Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 349: HOAN HOAN, KHẢ NĂNG CHÚNG TA SẼ PHẢI ĐI THỊNH KINH





 

“Ngươi mù sao, nhìn không ra đây là hổ à!”

Tư Đồ Nguyệt quay đầu, giọng nhỏ mà gầm lên. Cũng may nàng biết phía trước có hổ nên không dám nói lớn. Nếu không, chỉ một tiếng to e rằng con hổ sẽ nhào tới ngay.

“V-vì sao lại có hổ?”

Lâm San vừa nói vừa cảnh giác nhìn con hổ.

“Ngươi hỏi ai?”

Tư Đồ Nguyệt liếc một cái,

“Đi, đem nó cho ta g.i.ế.c.”

Lâm San sửng sốt:

“Ngươi… đang nói ta sao?”

Tư Đồ Nguyệt lạnh lùng đáp:

“Ta không nói ngươi, ngươi nghĩ còn có ai khác sao?”

Lâm San không thể tin nổi, sao nàng ta có thể nói như vậy.

Trước An Khánh công chúa, Tư Đồ Nguyệt vốn không tỏ ra có uy lực, giờ lại có thể tự tin ra lệnh như vậy.

Với vóc dáng nhỏ nhắn của, chẳng lẽ người khác không nghĩ là nàng cần bảo vệ sao?

Vậy mà giờ đây nàng ta lại dám nói: Đi g.i.ế.c hổ?

Lâm San nghĩ trong lòng, đầu nàng ta chắc có vấn đề.

“Ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi có nghe không?”

Thấy Lâm San không động, Tư Đồ Nguyệt sốt ruột thúc giục.

“Nguyệt nhi, đừng càn quấy.”

An Khánh công chúa quay lại, trách mắng Tư Đồ Nguyệt, rồi quay sang Lâm San:

“Nguyệt nhi nghịch ngợm, ngươi đừng để bụng.”

Lâm San cúi đầu cung kính đáp:

“Dạ, không dám,” nhưng trong lòng hận đến nghiến răng.

Tư Đồ Nguyệt bắt nàng ta đi chịu c.h.ế.t mà vẫn gọi là nghịch ngợm, thật khiến nàng khó chịu. Hừ!

Lâm San chỉnh lại vẻ mặt, lại ngẩng đầu, lần này vẫn giữ vẻ lo lắng:

“Công chúa, giờ chúng ta nên làm gì?”

An Khánh công chúa lúc này cũng bối rối. Đứng trước con hổ, bà ta không biết mình có cơ hội thắng không nhưng nếu quay về tìm Tô Ngữ, chỉ cần khẽ động e rằng hổ sẽ lao tới. Trong lúc khó xử, bà ta đành làm như không nghe Lâm San hỏi.

Lâm San đợi một lát không nhận được trả lời, cũng thôi không hỏi nữa.

Ba người đứng trước cửa lớn một lúc lâu, đến khi tiểu Hoa mở mắt ngẩng đầu ngáp một cái, phát hiện ba người đang đứng đó. Mặc dù không nhận ra ai, tiểu Hoa vẫn thấy An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt. Nó nhớ Phì Phì nói hai nữ nhân này là người xấu, nên khi thấy họ đến, không hề có chuyện tốt. Nghĩ vậy, tiểu Hoa thử nhe răng.

Ba người thấy tiểu Hoa làm vậy, đồng thời lùi lại một bước, trong lòng tự hỏi nếu tiểu Hoa tấn công thì phải làm gì.

Nhưng ai ngờ, tiểu Hoa sau khi nhe răng, lại chậm rãi đứng lên và đi ra ngoài.

Khi nhìn tiểu Hoa đi qua cửa lớn, dấu chân nó trên tuyết biến mất, ba người mới tạm trấn tĩnh.

Một cơn gió lạnh thổi qua, ba người đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Hóa ra, lúc nào đó, phía sau họ đã tràn đầy mồ hôi lạnh.

Theo Phì Phì, biết rằng An Khánh công chúa và hai người còn lại đã được nâng lên xe ngựa, xe lắc lư rời đi, Tô Ngữ và Lạc Tâm nhìn nhau cười thoải mái.

“Muội muội, phương pháp này thật tốt, khiến ba người đứng ngoài đó thổi gió lạnh một canh giờ, lại kinh ngạc nữa, nói không chừng còn bị bệnh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lạc Tâm nói, giọng cũng thoải mái:

“Đúng là làm cho họ mất khí lực, lại còn đùa giỡn tâm nhãn.”

“Hai người An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt bị sợ hãi vẫn chưa đủ.”

Tô Ngữ đột nhiên nói.

Lạc Tâm hơi ngạc nhiên:

“Ý muội là sao?”

Tô Ngữ đáp:

“Hai người một là không có đầu óc, một là bị một nữ nhi cản trở, tất nhiên gây sợ hãi chưa đủ.”

“Ha ha…”

Lạc Tâm tưởng Tô Ngữ thật sự có ý kiến, không ngờ cuối cùng chỉ là câu trả lời như vậy.

Thấy Lạc Tâm cười, Tô Ngữ không giải thích gì thêm chỉ nói:

“Chỉ là, sau này chúng ta phải đề phòng Lâm San.”

Nghe Tô Ngữ nói vậy, Lạc Tâm càng thấy kỳ lạ: sao nàng lại nói ra câu đó?

“Lâm San có chỗ nào không ổn sao?”

Tô Ngữ không thể nói cho Lạc Tâm là Lâm San là người xuyên việt tới.

Mặc dù đây là trái đất, không có ghi chép về địa phương này nhưng nhiều nơi vẫn giống kiểu cổ đại. Nếu Lâm San thực sự có bản lĩnh, muốn gây rối chỗ này không khó.

Hơn nữa, nàng ta mới tới vài ngày, sao có thể đạt được hiệu quả như vậy? Ba ngày đã làm An Khánh công chúa tin tưởng và dẫn theo, Tô Ngữ không khỏi bội phục.

Nếu đây mới là nữ chính định mệnh, phải làm sao bây giờ?

Nghĩ vậy, Tô Ngữ kiên định trong lòng: dù thế nào cũng không ai được phá hủy cuộc sống của nàng.

Tối đến sau bữa cơm chiều, đưa ba đứa nhỏ đi ngủ, Khương Kỳ và Tô Ngữ ngồi thư phòng nói chuyện phiếm.

Tô Ngữ liền kể lại sự tình về Lâm San. Hai ngày vừa qua quá nhiều chuyện nên hai người không có thời gian thảo luận gì.

Nghe Tô Ngữ kể, Khương Kỳ cũng nghiêm túc:

“Ta cảm thấy hôm đó, nàng ta mặc quần áo, trang điểm cùng với người khác trong không gian của nàng không khác nhiều, không ngờ lại cùng nàng đến chỗ này.”

Tô Ngữ bất đắc dĩ:

“Ta cũng không ngờ. Chỉ tiếc, nhìn nàng ta không giống người cùng đường với ta.”

Khương Kỳ gật đầu, lời nói này đúng sự thật.

Nói xong, tạm thời hai người im lặng. Tô Ngữ bò sang bên Khương Kỳ tựa sát nằm xuống.

“Chàng giúp làm việc có mệt không? Nếu không, ngày mai ta thay chàng đi.”

Nghe vậy, Khương Kỳ cười. Mặc dù lời này có vẻ không đáng tin nhưng hắn hiểu tâm ý của Tô Ngữ.

Một giây sau, Khương Kỳ nghiêm túc lại, hai tay phủ lên mặt Tô Ngữ sắc mặt trầm trọng, nửa ngày không nói gì.

Tô Ngữ hoảng sợ, lo lắng hỏi:

“Sao vậy?”

“Hoan Hoan, có thể sẽ rất chúng ta nhanh phải đi Thịnh Kinh.”

Tô Ngữ: …

“Tại sao phải đi Thịnh Kinh? Chúng ta ở đây không tốt sao?”

Sau một lát im lặng, Tô Ngữ khàn khàn hỏi. Khương Kỳ biết Tô Ngữ thích sống bình thản. Nhưng vì trận tuyết lớn vừa rồi, dự đoán thái thượng hoàng sẽ triệu Thủy Minh hồi Thịnh Kinh, bọn họ cũng không thể tránh được.

Khương Kỳ nói, để Tô Ngữ làm việc này có chút mâu thuẫn: nàng không bao giờ hi sinh bản thân vì người khác.

---

Hết chương 349.