ta xem nàng hôm nay lại đến vì lý do gì.”
Lạc Tâm lo lắng nhìn Tô Ngữ:
“Có muốn để ta cùng đi không? Không có chuẩn bị thì không lên điện Tam Bảo, bà ta tới nhất định là sẽ có chuyện phiền toái.”
Tô Ngữ mỉm cười. Xem ra Lạc Tâm đã hình thành thói quen: cứ An Khánh công chúa xuất hiện, là cảm thấy lo lắng.
Thật ra, điều này cũng đúng.
Tô Ngữ trấn an Lạc Tâm bằng nụ cười, rồi xoay người bước ra ngoài.
Nàng đi đến cửa chính tiền viện, không bước thẳng vào mà nhờ Phì Phì liếc xem trong phòng có ai.
Chỉ một giây sau, Phì Phì trả lời:
“Có An Khánh công chúa, Tư Đồ Nguyệt, còn có nữ nhân xuyên việt kia.”
“Xuyên việt?”
Tô Ngữ trong nháy mắt nhận ra ai đó.
“Là Lâm San sao?” nàng hỏi.
“Bản mèo không biết tên nàng, người như vậy không đáng nhớ tên,”
Phì Phì trả lời với vẻ kiêu ngạo.
Đối với Phì Phì, Tô Ngữ đã quen với phong cách này chẳng có gì lạ. Nếu Phì Phì biết tên Lâm San, mới thật sự khiến Tô Ngữ ngạc nhiên.
Nhưng tại sao Lâm San lại đi cùng An Khánh công chúa? Tô Ngữ trong lòng thắc mắc nhưng tay vẫn không hề chậm.
Vừa vén rèm, chưa bước vào Tô Ngữ đã cảm nhận ánh mắt bên trong phòng hướng về nàng.
Nàng nhếch miệng cười rạng rỡ:
“Thế nào, mới một ngày không gặp, công chúa đã muốn gặp ta rồi sao?”
Nói xong, Tô Ngữ tiến thẳng vào, không màng phản ứng của An Khánh công chúa, ngồi xuống một cách thanh lịch.
An Khánh công chúa hoàn toàn không ngờ Tô Ngữ lại thái độ như vậy.
“Khương phu nhân không đón tiếp bản cung sao?”
Tô Ngữ mỉm cười nhìn công chúa, bên ngoài tươi cười nhưng trong lòng không hề bộc lộ, đáp:
“Sao có thể, công chúa muốn đi đâu là tự do của công chúa.”
“Vậy hôm nay chỉ có Khương phu nhân, còn những người khác đâu?”
Công chúa hỏi, ánh mắt nhìn quanh rõ vẻ tò mò.
“Ra giúp nạn thiên tai. Chúng ta không giống công chúa, có thể sai khiến thủ hạ, mọi việc không cần tự tay làm, chỉ cần dặn bảo xuống là xong,”
Tô Ngữ đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời này khiến An Khánh công chúa nghẹn họng, không biết nói gì tiếp theo.
Lâm San đứng bên cạnh quan sát Tô Ngữ, thấy thái độ của nàng với công chúa thì hết sức kinh ngạc.
Một nông phụ bình thường, đối với công chúa lại tỏ thái độ ngang hàng như vậy?
Chẳng lẽ… Tô Ngữ mang trong mình linh hồn từ tương lai? Chính vì thế cô mới không có tư tưởng phân cấp.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Lâm San đã sững sờ.
Đêm đó gặp gấp, lại vào ban đêm ánh sáng không rõ, tâm tư của nàng ta cũng rối nên không để ý đến Tô Ngữ.
Bây giờ nhìn kỹ từ đầu đến chân, Lâm San càng chắc chắn Tô Ngữ không phải người xuyên việt. Vì sao lại có cảm giác ấy, chính nàng ta cũng nói không rõ. Có lẽ là vì Tô Ngữ không có hơi thở giống đồng loại.
“Cô nương… là ai? Sao lại nhìn ta như vậy?”
Lâm San hỏi, dù biết Tô Ngữ là ai nhưng vẫn giả bộ không biết.
“Khương phu nhân thường quên việc, chúng ta gặp nhau mấy hôm trước, ngươi bây giờ không nhận ra ta sao?”
Lâm San cười lạnh.
Tô Ngữ vô tội mở to mắt:
“Ta không phải người hay quên việc, chỉ là bình thường với nhưng người râu ria ta chẳng bao giờ cố nhớ kỹ.”
Lời này khiến Lâm San chán nản.
Nhưng trước khi nàng ta kịp nói gì, Tô Ngữ đã quay sang An Khánh công chúa:
“Công chúa có việc gì cứ nói thẳng. Dù sao, công chúa rảnh rỗi còn ta thì bận.”
Công chúa nghe vậy nổi giận. Bà ta là công chúa, quản lý việc giúp nạn thiên tai vậy mà lại bị nói là “rảnh rỗi”?
Suy nghĩ đến đây, ánh mắt An Khánh công chúa hướng về Lâm San. Ý là mang theo Lâm San để nàng gặp mọi người, xem ai là người có vấn đề nhưng ngoài Tô Ngữ ra, chẳng ai nhìn thấy.
Những người khác đi giúp nạn thiên tai còn Lạc Tâm thì chưa.
Ánh mắt An Khánh công chúa sáng lên:
“Khương phu nhân hãy gọi Lạc Tâm tới.”
Tô Ngữ nhíu mày:
“Công chúa có việc gì? Nói thẳng với ta đi.”
Công chúa trầm mặt:
“Bản cung muốn gặp chất nhi và nàng dâu của hắn, có cần Khương phu nhân đồng ý không?”
“Đương nhiên không cần nhưng không hiểu công chúa muốn gặp ta làm gì.”
Tô Ngữ vừa định mở miệng phản bác, thì nghe thấy Lạc Tâm gọi từ ngoài: rèm cửa bị kéo lên, Lạc Tâm mặc áo khoác trắng bước vào.
Nàng thanh tú, đứng trong bộ trắng càng hiện khí chất thuần khiết, nếu đứng bất động trông như bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp.
“Không phải trời lạnh sao, sao tỷ tỷ vẫn tới? Nếu nhiễm lạnh, Thủy Minh về đoán là muốn tìm ta tính sổ,”
Tô Ngữ vừa nói vừa đứng lên kéo tay Lạc Tâm ngồi cùng.
Lẽ ra, Lạc Tâm chuẩn bị để hành lễ với công chúa, Thủy Minh không ở đây nếu không làm vậy sẽ thất lễ.
Nhưng Tô Ngữ không để Lạc Tâm hành lễ, kéo nàng ngồi xuống.
Lạc Tâm nhìn An Khánh công chúa, thấy sắc mặt nàng xanh xao, hai mắt lạnh lùng âm hiểm. Nhìn vậy, Lạc Tâm định đứng lên hành lễ cũng thôi.
“Công chúa tìm Lạc Tâm có việc gì, xin nói thẳng,” nàng nói.
An Khánh công chúa nhìn Lạc Tâm thật lâu, thấy nàng vẫn bình tĩnh mới thôi không gây áp lực thêm.
---
Hết chương 347.